Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều chưa từng thấy Nhị thánh không kiểm soát như vậy, cũng may Chiêu Minh Đại trưởng công chúa đã bình an trở về, sự mất kiềm chế lúc này chỉ vì niềm vui tái ngộ.
Vì thế Nhị thánh cũng rất dễ dỗ dành, Chúc Tuyết Dao tiến lên khẽ kéo ống tay áo Hoàng hậu, nhỏ giọng nói: "Mẹ, con đói rồi."
Hoàng hậu lập tức ngừng khóc, tất tả lau nước mắt, vẫy tay gọi họ: "Đi, đi thôi. Trên xe ngựa có bánh, các con mau đi ăn một chút."
Trong lúc nói chuyện, bà dường như cũng nhận ra mình mất bình tĩnh, không khỏi bối rối.
Hoàng đế đứng bên cạnh cũng vậy, khẽ ho một tiếng, khôi phục lại sáu bảy phần uy nghiêm không giận tự uy, nhưng lại không kìm được mà truy hỏi Yến Tri Phù: "Trên đường đều ổn chứ? Có bị bệnh không?"
Yến Tri Phù vẫn còn thẫn thờ, nghe Hoàng đế hỏi mới hoàn hồn lại đôi chút, gật đầu: "Đều ổn cả."
"Sau này không được phép rời đi như vậy nữa." Hoàng đế giữ vững thái độ nghiêm khắc, "Dù việc có cơ mật đến mấy, con cũng nên báo cho ta và mẫu hậu một tiếng."
Yến Tri Phù mím môi do dự một hồi, rồi gật đầu: "Nữ nhi biết rồi."
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau. Yến Huyền chủ động làm dịu không khí, rảo bước đi về phía ngự giá của Nhị thánh, cười nói: "Nhi thần cũng đói rồi, có gì ăn không ạ?"
Uông Thịnh Đức thấy vậy vội sai cung nhân cùng hắn đi lấy điểm tâm.
Hoàng hậu mỉm cười, quay người ôm lấy Chúc Tuyết Dao: "Các con cũng không sao chứ? Tuy thường xuyên có thư từ qua lại, nhưng ta chỉ sợ các con báo hỉ không báo ưu."
"Chúng con đều tốt cả!" Chúc Tuyết Dao dang tay, xoay một vòng cho Hoàng hậu xem, cười nói: "Không mất một sợi tóc nà."o
Tiếp đó nàng hỏi Hoàng hậu: "Bọn trẻ..."
Họ còn chưa đến Di Châu đã nhận được thư của Thục Ninh công chúa, nói rằng Hoàng hậu không yên tâm để nàng ấy chăm sóc lũ trẻ nên đã đón chúng vào cung rồi.
"Yên tâm đi, đều ở trong cung cả, ba tỷ muội đều ở điện Tiêu Phòng với ta." Hoàng hậu nói.
Chúc Tuyết Dao thoáng lặng người. Vì Hoàng hậu nói là "điện Tiêu Phòng" chứ không phải "cung Trường Thu", điều đó có nghĩa là ba đứa trẻ đều ăn cùng ở cùng với Hoàng hậu.
Bọn trẻ thân thiết với Hoàng hậu dĩ nhiên là tốt, Chúc Tuyết Dao chỉ sợ chúng quá nghịch ngợm.
Hoàng hậu tươi cười nói tiếp: "Có chúng thật tốt, trong điện lúc nào cũng vui vẻ, làm ta nhớ lại lúc các con còn nhỏ."
Chúc Tuyết Dao cũng có chút ấn tượng mơ hồ về chuyện này. Khi nàng còn rất nhỏ, Ôn Minh công chúa Yến Tri Dung, Thái tử Yến Quyết và Khang vương Yến Chương bây giờ cũng chưa lớn, bốn người đều được nuôi dưỡng ở điện Tiêu Phòng. Yến Huyền đôi khi cũng từ cung Trường Lạc sang tìm họ, các hoàng tử công chúa của Quý phi cũng thường xuyên tới chơi. Thêm vào đó lúc bấy giờ lập quốc chưa lâu, quy định trong cung còn lỏng lẻo, mấy tiểu cung nữ và hoạn quan cũng chơi đùa cùng họ, khắp điện đều là tiếng cười đùa, khi chơi quá trớn còn có tiếng khóc chói tai, giờ nghĩ lại thấy thật thú vị.
Chiêu Minh Đại trưởng công chúa bỗng cười nói: "Hồi đánh trận, có khi phụ hoàng mẫu hậu mấy ngày không về, một lũ nhóc tì lo lắng khóc thút thít trong lều, con dỗ đứa này xong lại đi dỗ đứa kia, lúc nào cũng luống cuống."
Chúc Tuyết Dao không khỏi nín thở, đây là lần đầu tiên nàng nghe chính miệng Chiêu Minh Đại trưởng công chúa nói về việc mình giúp phụ mẫu trông em khi hành quân. Trước đây Nhị thánh thường cảm thán về chuyện này, mấy hoàng tử công chúa lớn tuổi cũng từng hồi tưởng, nhưng bản thân nàng ấy thì ít khi nhắc tới, chỉ khi người khác nhắc thì nàng mới phụ họa đôi câu.
Chúc Tuyết Dao chợt có vài suy đoán về "nỗi oán hận" mà Nhị thánh từng đề cập trước đó, chỉ là suy đoán rất mơ hồ, như bị bao phủ bởi lớp sương mù dày, nhất thời không nói rõ được.
Vì vậy nàng ngước mắt, gọi lớn một tiếng "Ngũ ca", rồi xách váy đuổi theo Yến Huyền.
Yến Huyền quay mặt thấy nàng chạy tới, cười đưa tay đỡ: "Chậm thôi, kẻo giẫm vào váy."
"Có điểm tâm gì thế?" Chúc Tuyết Dao giả vờ tùy ý hỏi cung nhân bên cạnh hắn, đợi đến khi đủ gần mới hạ giọng nói, "Lát nữa chúng ta về xe ngựa của mình, để Đại tỷ ở lại với cha mẹ đi."
"Được." Yến Huyền gật đầu.
Hai người tự lên xe thiên tử ăn chút bánh rồi rời đi.
Khoảng một khắc sau, đoàn xe hai bên lăn bánh hướng về Lạc Dương. Khi vào thành, Chúc Tuyết Dao sai người đi bẩm báo với Nhị thánh, nói rằng chuyến đi này quá mệt mỏi nên muốn về phủ nghỉ ngơi sớm, không đủ sức vào cung dự tiệc tẩy trần.
Nhị thánh lập tức bảo những lễ nghĩa đó không quan trọng, cứ để họ về, lại nói lũ trẻ cứ để tạm trong cung, nghỉ ngơi khỏe rồi hãy đón đi.
Chúc Tuyết Dao bàn bạc với Yến Huyền, vẫn định để nhũ mẫu đón lũ trẻ về trước. Chủ yếu là vì khi Nhị thánh và Đại trưởng công chúa về cung, bọn trẻ nhất định sẽ biết họ cũng đã về, nếu không được gặp cha mẹ ngay thì chúng sẽ thất vọng lắm.
Khi xe ngựa dừng trước cửa phủ Phúc Tuệ quân thì trời đã gần sáng. Ba đứa trẻ nghe Nhị thánh sai người truyền tin về đã lập tức rời cung, về phủ từ hai canh giờ trước, lúc này đều đã ngủ được một giấc. Nghe nói cha mẹ đã về, chúng liền tỉnh hẳn, đứa nào đứa nấy nhảy xuống giường chạy ra ngoài.
Lũ mèo cũng bị kinh động, cảnh giác ngồi xổm trên tường viện, cành cây nhìn ra ngoài.
Sau khi Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền vào viện, những con quấn người như Bạch Đường lập tức sáp tới, như một con rắn nước quấn quýt quanh chân họ.
Những con cảnh giác cao hơn như Bá Vương vẫn ngồi trên đầu tường, nheo mắt quan sát họ, phải mất hai khắc mới lén lút tiến lại gần từng chút một. Mỗi lần chúng chỉ tiến lại một hai thước, quan sát kỹ lưỡng rồi mới đi tiếp.
Nhưng đến khi họ sai người dọn bữa sáng, mấy con mèo đã chấp nhận sự thật là họ đã về, chúng ngồi vây quanh họ với tư thế chuẩn như một vòng tròn tượng nhỏ.
Chúng không hiểu chuyện người ta đi xa, chỉ thấy hai người này vào một ngày nào đó đi săn rồi không thấy về nữa. Giờ đột nhiên trở về, thật là khiến mèo vừa kinh ngạc vừa vui mừng mà kêu meo meo!
Vì vậy, hai vợ chồng hiền từ, vừa cho con ăn vừa vuốt mèo, vừa vuốt con vừa cho mèo ăn.
Sau khi ăn no uống đủ, cả người lớn lẫn trẻ con đều đi ngủ bù, thì cảnh tượng không còn "hiền từ" được nữa.
Cả bảy con mèo đều muốn đè lên người họ ngủ, thật sự rất khó mà hiền từ cho nổi.
Hai người đều không phải người to cao vạm vỡ, chỗ có thể ngủ trên người rất hạn chế.
Hoàng Tửu và Bá Vương thậm chí còn đánh nhau một trận để tranh giành địa bàn, đứa trước đứa sau nhảy qua người Chúc Tuyết Dao, khiến nàng đang mơ màng bị giẫm cho hoa mắt chóng mặt.
Nhịn khoảng một khắc, hai người mặt mày xanh mét mời tất cả chúng ra khỏi phòng ngủ.
Giấc này họ ngủ tới tận chiều, thực ra vẫn có thể ngủ tiếp, nhưng sợ ngủ đảo lộn ngày đêm nên vẫn thức dậy. Yến Huyền gọi Tống Trì tới hỏi thăm tình hình trong triều gần đây.
Mới vừa hỏi, việc đầu tiên Tống Trì bẩm báo đã đánh tan chút buồn ngủ cuối cùng còn sót lại của hai người.
Tống Trì nói: "Thái tử đã bị phế, Đông Cung không có chủ."
"Hả?" Hai vợ chồng cùng kêu lên.
Họ vẫn luôn giữ thư từ qua lại với Nhị thánh, tuy đều là báo bình an, không dùng thư để hỏi chuyện triều chính, nhưng việc lớn thế này đáng lẽ họ phải biết mới đúng.
Hai người hỏi thêm, mới biết việc phế Thái tử chỉ là chuyện của nửa tháng trước. Nhị thánh thấy họ sắp về, sớm muộn gì cũng biết nên không đặc biệt nhắc tới trong thư.
Còn về lúc gặp nhau hôm qua, đó là thời khắc vui mừng, nhắc đến chuyện phế Thái tử thì thật xúi quẩy, dĩ nhiên càng không ai nói.
Giờ họ biết chuyện này cũng không muộn, chỉ là cả hai đều chết lặng một hồi lâu, sau đó Yến Huyền mới lên tiếng trước: "Vậy hiện giờ Thái... Ừm, đại ca ta thế nào rồi?"
Tống Trì cau mày trầm tư hồi lâu rồi nói: "Bệ hạ phong ngài ấy làm Bình vương, vì phủ Bình vương còn đang thu dọn nên hiện giờ vẫn tạm trú ở Đông Cung."
Chúc Tuyết Dao cũng dần hoàn hồn, nàng hỏi: "Cuối cùng chuyện phế Thái tử được quyết định thế nào? Thê thiếp ở Bắc Cung xử trí ra sao?"
Chủ yếu nàng muốn hỏi về nơi ở của Phương Nhạn Nhi.
Sắc mặt Tống Trì lập tức trở nên phức tạp, cười khổ một tiếng rồi mới nói: "Chuyện phế Thái tử chẳng qua là quân thần giằng co mấy tháng, cuối cùng cũng được quyết định. Còn về thê thiếp Bắc Cung, ây... Điện hạ và nữ quân về lúc này lại đúng vào lúc xảy ra một việc lớn."
Biểu cảm của Chúc Tuyết Dao nghiêm lại: "Nghĩa là sao?"
Tống Trì nói: "Khoảng ba bốn ngày trước, cụ thể là ngày nào thì do có Cung Chính Ty trấn áp nên cũng không nghe ngóng được nhiều, chi tiết cũng không rõ lắm. Chỉ là có phong thanh, các phủ đều đồn rằng Nhị thánh cảm thấy có kẻ mưu đồ bất chính, từ lâu đã cài cắm tai mắt ở Lục Thượng Cục, kết quả là thật sự bắt được một 'nhân tài' ở Bắc Cung nhân đêm tối lẻn tới Thượng Phục Cục để giở trò với triều phục của Bệ hạ. Thị vệ đã tóm gọn người, kiểm tra thứ trên người nàng ta, nói là một loại kỳ hương trên giang hồ. Bảo là hương, thực chất không màu không vị, huân qua quần áo có thể từ từ ngấm vào da thịt con người, khiến người ta ra đi một cách thần không biết quỷ không hay."
"Là Phương Nhạn Nhi?" Yến Huyền hỏi.
Tống Trì dĩ nhiên cũng nghĩ vậy, bất cứ ai nghe thấy những lời đồn này đều sẽ nghĩ như thế, nhưng Tống Trì vì thận trọng nên vẫn chắp tay nói: "Thần không rõ lắm."
Chúc Tuyết Dao hít một hơi thật sâu: "Thái tử đã bị phế rồi, nàng ta vậy mà vẫn dám ra tay với cha? Phải rồi... Cha vẫn chưa lập Thái tử mới, nếu lúc này xảy ra biến cố, Bình vương vừa là đích vừa là trưởng, lại có các quan Đông Cung cũ trung thành, vẫn là người có sức chiến đấu nhất."
Dứt lời, nàng lại liếc nhìn Tống Trì, muốn hỏi hắn xem Cung Chính Ty đã thẩm vấn ra được gì chưa, nhưng nghĩ đến lời hắn nói trước đó thì biết hắn không nghe ngóng được gì, đành phải ngày mai đích thân vào cung hỏi vậy.
Yến Huyền xua tay cho Tống Trì lui xuống, ngồi bên mép giường, nhíu mày không nói gì.
Chúc Tuyết Dao biết tâm trạng hắn phức tạp, khẽ thở dài: "Nếu Ngũ ca muốn đi thăm Bình vương thì cứ đi đi."
Yến Huyền ngước mắt hỏi: "Nàng có đi không?"
Chúc Tuyết Dao: "Muội không đi."
"Vậy ta cũng không đi." Yến Huyền tặc lưỡi: "Cũng chẳng có gì hay ho để thăm nom, ta chỉ là..."
Hắn không nói rõ được là cảm giác gì.
Có lẽ là chuyện phế Thái tử quá lớn, họ đi một chuyến đã bỏ lỡ một quá trình dài, trở về đột ngột nghe tin mọi chuyện đã đến hồi kết nên thấy hơi ngơ ngác.
Chúc Tuyết Dao cũng sững người.
Đây là điều nàng mong đợi nhất, cứ thế đột ngột trở thành hiện thực.
Nàng cứ ngỡ mình sẽ mừng điên vào ngày này, nhưng sau phút ngơ ngác, điều nàng đón nhận thực chất là sự bình thản.
Nhưng đây là một loại bình thản chưa từng có, như ngọn gió xuân dịu dàng nhất, như dòng nước có nhiệt độ vừa phải. Nó mang lại sự thoải mái cực độ, bao bọc lấy nàng một cách tỉ mỉ, dùng tông giọng nhẹ nhàng nhất nói với nàng rằng: Một cuộc đời mới thực sự sắp bắt đầu rồi.
Nàng lập tức có thể quét sạch những hận thù lạnh lẽo, những uất ức đã đeo bám nàng suốt bao ngày đêm vào đống tro bụi.
Chỉ cần Yến Quyết và Phương Nhạn Nhi đồng thời rời bỏ nhân gian.
Đúng vậy, nếu Yến Quyết nghĩ mình có thể an ổn sống nốt quãng đời còn lại trên ngôi vị Bình vương thì hắn đúng là si tâm vọng tưởng.
Nàng muốn cả hai kẻ đó đều phải chết, coi như một kẻ đền mạng cho nàng, một kẻ đền mạng cho con gái nàng.
Họ có trút hơi thở cuối cùng, nàng mới có thể đón nhận ánh sáng thực sự.