Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không dễ bị lừa, lời nịnh nọt của Chúc Tuyết Dao bị nàng cười cho qua chuyện, sau đó nàng quay lại chủ đề ban đầu: "Muội muốn Thái tử đen đủi đến mức nào?"
Ý đồ của Chúc Tuyết Dao và nàng coi như không mưu mà hợp, nhưng bị hỏi thẳng như vậy, nàng cảm thấy hơi lạ: "Tỷ tỷ, chuyện này có quan trọng không?"
"Sao lại không quan trọng?" Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cười khẩy, "Nếu muội làm đến một nửa rồi mủi lòng, không giúp ta thì không nói, nếu lại quay sang giúp Thái tử thì chẳng phải ta bị hớ cả hai phía sao?"
Ai mà không biết Chúc Tuyết Dao từng suýt gả cho Thái tử cơ chứ!
Chúc Tuyết Dao trầm ngâm một lát, thành thật đáp: "Muội cũng giống tỷ tỷ, muốn kéo hắn xuống khỏi ngôi vị Thái tử."
"Chỉ vì hắn đã phụ bạc muội sao?" Đại Trưởng công chúa dồn hỏi từng bước.
Chúc Tuyết Dao nhíu mày hỏi ngược lại: "Tỷ tỷ nghĩ muội không nên hận hắn sao?"
"Cũng không thể nói là không nên." Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nhún vai, rồi lại khẽ cười: "Ta chỉ cảm thấy với thân phận như chúng ta, vì một người đàn ông mà đại động can qua là điều không cần thiết."
Chúc Tuyết Dao không nói nên lời.
Nàng tán thành lời Đại Trưởng công chúa nói, nếu Thái tử chỉ là một kẻ phụ bạc, mà nàng lại phát hiện ra bí mật của hắn trước khi cưới rồi gả cho người khác, nàng cũng rất sẵn lòng dứt khoát với hắn, không bận tâm đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi đó.
Nhưng giữa họ là huyết hải thâm thù, mạng của nàng, mạng của Tuế Ninh đều mất trong tay người đàn ông này. Đây không đơn thuần là phụ bạc, không lấy mạng hắn thì nàng uổng công trọng sinh rồi.
Nhưng chuyện này không thể nói thẳng với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, Chúc Tuyết Dao trầm tư một lúc lâu, ngẩng đầu nói: "Tỷ tỷ yên tâm, muội đã đi đến bước này thì sẽ không mủi lòng. Giống như tỷ tỷ nói, mạng sống của mình là quan trọng nhất, Thái tử cũng không phải là người có lòng bao dung. Đắc tội với hắn mà lại để hắn lên ngôi hoàng đế, muội không thua nổi."
Những lời này cũng coi như thật lòng, nhưng vì có chỗ giấu giếm nên khí thế của nàng rõ ràng không bằng lúc nói những lời trước đó.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa quan sát nàng, cười nói: "Mong là lời này là thật. Ta cũng không ngại nói cho muội biết, chuyện tồi tệ như vậy ta cũng đã từng trải qua. Ta từng có một người bạn ở Di Châu, kết hôn khi phụ hoàng mẫu hậu đang chinh chiến thiên hạ, sau khi cưới trượng phu tìm hoa hỏi liễu, cha mẹ chồng thì bênh vực mù quáng. Sau này Di Châu trở thành đất phong của ta, nàng ấy tìm ta khóc lóc kể khổ, ta có lòng muốn làm chỗ dựa cho nàng ấy nên hạ lệnh bắt giam gia đình chồng nàng ấy để xét xử. Nhưng trên công đường, nàng ấy lại nhảy ra bảo vệ trượng phu, trước mặt bao nhiêu bá tánh mà khóc lóc kể lể cái tốt của trượng phu, rồi quay sang nói ta xen vào việc của người khác, khiến mọi người đều quay sang mắng ta phá hoại nhân duyên tốt đẹp của nàng ấy."
Móng tay dài của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, nheo mắt đe dọa: "Bây giờ cả nhà họ đang bầu bạn với nhau ở bãi tha ma, muội đừng có đi vào vết xe đổ đó."
"..." Chúc Tuyết Dao cười gượng, "Tỷ tỷ, muội dù có tốt bụng đến mấy thì cũng không phải kẻ ngốc. Nếu lòng tốt không có chỗ dùng, muội thà đi xây thêm vài ngôi trường tư thục còn hơn, việc gì phải dùng cho kẻ phụ bạc."
"Vậy thì tốt." Đại Trưởng công chúa gật đầu.
...
Ở bên kia, Yến Huyền và Thẩm Ngư cùng nhau đưa mấy con mèo vào phòng ngủ ở Bách Hoa Đường để nhốt lại, việc này cũng khá tốn thời gian vì lúc chiều tối là lúc lũ mèo muốn tìm người chơi cùng. Họ nhốt được mấy con rồi đi bắt những con còn lại, hễ mở cửa là có thể có con đã nhốt rồi lao ra khỏi phòng nhanh như chớp, lại phải bắt lại từ đầu.
Đến cuối cùng chỉ còn lại Thụ Hoa đang cuộn tròn trên cây đào, Thẩm Ngư bước ra khỏi phòng im lặng nghe ngóng động tĩnh xung quanh, biết bên Hoa Anh Các vẫn chưa nói chuyện xong, bèn tung người nhảy lên cây đào: "Thụ Hoa!"
Thụ Hoa đang lim dim tận hưởng gió mát, bị người từ trên trời rơi xuống làm cho sợ tới mức dựng đứng lông chạy mất.
Yến Huyền bước ra ngay sau Thẩm Ngư: "..."
Thế là bắt Thụ Hoa lại mất thêm một khắc, sau khi nhốt xong, Thẩm Ngư nghe thấy một luồng âm thanh khe khẽ tựa như tiếng gió mà không phải tiếng gió, đợi cho đến khi bên Hoa Anh Các đã nói xong những chuyện cần nói mới cùng Yến Huyền thản nhiên quay về.
Yến Huyền nghĩ đến con Thụ Hoa vừa rồi gào thét mắng mỏ hai người, không nhịn được mà cười nói: "Ngươi không hù nó thì chúng ta đã bắt được từ lâu rồi!"
Thẩm Ngư đáp: "Nô cứ tưởng mèo không nhát gan như thế, Môi Cầu còn biết nấp trong góc lao ra dọa người mà."
Yến Huyền xua tay: "Chúng nó là thế đấy, nó dọa ngươi thì được, ngươi dọa nó là không xong đâu, ngươi xem Thụ Hoa vừa rồi mắng khó nghe chưa kìa."
Yến Huyền nghĩ đó chắc chắn là lời chửi thề.
Trong lúc nói chuyện, hai người bước vào cổng nguyệt môn của Hoa Anh Các, đi ngang qua sân nhỏ trước phòng còn nói cười vài câu, rồi bước qua ngưỡng cửa, Yến Huyền lập tức không cười nổi nữa.
Hắn thấy Đại tỷ và Dao Dao ngồi riêng ở bàn của mình, Tuế Kỳ đang ngây thơ tựa vào lòng Đại tỷ, Tuế Hoan thì đi qua đi lại ở khoảng trống giữa các bàn.
Cảnh tượng kinh dị này Yến Huyền nằm mơ cũng không mơ thấy nổi.
Hắn nghẹt thở nhìn về phía Chúc Tuyết Dao, Chúc Tuyết Dao cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Tự Đại tỷ điều tra ra đấy."
"Ngũ đệ về rồi à, ngồi đi." Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cười tươi chào hỏi hắn, nói xong liền nghiêng đầu ôm Tuế Kỳ bên cạnh: "Tuế Kỳ thích ăn gì nào, dì đút cho con ăn nhé?"
Yến Huyền: "..."
Khoan đã, tại sao lại là dì?
Đại Trưởng công chúa là tỷ tỷ ruột cùng cha cùng mẹ của hắn, kiểu gì thì cũng phải là cô chứ?
Thẩm Ngư tự giác ngồi xuống bên cạnh Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, ngơ ngác nhìn hai đứa trẻ trong phòng, nghe Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nói thế mới đoán ra được vài phần, kinh ngạc hỏi: "Chủ thượng, đây là..."
"Ừ, là con nuôi của họ." Yến Tri Phù cười bảo, "Đừng nói ra ngoài."
Thẩm Ngư đáp vâng, nghĩ đến việc mình đã ở Trăn Viên mấy ngày nay mà chẳng hề hay biết gì về sự hiện diện của hai đứa trẻ, biểu cảm trở nên phức tạp: "Nô vậy mà hoàn toàn không biết."
Yến Tri Phù cười nhìn hắn: "Ngươi còn ham chơi quên cả đường về, ngươi thì biết được cái gì?"
Lòng Thẩm Ngư thắt lại.
Yến Tri Phù không trêu hắn thêm, thong thả lắc đầu: "Ta cũng đâu có bảo ngươi điều tra, ngươi ở nhà người ta mà lại đi dò xét ngọn ngành nhà người ta thì ra cái thể thống gì."
Nói rồi nàng lại quay sang Tuế Kỳ, chỉ vào mình nói: "Lại đây, gọi dì đi."
Tuế Kỳ do dự nhìn Chúc Tuyết Dao, Chúc Tuyết Dao vội gật đầu: "Ừ, đây là dì, gọi dì đi con."
Tuế Kỳ lại nhìn Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, cố gắng thốt ra hai chữ: "Dì ạ!"
"Đứa trẻ này không sợ người lạ nhỉ!" Yến Tri Phù cười.
...
Tại Đông cung, Kiều Mẫn Ngọc nghe tin tình hình Thẩm trắc phi không tốt vào lúc đêm muộn, dù đã nằm nghỉ nhưng vẫn vội vàng thức dậy trang điểm lại rồi chạy tới Cẩm Hoa đường.
Các thái y, y nữ và cung nhân đã bận rộn ra vào, Kiều Mẫn Ngọc có lòng muốn vào thăm nhưng thấy tình hình này lại sợ mình làm vướng chân, nênngồi ở sảnh ngoài đợi.
Tính ra, Thẩm trắc phi đã nằm liệt giường tám chín ngày rồi.
Hôm đó Thái tử ra tay đánh nàng ấy, nàng ấy đã bị ra huyết, thái y tới xem nói thai tượng không ổn, phải hạn chế di chuyển.
Thẩm trắc phi từ đó mấy ngày không dám xuống giường, mỗi ngày đều phải châm cứu, uống thuốc an thai, ngay cả bữa ăn cũng đổi thành dược thiện bảo thai, chỉ để giữ lấy đứa trẻ này.
Nhưng dù có cẩn thận như thế, tối nay nàng vẫn lại bị ra huyết.
Kiều Mẫn Ngọc lờ mờ cảm thấy lần này e là khó qua khỏi, chỉ biết thầm cầu nguyện hết lần này đến lần khác, nhưng đến canh năm, thái y vẫn bước ra khỏi phòng ngủ của Thẩm trắc phi, thở ngắn thở dài bẩm báo với nàng: "Thái tử phi điện hạ, thần vô năng, Thẩm trắc phi... Đã sảy thai rồi."
Chút hy vọng cuối cùng của Kiều Mẫn Ngọc cũng tan biến sạch, nàng mím môi, mệt mỏi lắc đầu: "Lui xuống đi."
Các thái y và y nữ im lặng lui ra ngoài, Kiều Mẫn Ngọc ổn định tâm trạng, dời bước đi vào phòng ngủ.
Thẩm trắc phi nằm thẳng trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm l*n đ*nh màn, đôi gò má hốc hác gầy gò làm cho đôi mắt trông to hơn hẳn, nhưng lại u ám không chút ánh sáng.
"Trắc phi." Kiều Mẫn Ngọc ngồi xuống bên giường, không biết nên nói gì, sau một hồi im lặng lâu mới thốt ra một câu khô khốc: "Ngày tháng còn dài... Rồi sẽ lại có con thôi."
Thẩm trắc phi vẫn cứ nhìn chằm chằm lên phía trên như vậy.
Kiều Mẫn Ngọc khuyên nhủ: "Ta biết muội đau lòng, nhưng muội phải giữ gìn sức khỏe. Hãy điều dưỡng cơ thể lại đã, những chuyện khác đều dễ nói."
Thẩm trắc phi không có phản ứng gì, gần như không hề chớp mắt, dường như hoàn toàn không nghe thấy lời của Kiều Mẫn Ngọc. Bộ dạng này khiến Kiều Mẫn Ngọc lo sợ nàng sẽ nghĩ quẩn, đang định khuyên tiếp thì Thẩm trắc phi đột nhiên khóc.
Nàng khóc không ra tiếng, ngay cả tiếng nấc cũng không có lấy một chút, nhưng lại toát ra một sự đè nén tột độ, khiến Kiều Mẫn Ngọc nghẹt thở.
Trong sự đè nén ấy, Kiều Mẫn Ngọc thậm chí hối hận, hối hận vì mình đã không đi cầu Thánh nhân ban cho một ngự y vào ngày Thái tử ra tay.
Tuy chuyện này chưa chắc đã thay đổi được gì, tuy nếu thực sự cho nàng chọn lại nàng cũng tuyệt đối không thể làm như vậy, bởi vì Đông cung hiện giờ đã đủ rối ren rồi, tuyệt đối không thể để có thêm bất kỳ bất trắc nào làm cho Đông cung thêm tồi tệ, nhưng lúc này đây nàng quá xót xa cho Thẩm trắc phi.
Sự đè nén không tiếng động này kéo dài rất lâu, không chỉ Kiều Mẫn Ngọc cảm động mà các cung nhân bên cạnh Thẩm Vân Hà cũng đều cúi đầu đỏ hoe mắt.
Cuối cùng, Thẩm trắc phi nấc lên một tiếng thật mạnh, nghiến răng thốt ra bốn chữ: "Thái tử phi, thiếp hận..."
Nói xong nàng nhắm mắt lại, nước mắt lại tuôn rơi không ngừng.
Kiều Mẫn Ngọc giật mình, muốn hỏi nàng hận ai, nhưng lại không hỏi ra được.
...
Trăn Viên.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền sau khi ăn sáng đã theo lời của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã viết thiệp mời gửi đi, hai bản gửi tới Khang vương phủ, hai bản gửi tới Hằng vương phủ, mời phu thê Khang vương và vợ chồng Hằng vương tới Trăn Viên tụ họp.
Chúc Tuyết Dao vốn tưởng Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa sẽ dùng một cách có vẻ "chính đáng" hơn để trở mặt với Thái tử, ví dụ như cũng dâng một bản sớ hạch tội Thái tử, hoặc chọn một ngày lành tháng tốt trực tiếp lên triều mắng cho Thái tử và các quan viên Đông cung một trận chẳng hạn, với thân phận Đại Trưởng công chúa của nàng thì làm việc này cũng không thể nói là quá đáng.
Nhưng hôm nay Đại Trưởng công chúa bảo nàng viết thiệp mời Khang vương, Hằng vương tới, nàng suy nghĩ kỹ thì biết thế này cũng đủ để bày tỏ thái độ. Dù sao hiện giờ các phủ đều đang nhìn chằm chằm vào bốn nhà Đại Trưởng công chúa, Đông cung, Khang vương và Hằng vương, bất kỳ bên nào có chút động tĩnh gì cũng sẽ truyền khắp Lạc Dương. Bên nàng mời Khang vương, Hằng vương tới, văn võ bá tánh sẽ sớm biết Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cũng ở đây, thế là đủ để làm rõ lập trường.
Ngược lại, nếu Đại Trưởng công chúa thực sự dâng sớ hoặc lên triều cãi nhau tay đôi với Thái tử thì lại không hợp lý cho lắm, vì chuyện này dù xôn xao nhưng khởi nguồn lại là vì một Phụng nghi nhỏ bé ở Đông cung và một diện thủ ở phủ Đại Trưởng công chúa, Đại Trưởng công chúa và đương kim Thái tử, cặp chị em ruột này, vì hai người đó mà tranh cãi trước công chúng thì quá mất mặt.
Trước khi bốn bức thiệp mời này được gửi đi, Hoa Anh Các cũng nhận được thiếp mời từ Đông cung gửi tới.
Thiệp mời là do chính tay Thái tử viết, không phải mời Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa tới Đông cung dự tiệc, mà là hết lần này đến lần khác thề thốt rằng chuyện của Khương Du không liên quan đến hắn, là do Thẩm gia tự ý làm.
Những bức thiệp như thế này Yến Tri Phù đã nhận được vài lần trước đó, trước khi nàng tới Trăn Viên, Thái tử cũng đã từng đến bái phỏng vài lần nhưng nàng trước sau đều đóng cửa không tiếp, tấm thiệp hôm nay nàng cũng chẳng thèm nhìn một cái đã trực tiếp bảo Thẩm Ngư xé đi.
Thẩm Ngư biết những tấm thiệp mời bên Thụy vương và Phúc Tuệ quân một khi được gửi đi sẽ gây ra sóng gió lớn, lúc nhận thiệp của Đông cung không khỏi do dự: "Sao chủ thượng không gặp Thái tử điện hạ một lần? Nếu chuyện này Thái tử thực sự không biết tình hình thì đúng là một sự hiểu lầm rồi."
Yến Tri Phù cười nhạo: "Hiểu lầm cái gì, xé!"
Thẩm Ngư không nói thêm nữa, nghe lời xé bức thiếp đó thành từng mảnh nhỏ, mang ra ngoài ném vào chậu than trong sảnh.
Yến Tri Phù ngồi trước bàn viết ngước mắt nhìn bóng lưng của hắn, tâm trạng phức tạp.
Hắn không thèm nghĩ xem, Thái tử dù ra sức phủ nhận chuyện của Khương Du có liên quan đến mình, nhưng chẳng hề nói lấy nửa câu rằng chuyện các quan viên Đông cung sớ hạch tội hắn cũng không liên quan.
Chẳng phải điều đó đã chứng minh rằng cuộc tranh chấp mới nổ ra trên triều đình vì hắn là do Thái tử sai khiến, ít nhất là được Thái tử ngầm cho phép sao?
...
Thiệp mời của Trăn Viên được gửi đi, Khang vương và Hằng vương ba ngày sau cùng vương phi tới đúng hẹn.
Chuyến đi này họ hoàn toàn không cần bàn luận gì về Đông cung, chỉ cần ngồi xuống dự tiệc ôn chuyện cũ cũng chẳng hề cản trở những người tinh mắt hiểu được ý đồ của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.
Sóng gió rầm rộ theo sau đó lại đến sớm hơn dự đoán của mọi người.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi gia đình hai vương gia vẫn chưa rời khỏi Trăn Viên, các hoạn quan của hai vương phủ đã vyu mừng tới báo: "Điện Tuyên Thất vừa truyền ra tin tức, nói Nhị thánh truyền gấp Thái tử tới hỏi chuyện, ngay cả buổi thượng triều cũng miễn luôn."
Mấy huynh đệ tỷ muội đang cùng ăn sáng, nghe vậy đều kinh ngạc. Họ im lặng nhìn nhau, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lên tiếng trước: "Có chuyện gì vậy?"
Hoạn quan của Khang vương phủ cúi mình đáp: "Nghe nói là Thẩm trắc phi ở Đông cung đã sảy thai. Thẩm trắc phi từ khi mang thai thai tượng vẫn luôn ổn định, đột nhiên sảy thai, Thánh nhân tất nhiên phải hỏi kỹ, thế là nghe nói vài ngày trước Thái tử đã ra tay đánh Thẩm trắc phi. Từ đấy Thẩm trắc phi vẫn luôn nằm liệt giường bảo thai, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được."
Mọi người lại ngạc nhiên nhìn nhau, ngay cả trong mắt Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cũng giật mình.
Chúc Tuyết Dao nhíu mày hỏi dồn: "Tại sao Thái tử lại ra tay với trắc phi?"
Hoạn quan đó do dự một hồi, chắp tay nói: "Không có tin tức chính xác, chỉ có vài lời đồn, Phúc Tuệ quân đừng tưởng thật, cứ coi như nghe chuyện cho vui thôi. Hình như là nhà mẹ đẻ của Thẩm trắc phi tự ý gửi tin tức gì đó cho Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, Thái tử nghe thấy liền nổi giận."
Ồ, là Thẩm gia à!
Yến Tri Phù thản nhiên xua tay cho các hoạn quan lui ra, nói vắn tắt diễn biến với đệ đệ muội muội.
Hiện giờ mấy chi tiết nhỏ này không còn quan trọng lắm, mọi người chìm trong kinh ngạc, dù biết rõ nguyên do cũng vẫn ngạc nhiên.
Hằng vương phi nể tình thân phận trữ quân của đối phương, nhịn rồi lại nhịn, vẫn nói: "Chuyện này Thái tử nổi giận là đúng, nhưng Thẩm trắc phi đang mang thai, hắn cũng quá là..."
Hằng vương nghe vậy liền nắm lấy tay nàng, vừa ra hiệu cho nàng im lặng, cũng có ý trấn an.
Khang vương phi mang tâm trạng ngổn ngang cảm xúc nhìn Khang vương, đột nhiên cảm thấy Khang vương tuy không thể nói là một người chồng tốt, nhưng ít ra... Hắn vẫn còn là một con "người".
Mối quan hệ giữa phu thê họ không thể so sánh được với phủ Phúc Tuệ quân và Hằng vương phủ, chủ yếu là vì Khang vương quá phong lưu, thê thiếp trong phủ cứ mọc lên như nấm hết đợt này đến đợt khác.
Khang vương phi cũng không phải là người hay đố kỵ, nàng biết các quan chức quý tộc nạp thiếp là chuyện bình thường, cũng không muốn vì thế mà biến mình thành một người đàn bà chua ngoa đanh đá, nhưng không chịu nổi cứ có vài kẻ thiển cận được sủng ái vài ngày là không biết trời cao đất dày, cứ muốn tới trước mặt nàng làm càn.
Chuyện như vậy ai mà không phiền?
Nhưng nàng không muốn chấp nhặt với những người này, nói cho cùng, nếu Khang vương không phong lưu thì cũng chẳng có mấy chuyện rắc rối này.
Nên kết quả cuối cùng là hậu viện của Khang vương phủ chưa từng xảy ra chuyện gì lớn, nhưng phu thê họ thì ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận cãi vã lớn.
Có một lần cãi nhau hăng quá, Khang vương giơ tay định đánh nàng, nhưng cuối cùng vẫn kịp dừng tay lại, lườm nàng hồi lâu, sau đó vặn tay lại tự tát mạnh vào trán mình một cái rồi bực bội bỏ đi.
Lúc đó Khang vương phi cũng đang giận dữ, thấy hắn đi rồi còn hét theo sau: "Chàng còn muốn đánh ai à? Chàng có giỏi thì ra tay đi! Ta cho chàng thêm mấy lá gan đấy!"
Bây giờ nghĩ lại, cái tát mà hắn tự tát mình lúc nghiến răng nghiến lợi đó trông cũng buồn cười thật.
Khang vương phi nhớ lại chuyện cũ, ma xui quỷ khiến thế nào lại gắp một miếng thức ăn cho Khang vương, Khang vương nhìn nàng như nhìn gặp ma vậy.
Chúc Tuyết Dao trầm giọng: "Chúng ta về đi, với tính của cha mẹ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình vì chuyện này, chúng ta cùng vào cung, dù sao cũng khuyên họ một chút."
Khang vương và Hằng vương nhìn nhau rồi cùng gật đầu.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại bảo: "Vào cung khó tránh khỏi sẽ đụng mặt Thái tử, ta chẳng muốn gặp hắn, mọi người đi đi."
Thế là mọi người ăn sáng xong liền khởi hành, nghĩ đến việc đế hậu không biết sẽ giận đến mức nào, họ cũng chẳng buồn ngồi xe ngựa thong thả đi về nữa, ngoại trừ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa và hai Vương phi, mấy huynh đệ tỷ muội đều cưỡi ngựa chạy về, như vậy có thể tiết kiệm được hơn một nửa thời gian.
Chúc Tuyết Dao vừa cưỡi ngựa vừa suy nghĩ suốt dọc đường, buổi trưa khi dừng chân nghỉ ngơi ở quan dịch, nàng gọi Vân Diệp tới dặn dò: "Thẩm gia hiện giờ chắc hẳn đang chóng mặt nhức đầu, ngươi đi nghe ngóng xem rốt cuộc là có chuyện gì."
Nàng cảm thấy có gì đó không đúng.
Kết hợp với những gì Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã nói trước đó, diễn biến mà mọi người thấy hiện nay có hai khả năng.
Một là Dương Kính vì muốn leo lên cao nên đã hiến kế hèn cho Thái tử, dùng chuyện của Khương Du để uy h**p và dụ dỗ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, thế là Thẩm Thư Hoài đang làm quan ở Đông cung đã ra mặt tới gặp Đại Trưởng công chúa, ngược lại còn khiến nàng nổi giận. Thái tử thấy tình hình không ổn nên đẩy Thẩm Thư Hoài ra chịu tội.
Hai là Dương Kính tuy muốn leo lên cao nhưng không thể trực tiếp gặp được Thái tử, do đó gã đi đường vòng tới gặp trực tiếp Thẩm Thư Hoài, thuyết phục Thẩm Thư Hoài uy h**p và dụ dỗ Đại Trưởng công chúa, Thẩm Thư Hoài vì công danh lợi lộc mà giấu Thái tử làm liều, từ đó khiến Đại Trưởng công chúa nổi giận, Thái tử thực sự là trong sạch.
Giữa hai khả năng này, Chúc Tuyết Dao thiên về khả năng thứ hai hơn, vì khả năng thứ nhất quá ngu xuẩn.
Tuy nàng rất hận Yến Quyết, nhưng không hề cho rằng hắn lại ngu đến mức đó.
Nhưng khả năng thứ hai này, nàng suy nghĩ kỹ lại cũng thấy có vấn đề.
Vì Thẩm gia cũng không phải là gia đình bình thường, họ đã làm Tư thư trong vương phủ từ khi còn ở Di Châu, chức quan này tuy thấp nhưng dù sao cũng có công phò trợ. Tuy thế hệ trước sau khi vào thành được phong tước liền bắt đầu ăn không ngồi rồi, không vào triều làm quan, nhưng con trai đang làm quan ở Đông cung, con gái là trắc phi của Thái tử và đã có thai. Chỉ cần đứa trẻ này sinh ra, bất kể là trai hay gái thì Thẩm gia cũng đã sinh được huyết mạch hoàng thất, trở thành hoàng thân quốc thích chính hiệu.
Vậy thì chỉ cần họ đừng phạm sai lầm lớn, sự giàu sang phú quý ít nhất cũng có thể kéo dài thêm hai ba thế hệ nữa. Một gia đình như vậy tại sao đột nhiên lại quyết định làm liều, giấu Thái tử để làm việc?
Chúc Tuyết Dao cảm thấy chuyện này rất không ổn.
...
Tại điện Tuyên Thất, Thái tử quỳ trong điện, Hoàng hậu thẫn thờ trước ngự án, mấy máy môi không nói nên lời.
Hoàng đế đi tới đi lui trong điện, giận đến mức run rẩy: "Vì một Phương thị mà gây ra bao nhiêu rắc rối đều thôi đi, trẫm chỉ coi như con còn trẻ dại, giờ lại ra tay với cả nữ quyến nhà mình, con giỏi lắm! Trẫm cả đời giết gian thần, giết hôn quân, lúc cầm quân đánh trận cũng không dám nói mình chưa từng giết nhầm một người tốt nào, nhưng với người đầu ấp tay gối, trẫm chưa từng động tới một ngón tay của họ!"
Thái tử quỳ dưới đất, không dám thở mạnh.
Các cung nhân hầu hạ trong ngoài điện đều rụt cổ trước những lời quở trách của Hoàng đế.
"Trẫm không cần biết con có lý do gì, trẫm và mẫu hậu con có ngăn cản con hòa ly hay ngăn cản con phế phi không? Sao lại ép con phải ra tay đánh người ta! Hổ dữ không ăn thịt con, nàng ấy còn đang mang thai đứa con của con kia mà!"
Hoàng hậu ngồi đó vừa nghe Hoàng đế mắng con trai, th* d*c từng hồi, thở không biết bao nhiêu lần, sự khó chịu trong lồng ngực mới miễn cưỡng dịu đi một chút, bà cuối cùng cũng có sức lực để mở lời, mỗi chữ đều run rẩy: "Sao con lại nỡ ra tay... Yến Quyết, sao con lại nỡ ra tay!"
Hoàng hậu chưa bao giờ gọi cả tên lẫn họ của hắn như vậy.
Lòng Yến Quyết run rẩy, khẽ nói: "Là do nhi thần hồ đồ, mẫu hậu bớt giận... Nhưng chuyện này, chuyện này thực sự là có nguyên nhân, xin phụ hoàng mẫu hậu nghe nhi thần giải thích."
Hai phu thê nhìn nhau, đều cố giữ bình tĩnh.
Hoàng đế lạnh lùng thốt ra một chữ: "Nói."
Họ đợi Thái tử trả lời, kỳ vọng hắn thực sự có thể đưa ra một lý do miễn cưỡng hợp lý.
Ví dụ, nếu Thẩm trắc phi to gan ngoại tình, thậm chí huyết mạch của đứa trẻ cũng có vấn đề, thì hắn vì quá tức giận mà ra tay cũng coi như lẽ thường tình.
Yến Quyết hít một hơi thật sâu, dập đầu nói: "Ca ca của trắc phi là Thẩm Thư Hoài làm quan ở Đông cung, hắn... Đã giấu nhi thần lấy chuyện của Khương Du để yêu sách Đại tỷ, ý đồ uy h**p và dụ dỗ Đại tỷ ra mặt nói tốt cho Phương phụng nghi. Nhi thần nghe tin nhất thời tức giận nên..."
"Khốn nạn!"
Hoàng đế sải bước tới, đá cho Yến Quyết ngã nhào.
"Ca ca nàng ấy gây chuyện, sao không đi đánh ca ca nàng ấy!" Hoàng đế nổi trận lôi đình, "Ra tay với một người phụ nữ mang thai, con giỏi thật đấy! Trẫm và mẫu hậu con cả đời chinh chiến, chẳng qua là vì muốn cả gia đình không phải sống trong lo sợ dưới tay một hôn quân, có thể sống những ngày tháng bình yên! Vậy mà con lại đối đãi với người nhà mình như thế! Sao chúng ta lại sinh ra một đứa con như con cơ chứ!"
Hoàng đế mắng xối xả, Yến Quyết câm nín.
Hoàng đế còn định mắng tiếp, bỗng nghe một cung nữ bên cạn hốt hoảng kêu lên: "Thánh nhân!"
Bất chợt quay đầu lại, chỉ thấy vài cung nữ và hoạn quan ở hai bên đều đang ùa về phía ngự án, Hoàng hậu đang ôm trán, rõ ràng là muốn chống tay lên mặt bàn nhưng thân thể vẫn không nghe theo điều khiển mà đổ gục.
"Vân Đường!" Hoàng đế lo lắng, chẳng còn màng đến việc xưng hô có thích hợp hay không nữa.
"Mẫu hậu!" Yến Quyết cũng muốn chạy tới.
Hoàng đế vừa mới quay người lại liền đột ngột quay ngoắt lại, tung thêm một cú đá thật mạnh, "Đừng có làm chướng mắt mẫu hậu con nữa, cút!"
Nói xong, Hoàng đế tiến tới, xuyên qua đám cung nhân đang hơi hỗn loạn vì tình thế cấp bách, cúi người bế Hoàng hậu lên đi về phía tẩm điện.