Bắc Cung.
Khi nghe tin Thẩm trắc phi sảy thai, Phượng Nhạn Nhi lập tức rợn người: "Sảy thai?"
Nàng ta hốt hoảng đứng bật dậy, nhìn chằm chằm Cung Ân với ánh mắt không tin nổi: "Sao có thể? Chẳng phải cái thai của Thẩm trắc phi luôn ổn định sao? Thái tử... Thái tử chỉ đánh nàng ta một cái, làm sao nàng ta sảy thai được!"
Nàng ta vừa nói vừa sốt ruột đi đi lại lại dưới hành lang, suýt thì bật khóc thành tiếng.
Cung Ân không ngờ Phương Nhạn Nhi lại lo cho Thẩm trắc phi đến thế, không khỏi ngơ ngác, đến khi hoàn hồn, Cung Ân vội khuyên: "Phụng nghi bớt giận, người cũng đang mang thai mà."
"Ta..." Phương Nhạn Nhi muốn nói lại thôi, nghiến răng một cái, miễn cưỡng giữ bình tĩnh, nhìn chằm chằm Cung Ân, hỏi: "Trắc phi hiện giờ thế nào rồi? Thái tử nói sao? Nhị thánh đã biết chưa? Nhị thánh nói thế nào?"
Cung Ân thở dài: "Những ngày qua Thẩm trắc phi sống trong lo âu sợ hãi, giờ lại vì sảy thai mà sức khỏe ảnh hưởng, đang phải ở cữ. Thái tử điện hại đã tới điện Tuyên Thất rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức."
Chỉ chưa đầy nửa khắc sau, họ đã có "tin tức".
Cung nhân ngự tiền tới báo tin nói Hoàng hậu giận đến mức ngất đi, Thái tử đang quỳ trước điện Tuyên Thất tạ tội.
Tin thực chất là để báo cho Kiều Mẫn Ngọc, Kiều Mẫn Ngọc tự nhiên không thể giả vờ như không biết, vội vàng chỉnh đốn trang phục rồi chạy tới điện Tuyên Thất. Lúc rời đi, nàng sợ Đông cung lại xảy ra chuyện nên lệnh cho Trương trắc phi và Hứa lương đệ thay nàng quản lý, chủ yếu là để chăm sóc Thẩm trắc phi, hơn nữa có người chủ trì cũng tránh cho cung nhân hoảng loạn như rắn mất đầu.
...
Điện Tuyên Thất.
Hoàng hậu sau khi được thái y châm cứu đã dần tỉnh lại, khi tỉnh dậy chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cũng không có gì khó chịu khác. Bà cau mày nghỉ ngơi một lát, hình ảnh trước mắt dần trở nên rõ nét, thứ hiện lên đầu tiên chính là tấm rèm giường màu đen thêu hoa văn vàng, sau đó bà nhận ra bên cạnh có người, nghiêng đầu nhìn thì thấy Hoàng đế đang nằm bò ở phía trong giường, khuỷu tay chống đỡ thân trên.
Thấy bà nhìn sang, ông thở phào: "Thế nào rồi? Còn khó chịu không?"
"Vẫn ổn." Hoàng hậu cười mệt mỏi, quan sát ông: "Sao ông lại..."
"..." Hoàng đế im lặng một lát: "Vừa nãy ta vội bế bà vào phòng nên bị trẹo lưng. Ái chà, năm xưa một tay bế bà cũng nhẹ tựa lông hồng, giờ đúng là già thật rồi."
Hoàng hậu phì cười, cười đến mức đau cả đầu, đưa tay day thái dương.
Cười một hồi, người bà cũng thấy nhẹ nhõm hơn, thu nụ cười lại: "Yến Quyết đâu?"
Hoàng đế chỉ cần nghe cách gọi này là biết bà vẫn còn đang giận lắm, đáp: "Đang quỳ ở bên ngoài đấy."
Hoàng hậu giật mình, lại hỏi: "Vậy Thái tử phi..."
"Vừa nãy cũng cùng quỳ với hắn ở bên ngoài." Hoàng đế lắc đầu, "Ta nghĩ chỉ khuyên nó về là không được, cái thằng khốn Yến Quyết kia không chừng sẽ giận lây sang nó, nên lấy cớ muốn hỏi chuyện về việc trắc phi sảy thai, bảo cung nhân cưỡng ép đưa nó sang điện phụ rồi, hừ... Thằng nhóc Yến Quyết, lúc này trông lại giống con người một chút, cứ khăng khăng biện hộ cho Thái tử phi."
Hoàng hậu lạnh lùng nhắm mắt lại.
Bà từng cùng Thái tử phi diễn một màn khổ nhục kế, lúc đó Yến Quyết cũng đã xin lỗi cho Thái tử phi, bà cũng vì thế mà cảm thấy Yến Quyết vẫn còn chút nhân tính.
Nhưng hiện tại...
Bà không thể nói những lời xin lỗi ấy của Yến Quyết là giả, nhưng một người nếu cứ liên tục phạm sai lầm, thỉnh thoảng mới "giống con người" một chút thì còn có ý nghĩa gì nữa?
Hoàng hậu im lặng rất lâu, khi mở lời lại giọng điệu vô cùng âm trầm: "Trường Thâm."
Hoàng đế: "Hửm?"
Hoàng hậu nhắm mắt hỏi: "Ông có từng nghĩ tới việc đổi Thái tử chưa?"
Tẩm điện rơi vào sự im lặng lạnh lẽo như hầm băng.
Hoàng hậu nói lời này không hề cố ý đuổi cung nhân đi, nhưng cung nhân cả điện nghe thấy câu này chỉ hận không thể biến mất ngay lập tức.
Ngay cả Uông Thịnh Đức cũng giật mình, gã nín thở nhìn về phía giường, tiếc là rèm giường đã khép kín, hoàn toàn không thấy được sắc mặt của đế hậu.
Sự im lặng chết chóc kéo dài không biết bao lâu, Hoàng đế thở dài nói: "Việc phế lập trữ quân liên quan đến đất nước, động một cái là ảnh hưởng đến toàn cục."
Hoàng hậu nói: "Không thể trị được nhà mình, sao có thể trị quốc bình thiên hạ?"
Hoàng đế lại bảo: "Phế nó rồi, bà muốn lập ai?"
Hoàng hậu biết suy nghĩ này rất nguy hiểm, nhưng lòng bà vẫn không nhịn được mà điểm qua những ứng cử viên có khả năng.
Lúc này, Hoàng đế lại nói: "Nếu chỉ vì chuyện hậu viện mà phế Thái tử, thì phải chọn người nào có hậu viện thanh tịnh mới ra dáng. Lão Nhịcũng chẳng khá khẩm hơn là bao, phu thê ba ngày một trận cãi vã nhỏ; lão Tam và vương phi tuy tình cảm thắm thiết, nhưng xuất thân lại kém một chút; hậu viện của lão Tứ cũng giống lão Nhị, xuất thân lại thấp hơn lão Tam, càng không cần phải bàn; tiếp theo là tiểu Ngũ của chúng ta..."
Ông nói tới đây thì dừng lại một chút, rồi vẫn lắc đầu: "Nó và A Dao chung sống rất tốt, nhưng về chính sự thì chẳng có thành tích gì. Trước đó vụ án của Trịnh tứ thái tử tuy làm rất đẹp, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào một điểm này mà đưa nó vào Đông cung được, chẳng phải là hại nó sao?"
Sau Yến Huyền, những hoàng tử phía sau đều không phải do Trung cung sinh ra.
Hoàng hậu tuy đang nổi trận lôi đình với Thái tử, nhưng cũng biết những lời Hoàng đế nói đều có lý, lòng dù không cam tâm cũng chỉ đành thở dài: "Để xem thêm một thời gian nữa vậy."
.
Bắc Cung.
Phương Nhạn Nhi nghe nói hiện giờ là Trương trắc phi và Hứa lương đệ chủ trì đại cục, bèn trang điểm kỹ càng rồi ra ngoài, tới Cẩm Hoa đường thăm Thẩm trắc phi.
Trương Phương Di đang ngồi bên giường khổ sở khuyên Thẩm trắc phi uống thêm vài miếng canh gà nhân sâm, chợt nghe cung nữ bẩm báo "Phương phụng nghi cầu kiến", lập tức cảm thấy xui xẻo, không chút do dự mà hạ lệnh: "Không gặp!"
Cung nữ giật mình, khó xử.
Trương trắc phi nhíu mày nói: "Cứ bảo nàng ta là Thẩm trắc phi thân thể suy nhược không thể tiếp khách, ta chăm sóc Thẩm trắc phi cũng không rảnh tay, bảo nàng ta về đi, đợi Thẩm trắc phi khỏe lại rồi mới cho nàng ta tới dập đầu!"
Cung nữ nhận lệnh, hành lễ rồi vội vàng lui ra ngoài.
Trương trắc phi quay người lại tiếp tục an ủi Thẩm trắc phi: "Nào, muội ăn thêm vài miếng đi. Ăn thêm vài miếng nữa tỷ sẽ thêu giày cho muội, chẳng phải muội vẫn luôn ngưỡng mộ tay nghề của tỷ sao? Nếu muội uống hết bát này, cả năm nay tỷ thêu hết cho muội, bất kể là của Thánh nhân, Thái tử phi hay Thái tử tỷ đều không màng, tỷ thêu cho muội trước!"
Lời vừa dứt, cung nữ kia lại đi vào, liều mình nói: "Trắc phi, Phương phụng nghi nói... Nàng ta có thể tới hầu hạ Thẩm trắc phi, để ngài được nghỉ ngơi."
Thìa sứ trong tay Trương trắc phi rơi vào bát.
"Nàng ta có bệnh à!"
Nói rồi, Trương trắc phi định đứng dậy đi ra ngoài, bị Thẩm trắc phi nắm lấy tay: "Tỷ đừng đi." Giọng Thẩm trắc phi yếu ớt như sợi tơ, "Nàng ta không phải hạng người dễ chọc vào đâu."
"Tỷ không sợ nàng ta!" Trương trắc phi trừng mắt, gạt tay Thẩm trắc phi ra, đi thẳng ra ngoài.
Lời của Phương Nhạn Nhi làm nàng vừa nghe đã thấy giận, nghĩ kỹ lại càng giận hơn.
Cái loại người gì vậy, mình đang mang thai mà lại đi thăm người vừa mới sảy thai?
Tâm địa Tư Mã Chiêu cũng không lộ liễu bằng Phương Nhạn Nhi, tâm địa chỉ hươu bảo ngựa của Triệu Cao cũng không trắng trợn bằng nàng ta!
Thế là Phương Nhạn Nhi đang đợi ở ngoài sân thấy Trương trắc phi sải bước xông ra, vừa mở miệng đã là một câu: "Phụng nghi, hãy biết điều một chút đi!"
Phương Nhạn Nhi hất cằm lên: "Ta có lòng tốt tới thăm, trắc phi sao lại hùng hổ như thế! Giơ tay không đánh người mặt cười mà!"
Dứt lời, nàng ta định tiến lên, có vẻ muốn lý luận với Trương trắc phi.
Trương Phương Di biết nàng đang mang thai, sợ xảy ra chuyện nên vội vàng né tránh, cảnh giác không tiếp xúc với nàng.
.
Ngõ Vĩnh Minh.
Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền, Khang vương và Hằng vương cùng cưỡi ngựa vào thành, sau khi vào thành Hằng vương đi thẳng về phủ, ba người còn lại đều sống ở ngõ Vĩnh Minh nên cùng nhau đi về ngõ Vĩnh Minh.
Vào đến ngõ, đoàn người tới phủ Phúc Tuệ quân trước, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền xoay người xuống ngựa, Khang vương cũng xuống ngựa theo, hỏi họ: "Lát nữa vào cung ngay, hay là để sáng mai?"
Chúc Tuyết Dao nói: "Muội đã sai người vào cung hỏi thăm, để xem tình hình mẹ thế nào đã. Lát nữa trong cung có tin tức, muội sẽ sai người tới báo cho Nhị ca và Tam ca."
"Được, vậy chờ tin của muội." Khang vương gật đầu, định về phủ trước.
Mới đi được vài bước, cổng phủ Phúc Tuệ quân mở, người gác cổng định thần nhìn thấy họ đều ở đó, liền chạy chậm ra, liên tục chắp tay: "Nữ quân, điện hạ, không xong rồi! Trong cung xảy ra chuyện lớn rồi!"
Khang vương khựng lại, nhìn hai người kia.
Yến Huyền nói: "Chúng ta nghe rồi."
"... Có lẽ không phải chuyện điện hạ nghe thấy trước đó đâu." Người gác cổng cười gượng, "Tin tức mới tới cách đây một khắc, nghe bảo Phương phụng nghi ở Đông cung sảy thai rồi!"
"Hả?" Cả ba người đồng thanh kêu lên.
Khang vương sải bước tới, túm chặt lấy vai người gác cổng: "Không phải Thẩm trắc phi sảy thai sao?"
Người gác cổng đáp: "Sáng sớm hôm nay là Thẩm trắc phi... Còn Phương phụng nghi là chuyện khoảng tầm trưa nay!"
Chúc Tuyết Dao nghẹn lời, lòng dù sốt ruột muốn hỏi cho rõ nhưng trước cửa không phải là nơi nói chuyện, nàng bèn trấn tĩnh lại, nói với Khang vương: "Nhị ca vào ngồi một lát nhé?"
"Được." Khang vương gật đầu.
Ba người cùng vào phủ, đến sảnh ngồi, hỏi kỹ người gác cổng.
Người gác cổng bẩm lại: "Tin tức truyền từ trong cung ra là khoảng giữa trưa Phương phụng nghi tới thăm Thẩm trắc phi vừa mới sảy thai, tình cờ Trương trắc phi đang ở trong phòng Thẩm trắc phi nên không cho Phương phụng nghi gặp. Hai người tranh cãi vài câu ở trong sân, Phương phụng nghi bèn đi về. Nhưng có lẽ vì lời qua tiếng lại với Trương trắc phi khiến nàng ta bực tức, về đến nơi không lâu thì kêu đau bụng, rồi sảy thai luôn."
Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền, Khang vương nhìn nhau ngơ ngác, Khang vương cười gượng: "Trong một ngày mà mất hai đứa con... Đại ca hôm nay đen đủi thật."
Lời này liên quan đến Thái tử, người gác cổng không dám đáp lời, cung kính cúi người giả vờ điếc.
"Ngươi lui xuống đi." Chúc Tuyết Dao nói.
Ngay sau đó, người sai đi thăm dò tình hình trong cung cũng về báo lại, nói tình hình Hoàng hậu vẫn ổn, chỉ là cần nằm nghỉ; Hoàng đế không may bị trẹo lưng, cũng đang nằm nghỉ.
Ba huynh đệ tỷ muội: "..."
Chúc Tuyết Dao hỏi kỹ: "Có phải cha mẹ có phải đều nghỉ ngơi ở điện Tuyên Thất không?"
Cung nhân đó đáp: "Vâng."
Nghe vậy, Chúc Tuyết Dao đành từ bỏ ý định vào cung hôm nay.
Nàng vốn định hôm nay vào cung chăm sóc Hoàng hậu, nhưng Hoàng đế cũng đang nằm nghỉ, người con gái đã trưởng thành như nàng ở bên cạnh cũng không tiện cho lắm, chẳng thà sáng mai vào cung vấn an.
.
Chiều tối, tại phủ Vinh An Bá.
Vinh An Bá là tước hiệu của Thẩm Hoành Tế. Hiện giờ ông đã ngoài năm mươi, tước hiệu này cũng đã giữ được mười mấy năm. Ông là người luôn tuân theo đạo trung dung, không muốn tranh giành, chỉ cầu bình an. Trong mắt Thẩm Hoành Tế, vinh quang lớn nhất của một gia tộc chưa bao giờ là có một người tài giỏi làm tướng làm tướng, khiến thế gian phải trầm trồ "tổ tiên hiển linh", mà là một tước hiệu không cao không thấp có thể thuận lợi truyền đời, con cháu đời sau cơm no áo ấm.
Do đó việc con trai vào Đông cung làm quan Thẩm Hoành Tế ngay từ đầu đã không mấy tán đồng, chỉ là tuổi trẻ muốn tiến thân ông cũng không ngăn được, lại nghĩ chỉ là Đông cung nên đành mặc cho Thẩm Thư Hoài.
Mấy đợt sóng gió gần đây nổ ra, đối với Thẩm Hoành Tế mà nói đúng là trời sập!
Vì vậy phủ Vinh An Bá mấy ngày nay đều đóng cửa miễn tiếp khách. Nhưng đây chỉ là bày tỏ thái độ của giới quý tộc, người hầu ra ngoài mua sắm, đi lại vẫn không bị ảnh hưởng.
Lúc này ở viện phía Tây trong phủ, Vân Diệp được Hà nương tử, quản sự bên cạnh Thẩm phu nhân, khách sáo mời vào phòng ngồi.
Vân Diệp đến một cách đường đường chính chính, không hề vòng vo. Vì người hầu ở các phủ cũng giống như các quý nhân, giữa họ vốn đã có sự giao thiệp, Vân Diệp là một thị tỳ có máu mặt trong phủ Phúc Tuệ quân, trong giới này được coi là nhân vật rất được săn đón; hơn nữa môn hộ của phủ Vinh An Bá quá thấp, muốn làm hại phủ Phúc Tuệ quân là chuyện không thể nào, Vân Diệp cũng không cần phải làm chuyện đơn giản trở nên phức tạp, cùng lắm là khi dò hỏi thì tìm một lý do nghe cho lọt tai là được.
Vì thế sau khi Vân Diệp ngồi xuống nhấp một ngụm trà, liền bày tỏ ý định: "Nương tử chắc hẳn cũng biết, nữ quân nhà bọn ta là cô nương do Nhị thánh nuôi dưỡng, cũng là muội muội của Thái tử. Nay trong cung có biến động, nữ quân cũng bất an, nhưng chuyện này lại không tiện đi tìm Nhị thánh hay Thái tử để hỏi thăm, suy đi tính lại, chẳng thà tới hỏi thăm Thẩm gia. Nương tử nói cho ta biết rốt cuộc là có chuyện gì, ta về thưa lại với nữ quân, nữ quân sau này vào cung cũng biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói."
"Cô nương khách sáo quá." Hà nương tử nhìn vàng bạc châu báu trên tóc và cổ tay nàng, lòng đầy ngưỡng mộ, muốn nở nụ cười đón khách nhưng vừa nghĩ đến chuyện hiện tại lại không nhịn được thở dài: "Chao ôi! Chuyện này... Nói thật với cô nương, công tử nhà bọn ta oan lắm! Những người trên triều sớ hạch tội Đại Trưởng công chúa là do những quan viên Đông cung khác bày mưu, Thái tử ngầm cho phép, ba bốn người liên danh dâng sớ, chẳng qua là lôi ngài ấy vào ký tên mà thôi."
Vân Diệp tất nhiên nghe ra đối phương đang nói tránh đi những chỗ quan trọng, nhưng không vạch trần, thản nhiên nói: "Đó là chuyện nhỏ, một người trong phòng Đại Trưởng công chúa, không danh không phận, không gây ra sóng gió gì được. Nhưng ta nghe nói ngài ấy còn tới phủ Đại Trưởng công chúa đưa tin, chính việc này đã khiến Đại Trưởng công chúa nổi giận đúng không?"
Hà nương tử rầu rĩ lắc đầu liên tục, hạ thấp giọng nói: "Chúng ta đóng cửa nói thật với nhau một câu, cô nương ra khỏi cửa là ta không nhận đâu đấy."
Vân Diệp khẽ cười: "Đó là lẽ đương nhiên, nương tử cứ yên tâm."
Hà nương tử hạ giọng thấp hơn nữa: "Chuyện đó cũng là Thái tử dặn dò, gây ra chuyện rồi lại không nhận, trở mặt đẩy hết cho công tử nhà tôi!"
Vân Diệp giật mình, suy nghĩ một chút rồi hỏi kỹ: "Thái tử dặn dò lúc nghị sự ở Đông cung sao?"
"Thế thì không phải." Hà nương tử lắc đầu, "Chuyện này sao có thể nói rõ được? Công tử nhà ta nói là có một hoạn quan ở Đông cung tới, nhìn y phục thì là bậc quản sự. Cô nương xem, chuyện này có làm giả được không? Kẻ nào chán sống mới dám giả truyền ý chỉ của Thái tử chứ?"
Vân Diệp giật mình, ngoài mặt vẫn thuận theo lời nàng ta cười nói: "Nương tử nói đúng lắm."
Hà nương tử lại thở dài: "Ta biết cô nương ngoài mặt đồng tình với ta, nhưng trong lòng khó tránh khỏi nghĩ đây là lời nói dối do công tử nhà ta bịa đặt. Nhưng đứa trẻ này ta nhìn nó lớn lên, nó không có gan lớn đến thế đâu! Chỉ tiếc là chủ quân nhà ta cũng không tin nó, đánh cho nó một trận trận gậy đến mức không xuống được giường, nó có oan cũng chẳng biết kêu ai. Sáng nay con của Thẩm trắc phi lại mất, đúng là họa vô đơn chí..."
Vân Diệp ôn tồn an ủi: "Nương tử đừng quá lo lắng, trên Thái tử còn có Nhị thánh mà, Nhị thánh đều là những người sáng suốt, nếu Thẩm đại nhân thực sự trong sạch, Nhị thánh chắc chắn sẽ không để ngài ấy chịu oan. Còn về Thẩm trắc phi... Tuy không may mất con, nhưng may là vẫn còn trẻ, sau này vẫn còn nhiều cơ hội."
Hà nương tử cười cay đắng: "Mong được như lời cô nương nói."
Đến đây Vân Diệp đã hỏi rõ chuyện Chúc Tuyết Dao dặn dò, sau đó lại ngồi chơi với Hà nương tử thêm một khắc, vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm rồi mới cáo từ.
.
Phủ Phúc Tuệ quân, Chúc Tuyết Dao ăn tối mà không tập trung lắm, Yến Huyền lúc đầu chỉ gắp thức ăn cho nàng, sau thấy thức ăn đặt trong đĩa trước mặt nàng mà nàng cũng không buồn ăn, hắn dứt khoát dời sang ngồi bên cạnh nàng, chuẩn bị nửa miếng thức ăn kèm nửa miếng cơm, dùng thìa sứ múc đưa tới bên miệng nàng: "Dao Dao, há miệng nào!"
Chúc Tuyết Dao theo bản năng né đi, đưa tay định đón lấy cái thìa hắn đang cầm: "Muội tự ăn được."
"Muội không có tâm trạng ăn." Yến Huyền cười nói, "Không sao, dạo này nhiều việc, muội cứ nghĩ chuyện của muội, ta đút cho muội ăn, muội chỉ cần há miệng là được rồi."
Chúc Tuyết Dao nhìn hắn, không nói gì.
Hắn lại nghiêm túc nói: "Ngày mai còn phải vào cung đấy, muội mà thấy phụ hoàng mẫu hậu ốm lại càng ăn không ngon, hôm nay ăn cho hẳn hoi vào." Nói rồi, hắn lại đưa thìa tới trước, "Há miệng nào."
"..." Chúc Tuyết Dao đành phải há miệng.
Nàng phần nào nhận ra được việc hắn muốn chăm sóc nàng chỉ là một khía cạnh, ngoài ra, có vẻ hắn đang tìm thấy một thú vui mới.
Chuyện này đại khái là được di truyền từ cha hắn.
Thỉnh thoảng Hoàng đế cũng đột nhiên nảy ra vài ý nghĩ kỳ quái rồi mang đi trêu chọc Hoàng hậu, từ nhỏ Chúc Tuyết Dao đã nghe Hoàng hậu nói riêng với nàng là Hoàng đế trẻ con.
Nhưng nàng và Hoàng hậu đều không ghét sự trẻ con này.
Nhất là hiện tại...
Yến Huyền làm thế này đúng là vẹn cả đôi đường, nàng vừa có thể tập trung suy nghĩ mà cũng không lỡ việc ăn cơm.
Yến Huyền đút nàng cũng thấy vui, càng đút càng thấy vui, không biết từ lúc nào đã bắt đầu lẩm bẩm: "Cho người ăn còn vui hơn cho mèo ăn nhỉ."
Rồi hắn lại nói: "Cho người lớn ăn cũng vui hơn cho trẻ con ăn."
Chúc Tuyết Dao đã sắp nghĩ ra cái gì đó, bị lời lẩm bẩm đột ngột của hắn làm cho tan biến, vội bịt miệng hắn lại: "Đừng nói nữa."
"Ưm." Yến Huyền bị nàng bịt miệng nên tiếng đáp lại nghe nghẹt nghẹt.
Chúc Tuyết Dao tập trung suy nghĩ lại, một lát sau, nàng bỏ tay đang bịt miệng hắn ra, hỏi: "Ngũ ca, huynh bảo trong một phủ mà hai thiếp thất người trước người sau mang thai rồi lại cùng sảy thai trong một ngày, có phải là khó lắm không? Muội cảm thấy ít nhất cũng khó hơn ra đường nhặt được tiền."