Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 122



Trong những cơn gió lạnh lúc giao mùa thu đông, ngày tháng cứ thế trôi qua, Di Châu ngày một gần hơn.

Trong mấy tháng này, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền tuân theo chỉ ý của Nhị thánh, cứ một hai ngày lại gửi một phong thư về Lạc Dương. Có điều thư hồi đáp từ Lạc Dương không nhiều, chủ yếu là vì họ vẫn luôn trên đường đi, Nhị thánh sai người gửi thư cho họ còn khó hơn họ gửi thư về cho Nhị thánh. Hơn nữa Nhị thánh đang ở trong cung, không giống như họ có nhiều biến số, nên chỉ khi có chuyện lớn mới sai người gửi thư tới vài lần.

Mấy"chuyện lớn" này về cơ bản đều liên quan đến Thái tử, tổng kết lại là triều đình tranh chấp không thôi. Tháng trước tiếng vang đòi phế Thái tử ồn ào náo nhiệt, tháng này lại biến thành đa số triều thần không tán đồng việc phế Thái tử, đến tháng sau nữa có trọng thần bắt đầu đề cử hoàng tử khác, thì tình hình lại quay về như tháng trước nữa, tiếng tranh cãi mọc lên san sát.

Còn về việc tranh chấp này rốt cuộc có bao nhiêu tác dụng... 

Có lẽ ngay cả quần thần cũng hiểu thực ra chẳng có mấy tác dụng. 

Nhị thánh đương triều không phải hạng bù nhìn, họ nắm giữ thực quyền, chuyện gì đã quyết định thì nhất định sẽ làm. Sở dĩ vẫn tranh chấp chỉ là vì chuyện này quá lớn, lớn đến mức khiến người ta lo sợ, thế nên cứ phải tranh cãi như vậy cho thấy bản thân đã cố hết sức. 

Cũng trong quá trình đó, họ dần thuyết phục chính mình rằng "thật sự hết cách rồi", như thế kết quả cuối cùng sẽ dễ tiếp nhận hơn một chút.

Nhị thánh hiển nhiên biết rõ điều này nên cứ mặc kệ họ tranh cãi, dù sao tranh cãi cũng vô thưởng vô phạt, còn hơn là không chút kiêng dè mà ra quyết định một sớm một chiều khiến lòng người hoang mang.

Chúc Tuyết Dao thừa hiểu Yến Quyết không thoát được rồi, nên cũng chẳng bận tâm đến tranh chấp của quần thần, ngược lại còn thấy hơi tiếc vì lúc này mình không ở Lạc Dương.

Thử nghĩ xem, mấy tháng nay Lạc Dương là tình hình gì? 

Triều thần vì lòng không yên mà tranh chấp không thôi, lúc thì đồng ý phế Thái tử, lúc lại phản đối, bản thân "Thái tử" phải kẹt ở giữa, im hơi lặng tiếng, lúc vui lúc buồn.

Cảm giác này Chúc Tuyết Dao quá rõ, vì nàng đã từng trải qua. 

Mấy năm cuối của kiếp trước, cùng với việc Nhị thánh ngày một suy yếu, Yến Quyết ngày càng gần với ngai vàng chí cao vô thượng, Phương Nhạn Nhi lại càng đối chọi gay gắt với nàng, nàng cũng đã từng trải qua những ngày tháng dằn vặt như vậy.

Thế nên giờ đây nàng nghĩ Yến Quyết nên nếm trải mùi vị đó cho thật kỹ.

Chỉ tiếc là khả năng cao Yến Quyết sẽ không thấy khó chịu như nàng, dù sao khi đó nàng chẳng làm gì sai, còn Yến Quyết rơi vào bước đường hôm nay hoàn toàn là tự làm tự chịu, hắn dù có khốn nạn đến đâu thì cũng phải biết rõ những việc mình đã làm chứ.

Điều khiến Chúc Tuyết Dao bất ngờ là Yến Huyền không mấy để tâm đến những phân tranh trong triều. Hắn từng hào hứng đấu đá sống chết với Yến Quyết, nhưng giờ đây khi biết sớm muộn gì Yến Quyết cũng phải cút khỏi vị trí Thái tử là hắn đã yên tâm, sau này ai ngồi lên vị trí đó hắn chẳng để ý. Cho dù bản thân là một trong những ứng cử viên sáng giá trong mắt quần thần, hắn cũng chẳng hề kích động. Dọc đường ngoài việc nghe ngóng tin tức của Đại trưởng công chúa thì hắn chỉ ghi chép những nơi có thể đưa Chúc Tuyết Dao đi chơi, cứ như thể những tranh luận trong triều không tồn tại vậy.

Điều này khiến Chúc Tuyết Dao cảm thấy có chút kỳ lạ, sau khi suy đi tính lại, nàng chợt hiểu ra điểm đã làm nàng cảm động ngay từ đầu. Nàng vốn luôn tưởng mình thành thân với hắn là vì ý nghĩ "góp gạo thổi cơm chung", sau này lưỡng tình tương duyệt hoàn toàn là ngoài ý muốn. 

Nhưng thực ra không phải, hoặc nói đúng hơn là không hẳn vậy.

Khi ấy tuy bị Yến Quyết ép đến đường cùng, nhưng nàng quyết định chọn Yến Huyền thực chất là vì biết hắn là một "người tốt", mà cái "tốt" của hắn, lúc ấy nàng chưa nghĩ kỹ, giờ đây mới dần ngấm ra: vốn dĩ con người hắn luôn có khí chất của "thượng thiện nhược thủy" (*)

(*) Trích từ một câu nói của lão Tử, nguyên văn là: Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh, xử chúng nhân chi sở ác, cố kỷ vu đạo. Dịch nghĩa: Cảnh giới cao nhất của thiện hạnh giống như đặc tính của nước, nước không tranh giành lợi với vạn vật, nằm ở nơi mọi người không chú ý, cho nên nước là gần với Đạo nhất

Ngay từ đầu Yến Huyền đã như vậy. 

So với mấy người con do chính tay Hoàng hậu nuôi nấng, Yến Huyền được Thái hậu nuôi dạy ít nhiều bị lạnh nhạt, cũng có phần "lạc lõng", nhưng hắn chưa từng oán trách, tự sống một cuộc sống vui vẻ, cực kỳ hiếu thuận với Thái hậu. Sau này Đại trưởng công chúa lâm bệnh nặng, hắn lại là người có thể gánh vác việc lớn nhất, khi hai người lớn tuổi nhất là Ôn Minh công chúa và Thái tử Yến Quyết còn chưa nói gì, hắn đã cưỡi ngựa gấp rút đến Di Châu cứu người.

Sau khi trở về, Nhị thánh đều hết lời khen ngợi hắn, nhưng hắn lại như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục sống những ngày tháng tiêu dao trước kia.

Sau đó nữa, mãi cho đến khi họ thành thân, sự bình lặng của hắn mới bị phá vỡ một chút, vì Yến Quyết cứ không buông tha cho họ. Hắn giống như một con sông hiền hòa đột nhiên nổi trận cuồng phong, đâm sầm vào mà liều mạng với kẻ ngáng đường.

Hiện giờ kẻ ngáng đường không còn, hắn liền ôn hòa trở lại. 

Ai làm mặt trời, ai lên núi cao không liên quan đến hắn, hắn chỉ lo đi con đường sông của mình, che chở cho con mèo trong lòng hắn mà thôi.

.

Trong trận tuyết đầu đông, cả đoàn người cuối cùng cũng bước vào phạm vi của Di Châu, nhưng cách phủ nha châu quận nơi phủ Đại trưởng công chúa tọa lạc vẫn còn vài ngày đường.

Nhưng ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân vào Di Châu, Chúc Tuyết Dao đã cảm nhận được một bầu không khí khác lạ.

Đại Diệp lập quốc mười mấy năm, có thể coi là biển lặng sông trong, nhưng ở đây dường như có một sự phồn vinh đặc biệt. Sự hưng thịnh của bách tính ở đây vừa khác với Lạc Dương dưới chân thiên tử, vừa khác với vùng sông nước Giang Nam.

Chúc Tuyết Dao nhận ra sự khác biệt đó liền nảy sinh hiếu kỳ, lại vì phải tìm Đại trưởng công chúa nên không dám bỏ qua bất kỳ chi tiết nào liên quan đến nàng ấy, bèn lệnh cho Vu Khinh và Khâu Định Phong dẫn người đi nghe ngóng, lệnh cho họ bất kể việc lớn nhỏ đều phải về bẩm báo.

Vì thế trong những ngày tiếp theo, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền dần biết được Di Châu là một nơi như thế nào.

Điểm rõ ràng nhất là thuế vụ nơi đây luôn nhẹ hơn những nơi khác. Đặc biệt sau khi Nhị thánh hạ chỉ miễn thuế cho Di Châu hai năm trước, Đại trưởng công chúa cũng hạ chỉ tiếp tục giảm thuế cho bách tính dưới quyền. Mức thuế cuối cùng ấn định được cho là sau nhiều lần tính toán, đủ cho các khoản chi tiêu hằng ngày của phủ nha, quân đội Di Châu, còn có thể tích lũy ổn định một chút để dự phòng lúc bất trắc, kho riêng của Đại trưởng công chúa thu thêm một chút, ngoài ra không còn gì khác.

Thứ hai, những năm trước Đại trưởng công chúa đã tốn rất nhiều công sức để mở rộng giao thương với các nước láng giềng. Không chỉ tạo lập quan hệ tốt với họ, mà còn dựa vào điều kiện địa phương để các quận ở Di Châu chú trọng sản xuất các mặt hàng nước láng giềng cần. Những thứ này không phải nói sản xuất là được ngay, bách tính nhiều nơi vốn không biết phải làm thế nào, nàng ấy bèn tự bỏ tiền túi phái người đến dạy, cho đến khi sản nghiệp các nơi dần hình thành, công việc hao tâm tổn trí này mới coi như tạm ổn.

Chỉ với hai điều này đã đủ để bách tính kiếm được thêm rất nhiều tiền.

Ngoài ra, Đại trưởng công chúa còn ban bố nhiều lệnh chưa từng thấy ở nơi khác.

Trong số đó có vài việc khá đáng sợ, ví như lúc nàng ấy mới trở lại Di Châu, việc đầu tiên làm lại là sai người liệt kê danh sách các hương thân quý tộc ở các quận huyện, sau đó chọn ra gần trăm tên ép uổng điền hộ tàn nhẫn nhất, tay nhuốm máu nhiều nhất, gán cho cái tội danh "giúp sức cho hôn quân tiền triều" rồi giết sạch, điền hộ dưới quyền được trả lại hộ tịch bình dân, đất đai dưới quyền đem chia cho bách tính.

Những việc tương tự như vậy sau này Đại trưởng công chúa còn hào hứng làm thêm hai lần nữa, có điều không thể dùng chiêu hôn quân tiền triều được nữa nên đổi tội danh khác, nhưng mục đích thì vẫn như vậy.

Hơn nữa, vùng Di Châu cấm kỹ nữ, nam hay nữ đều không được.

Theo lời bách tính, Đại trưởng công chúa tới đất phong một năm là dẹp sạch các thanh lâu ngõ liễu.

Lúc đó không thiếu kẻ cảm thấy dẹp những nơi này cũng vô dụng, vì chuyện này không cho làm công khai thì có thể làm lén lút. Nhưng Đại trưởng công chúa không ngại phiền hà sai người điều tra, một khi bắt được nàng không phạt kỹ nữ, chỉ phạt khách làng chơi.

Bách tính bình thường thì phạt tiền, đánh gậy; học tử thì xóa bỏ học tịch. Quan viên bị bắt một lần là phạt bổng lộc, hai lần là giáng chức, ba lần thì ngay cả con cháu cũng không được ra làm quan nữa.

Cái giá này quá lớn, sau vài tháng thì chẳng ai dám nữa.

Chúc Tuyết Dao nghe xong những chuyện này mới thực sự hiểu tại sao Đại trưởng công chúa cần nhiều ám vệ bảo vệ đến vậy.

Trước đây nàng chỉ nghĩ Di Châu quá phức tạp, gần giới giang hồ và các nước láng giềng, giờ mới biết thì ra là Đại trưởng công chúa thực sự đã đắc tội với rất nhiều người. 

Nàng không thể tưởng tượng nổi những năm qua có bao nhiêu kẻ muốn lấy mạng Đại trưởng công chúa. Đặc biệt là những kẻ bị hủy hoại tiền đồ, gia tộc đa phần đều có chút thế lực, tự nhiên là hận nàng ấy đến thấu xương.

Những lệnh không mấy đáng sợ đương nhiên cũng có, ví như việc Chúc Tuyết Dao hạ lệnh xây học đường ở Trăn Viên cho cả bé trai và bé gái đi học, Đại trưởng công chúa cũng từng làm ở Di Châu. Chỉ là so với Trăn Viên, Di Châu quá lớn, nhiều nhà lại trông chờ vào con cái làm việc nhà, nên lệnh này thực thi không được thuận lợi cho lắm, nhưng nhìn chung không phải hoàn toàn vô hiệu.

Đặc biệt là những bách tính kiếm được tiền từ giao thương với nước láng giềng, cuộc sống khá hơn, nhiều người đều sẵn lòng cho con đi học.

À, việc Chúc Tuyết Dao cấm dìm chết bé gái sơ sinh thì Đại trưởng công chúa cũng làm rồi, có điều Chúc Tuyết Dao là phát tiền cho bé gái sống sót, bên phía Đại trưởng công chúa phát tiền cho toàn Di Châu thì phát không nổi, nên cách của nàng ấy là nhà ai dìm chết bé gái thì bắt người cha bỏ tù một năm.

Thời hạn một năm không dài, còn cho phép dùng bạc chuộc người, nhưng nếu thả ra mà chứng nào tật nấy, thì tại chỗ bắc một cái nồi lớn hầm sống luôn.

Chúc Tuyết Dao nghe mà chép miệng khen lạ. 

Nàng không dám nói những sắp xếp này của Đại trưởng công chúa hoàn hảo đến mức nào, nhưng "thủ đoạn sấm sét, tâm địa Bồ Tát", ít nhất hiện giờ thấy được cái lợi cho bách tính lớn hơn nhiều cái hại, người ở Di Châu ca ngợi nàng ấy cũng nhiều hơn kẻ muốn giết nàng ấy.

Nhưng sau khi nghe được những điều này, việc Đại trưởng công chúa đột ngột lặng thinh rời khỏi Lạc Dương, nghi là "bỏ trốn" cùng Khương Du lại càng không hợp tình hợp lý.

Chúc Tuyết Dao khó có thể tưởng tượng một người có thủ đoạn như vậy lại vì chút tình yêu nhỏ nhoi mà điên cuồng đến mức đó. 

Chưa nói đến đại nghĩa hay quốc gia thiên hạ gì, chỉ nói so với của quyền lực, Khương Du tính là cái thá gì chứ?