Yến Huyền bị lời của nàng làm giật mình: "Ý muội là nàng ta không hề sảy thai?"
Chúc Tuyết Dao khẽ nói: "Ý của muội là nàng ta vốn không hề mang thai."
Yến Huyền sững sờ, chăm chú nhìn nàng một hồi lâu, kinh ngạc lắc đầu: "Không thể nào."
Chúc Tuyết Dao hỏi: "Tại sao?"
Yến Huyền trả lời: "Dù phụ hoàng mẫu hậu không thích nàng ta đến đâu, nàng ta cũng là Phương phụng nghi của Đông cung, cái thai mang trong người là huyết mạch thiên gia. Từ khi có thai đã có thái y chăm sóc, ngự y chắc hẳn cũng đã tới xem qua, chuyện này làm sao giả mạo được?"
Chúc Tuyết Dao cúi đầu, cân nhắc: "Lúc đầu muội cũng nghĩ như huynh. Không giấu gì huynh, ngay từ khi Phương thị mới có thai muội đã sợ có điều kỳ lạ, nên mới đặc biệt sai Vân Diệp vào cung thăm dò, từ Lục thượng cục đến Thái y viện đều đã đi lại, nhưng Vân Diệp không nghe ngóng được gì, muội cũng đành gạt bỏ nghi ngờ. Thế nhưng lần này chuyện xảy ra quá mức trùng hợp, muội cảm thấy... Muội cảm thấy..."
Chúc Tuyết Dao bị chính suy đoán của mình làm cho rợn người: "Muội thấy ban đầu Phương thị định đợi đến lúc Thẩm trắc phi sinh con sẽ tìm một đứa bé chết non để tráo đổi, nói là con mình sinh ra. Không ngờ Thẩm trắc phi đột ngột sảy thai, vở kịch này của nàng ta không diễn tiếp được nữa, đành phải sảy thai cùng luôn!"
Yến Huyền cau mày: "Nhưng thái y..."
"Thái y nhìn thì có vẻ khó qua mắt, thực chất nghĩ kỹ lại cũng không hẳn là khó." Chúc Tuyết Dao trầm giọng nói, "Y thuật của các thái y trong Thái y viện dù cao minh đến đâu, đạo lý chẩn đoán phụ nữ mang thai cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, nếu Phương thị có cách thực hiện thì không lo không lừa được mắt họ. Hơn nữa... Nếu huynh là thái y, huynh có tự nhiên đi nghi ngờ Phương thị giả mang thai để tranh sủng không?"
Yến Huyền hơi khựng lại, lắc đầu nói: "Không, quá mạo hiểm. Huống hồ Phương thị đã có một đứa con rồi, ta sẽ nghĩ nàng ta không cần thiết phải mạo hiểm như vậy."
"Đúng vậy." Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Yến Huyền nhíu mày: "Vậy muội nói sau khi nàng ta 'sảy thai', thái y bắt mạch lại liệu có chẩn ra được là nàng ta chưa từng mang cái thai này không?"
"Khó nói lắm." Chúc Tuyết Dao suy nghĩ, "Nếu nàng ta tính toán đủ chu toàn, chắc hẳn sẽ có cách đối phó với thái y."
"Nhưng như vậy Trương trắc phi sẽ khó lòng thoát tội."
Yến Huyền vừa dứt lời, cả hai đều rơi vào im lặng.
Đúng là như vậy, tuy Nhị thánh đều ghét Phương Nhạn Nhi, nhưng chuyện liên quan đến con cháu hoàng gia thì phải có một lời giải thích. Phương Nhạn Nhi vừa mới gặp Trương trắc phi xong thì đứa bé không còn, Trương trắc phi chắc chắn sẽ phạt.
Chúc Tuyết Dao nhếch môi: "Nếu Trương trắc phi ngay cả chạm cũng chưa chạm vào nàng ta thì chắc cũng chỉ là phạt bổng lộc hay cấm túc, nhưng..." Nàng cau mày thở dài, "Thái tử đối với Phương Nhạn Nhi là bảo sao nghe nấy, e rằng sau này sẽ không bao giờ để yên cho Trương trắc phi. Hơn nữa, dù chỉ là phạt bổng lộc cấm túc, dựa vào đâu Trương trắc phi phải bị thế chứ?"
"Nói đúng lắm." Yến Huyền gật đầu.
Nghĩ đến việc Trương trắc phi có thể bị oan, Chúc Tuyết Dao thực sự không còn tâm trạng ăn tiếp nữa, trực tiếp gọi người vào dọn thức ăn xuống, sau đó đi tắm rửa thay quần áo, trong làn hơi nước nghi ngút mà vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào.
Thượng sách của việc này là phải âm thầm nắm giữ được một phần chứng cứ trước khi tung ra cho trong cung điều tra, có như vậy mới khiến Phương Nhạn Nhi không kịp trở tay. Nếu không, một khi đánh rắn động cỏ, Phương Nhạn Nhi tiêu hủy chứng cứ chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều so với việc họ đi tìm chứng cứ.
Trong thư phòng cách đó vài trượng, Yến Huyền nhân lúc Chúc Tuyết Dao đi tắm đã gọi ám vệ tới gặp.
Trong cái nghề ám vệ này, ngoại trừ hạng người như Kha Vọng là năm xưa hành tẩu giang hồ, sau vì cơ duyên mà chủ động tới làm ám vệ, còn lại hầu hết khi mới vào nghề đều là những đứa trẻ mồ côi từ rất nhỏ, khi đã làm ám vệ rồi thường không dùng tên, chỉ dùng ký hiệu.
Người ở trước mắt này ngày xưa làm việc cho Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa có ký hiệu là Tốn Nhị Thập Thất, sau khi tặng cho Yến Huyền, hắn thấy cách gọi này thật gượng ép nên bảo đối phương tự nghĩ một cái tên. Người này nhớ mang máng hồi nhỏ nơi mình ở hình như tên là thôn Vu hay làng Vu gì đó, rốt cuộc là họ Vu, Dư hay Du cũng không rõ lắm, tóm lại là lấy chữ Vu làm họ. Lại tìm một quyển sách lật đến trang thứ hai mươi bảy, đếm đến chữ thứ hai mươi bảy là chữ "Khinh", mà khinh công của hắn cũng rất tốt, nên từ đó gọi là Vu Khinh.
Yến Huyền suy nghĩ về suy đoán của Chúc Tuyết Dao lúc dùng bữa, chậm rãi nói với Vu Khinh: "Hiện giờ có một việc cần ngươi đích thân đi làm. Phương phụng nghi ở Bắc Cung vừa mới mất con, Phúc Tuệ quân nghi ngờ nàng ta trước đó giả mang thai. Ngươi nhân lúc đêm tối lẻn vào viện của nàng ta lục soát, xem có loại bí dược giang hồ hay thư từ đi lại nào khả nghi không. Không cần gấp gáp làm ngay hôm nay, trong vài ngày tới tra được là tốt rồi."
Vu Khinh chắp tay: "Rõ."
Yến Huyền lại nói: "Đông cung ở trong hoàng cung, canh phòng nghiêm ngặt, việc này có rủi ro. Lỡ như không may bị bắt, ngươi..."
Vu Khinh không đợi hắn nói hết đã đáp: "Thuộc hạ nhất định không để liên lụy đến điện hạ."
Yến Huyền lại lắc đầu: "Không."
Vu Khinh kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Thụy vương ngồi trước đang tập trung suy tư, trên mặt không nhìn ra cảm xúc gì: "Nếu không may bị bắt, ngươi cứ nói mình là người trong giang hồ, vốn đợi Phương thị đưa tin cho ngươi, nhưng mấy tháng nay nàng ta làm việc ngày càng lơ là, ngươi không thể giao phó với cấp trên nên đành phải đích thân tới tìm."
Hả?
Vu Khinh sững người, liền đáp: "Rõ, thuộc hạ đã hiểu."
Đáp xong, Vu Khinh thấy Yến Huyền không nói gì, đang định cáo lui lại nghe hắn nói: "Việc này liên quan đến trong cung, một khi ngươi bị bắt sẽ khó giữ được tính mạng, ngươi có thể từ chối ta."
"Hả?" Vu Khinh giật mình lần nữa.
Yến Huyền bảo: "Nếu ngươi quyết ý muốn đi, hãy đặt tính mạng mình lên hàng đầu, nửa đường bỏ cuộc cũng không sao; nếu làm xong việc, sau khi xong xuôi ta sẽ thưởng kim hoàn cho ngươi."
Chuyện nhỏ thế này cũng thưởng kim hoàn sao?
Vu Khinh bị làm cho hồ đồ, ngơ ngác một lát rồi nói: "Điện hạ, ám vệ vốn là tử sĩ, điện hạ không cần phải cẩn thận như vậy."
"Ta biết." Yến Huyền nói, "Ta và Phúc Tuệ quân tuy có xích mích với Đông cung, nhưng nhúng tay vào việc này là vì liên quan đến sự an nguy của Trương trắc phi, sự an nguy này không hẳn là liên quan đến tính mạng của nàng ấy."
Vu Khinh càng lúc càng không hiểu, thấy Yến Huyền nói đến đó thì dừng lại, đành phải chủ động hỏi: "Thuộc hạ ngu muội, ý của điện hạ là..."
Yến Huyền khẽ cười: "Phúc Tuệ quân sẽ không coi mạng của Trương trắc phi nặng hơn mạng của ngươi đâu. Nếu muội ấy biết vì để cứu Trương trắc phi mà phải đổi lấy mạng của một người khác, chắc chắn sẽ mắng ta. Cho nên ngươi có thể không làm xong việc, nhưng ngươi phải sống sót trở về, đừng làm ta khó xử."
Dứt lời, Yến Huyền nhìn Vu Khinh, muốn đợi một lời hứa của hắn, nhưng Vu Khinh lại ngẩn ngơ không phản ứng kịp.
Yến Huyền trầm giọng: "Nếu ngươi không chắc chắn thì đừng đi nữa, ta và Phúc Tuệ quân có thể nghĩ cách khác cứu Trương trắc phi."
Vu Khinh lập tức chắp tay: "Thuộc hạ làm được, tuyệt đối không để điện hạ bị mắng!"
Yến Huyền cảm thấy lúc Vu Khinh nói vế sau hình như đang nhịn cười.
"... Đi đi."
Hắn cũng chẳng biết nói gì hơn.
.
Trong phòng tắm, Chúc Tuyết Dao đang suy nghĩ về chuyện của Đông cung thì Vân Diệp từ phủ Vinh An Bá trở về, nghe nói nàng đang tắm nên đi thẳng tới phòng tắm.
Chúc Tuyết Dao nhìn thấy nàng ta, tinh thần chấn động, vội hỏi: "Thẩm gia nói thế nào?"
Vân Diệp nói: "Đúng như nữ quân dự đoán, chuyện này thật sự kỳ lạ. Người mà nô tỳ gặp là quản sự bên cạnh Vinh An Bá phu nhân, bà ta khẳng định chắc nịch rằng Thẩm Thư Hoài bị Thái tử hại, nói là hoạn quan bên cạnh Thái tử tới Thẩm gia truyền lời, hơn nữa còn là một hoạn quan quản sự, cho nên Thẩm Thư Hoài mới dám đi gặp Đại Trưởng công chúa. Không ngờ chuyện vừa xảy ra, Thái tử lại đẩy hết tội lỗi lên đầu Thẩm Thư Hoài. Hiện giờ Vinh An Bá nổi giận, đánh cho Thẩm Thư Hoài một trận gậy không xuống được giường, phủ Vinh An Bá cũng không dám đứng ra nói Thái tử sai, cả nhà có oan mà chẳng biết kêu ai."
Vân Diệp vừa nói vừa quan sát sắc mặt Chúc Tuyết Dao, thấy cnàng nhíu mày, Vân Diệp thận trọng nhắc nhở: "Tuy nhiên đây cũng chỉ là lời nói từ một phía của Thẩm gia. Đối phương biết nô tỳ là người bên cạnh nữ quân, nên toàn chọn những lời có lợi mà nói, trong lòng mong nữ quân có thể giúp đỡ họ cũng không chừng."
"Ta hiểu điều đó." Chúc Tuyết Dao gật đầu, suy nghĩ rồi hỏi: "Kết hợp với những gì Đại tỷ nói trước đấy, hoạn quan này chắc hẳn là Dương Kính. Nhưng nếu sự việc đúng như Thẩm gia nói, ngươi bảo Dương Kính là chuyện thế nào?"
Vân Diệp ngẩn người, đáp: "Nếu Thẩm gia thực sự oan, thì là Dương Kính đã hiến kế cho Thái tử, Thái tử nghe theo, nhưng sau đó lại không nhận?"
Chúc Tuyết Dao hỏi tiếp: "Vậy nếu những gì Thái tử nói cũng là thật thì sao?"
"Dạ?" Vân Diệp nhất thời bị kẹt lại, không nghĩ ra làm sao Thẩm gia và Thái tử đều có thể nói thật.
Chúc Tuyết Dao nhấn mạnh từng chữ: "Ý ta là Thẩm gia thực sự tưởng lời Dương Kính nói là lời dặn của Thái tử, mà Thái tử thực sự cũng không biết là Dương Kính tự ý truyền lời sau lưng mình, chỉ nghĩ là Thẩm Thư Hoài tự ý làm càn... Ngươi bảo có khả năng này không?"
"Chuyện này..." Vân Diệp vốn định nói là có khả năng, nhưng nghĩ kỹ, nàng lại lắc đầu, đáp: "Không thể nào. Dương Kính làm thế để làm gì? Giả truyền ý chỉ Thái tử là tội lớn cỡ nào, cho dù Thẩm Thư Hoài thực sự dùng việc này ép được Đại Trưởng công chúa lùi bước, hắn cũng không thể đứng ra nhận công lao này... Chẳng lẽ gã không màng danh lợi, chỉ để giúp Thái tử thôi?"
Vân Diệp thầm nghĩ nếu Dương Kính dám làm, dù là một nước cờ tồi, nàng cũng công nhận Dương Kính là một kẻ tôi tớ trung thành!
Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Vậy nếu người hắn đầu quân không phải là Thái tử, mà là Phương Nhạn Nhi thì sao?"
Vân Diệp chấn động.
Chúc Tuyết Dao phân tích tiếp: "Sớ hạch tội của Nhị ca và Tam ca là nhắm vào mạng của Phương Nhạn Nhi, vì thế người lo lắng nhất ngoại trừ Thái tử chính là Phương Nhạn Nhi. Chiêu này của Dương Kính nếu là hiến cho Phương Nhạn Nhi, một khi Đại Trưởng công chúa thỏa hiệp, Phương Nhạn Nhi sẽ giữ được mạng, đến lúc đó gã tuy không dám tới trước mặt Thái tử lãnh công, nhưng Phương Nhạn Nhi cũng phải ghi nhớ cái ơn của hắn, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?"
"Đúng là như vậy thật..." Vân Diệp tự lẩm bẩm, sau đó hãi hùng hít một hơi thật sâu, "Nhưng như thế thì gã to gan quá! Còn Phương thị nữa... Nô tỳ biết nàng ta được sủng ái, nhưng chuyện giả truyền ý chỉ Thái tử như vậy, Thái tử thực sự có thể dung túng nàng ta sao?"
"Ai mà biết được." Chúc Tuyết Dao khẽ cười, "Nhưng chuyện này cũng có cái hay. Sáng mai khi chúng ta vào cung, ngươi hãy tới Thượng cung cục thăm dò, xem Dương Kính hiện giờ đang làm việc ở đâu. Nếu gã được điều tới bên cạnh Thái tử hoặc Phương thị thì thôi, nhưng ta đoán là không, Phương thị muốn người vào lúc này là quá lộ liễu. Chỉ cần gã không hầu hạ ngay bên cạnh họ, thì cứ trực tiếp nhờ Cung chính ty áp giải người đi thẩm vấn rồi tính sau."
"Rõ."
Lệnh của Chúc Tuyết Dao đưa ra rất dứt khoát, Vân Diệp cũng đáp lại không chút do dự.
Bởi vì với thân phận của Chúc Tuyết Dao, việc động vào một cung nhân không mấy nổi bật thực sự không tốn chút công sức nào, nếu nàng là người coi thường mạng người, thậm chí lúc rảnh rỗi giết một cung nhân để trút giận cũng chẳng ai dám nói nàng câu gì.
Chúc Tuyết Dao dặn dò xong, lại nghĩ đến chuyện của Trương trắc phi, liền đứng dậy thay quần áo, trở về phòng ngủ.
Yến Huyền đã mặc đồ ngủ nằm trên giường đọc sách, Chúc Tuyết Dao lau khô tóc cũng lên giường, tựa vào gối mềm, trầm tư nói: "Ngũ ca, chuyện của Trương trắc phi, muốn tìm chứng cứ mưu mô của Phương Nhạn Nhi không hề dễ dàng. Muội định ngày mai vào cung sẽ qua chỗ Trương trắc phi ngồi một lát, tránh cho nàng ấy gặp khó khăn. Dù sao Thái tử là người..."
Chúc Tuyết Dao lắc đầu, không nói tiếp nữa.
Cái hạng tiểu nhân hèn hạ đó!
Thủ đoạn dày vò thê thiếp có mà đầy, nàng còn lạ gì nữa.
Yến Huyền đặt quyển sách xuống, bảo: "Lúc này muội vẫn nên tránh xa Đông cung thì tốt hơn. Bên chỗ Trương trắc phi muội không cần quá lo lắng, bởi vì Đông cung hiện đã có quá nhiều sóng gió, đối với Thái tử mà nói, lúc này bớt được chuyện nào hay chuyện nấy, chuyện tranh giành giữa thê thiếp tốt nhất là nên đè xuống không nhắc tới."
Chúc Tuyết Dao thấy lời hắn nói cũng có lý, nhưng vẫn bất an: "Nhưng Phương Nhạn Nhi mất con, Trương trắc phi..."
Yến Huyền: "Muội không sợ Phương thị lại tìm muội gây hấn, làm vấy bẩn người sao?"
Chúc Tuyết Dao im lặng, không nói gì.
Yến Huyền nắm lấy tay nàng, chân thành khuyên nhủ: "Phương thị vừa mới mất con, Thái tử đang thương xót nàng ta, chính là lúc nàng ta nói gì hắn cũng sẽ tin cái đó. Lúc này muội tới Đông cung, nếu nàng ta xông đến trước mặt muội rồi nói muội bắt nạt nàng ta, muội giải thích thế nào cho rõ? Tuy Thái tử không làm gì được muội, nhưng phụ hoàng mẫu hậu biết được lại phải vì sự vô lễ của Phương thị mà nổi trận lôi đình, hà tất gì chứ?"
Chúc Tuyết Dao hoàn toàn bị thuyết phục, thở dài: "Được rồi, muội nghe huynh."
"Phải thế chứ." Yến Huyền mỉm cười, "Chuyện của Trương trắc phi muội đừng vội, ta thấy nàng ấy nhất thời sẽ không sao đâu. Hơn nữa, trên đầu ba thước có thần linh, Phương thị đã đắc ý lâu như vậy, ông trời cũng đến lúc phải phân rõ phải trái đúng sai."
"Ừ." Chúc Tuyết Dao gật đầu, rồi nằm xuống, dịch sang bên cạnh, sau đó vén góc chăn của Yến Huyền, lăn vào trong chăn của hắn.
Nàng vòng tay ôm lấy eo hắn, mỉm cười nhắm mắt lại.
Yến Huyền cúi xuống hôn lên má nàng: "Dao Dao."
"Hửm?"
Hắn nói: "Lần này là muội trêu ta trước đấy."
Chúc Tuyết Dao không nói gì, nín cười chờ đợi hành động của hắn.
Yến Huyền gấp sách ném sang bên cạnh giường rồi bắt đầu bận rộn, bàn tay đặt sau eo nàng lúc đầu khô ráo, nàng thấp thoáng cảm nhận được những vết chai mỏng trên đầu ngón tay hắn do kéo cung bắn tên.
Sau đó dần dần không còn cảm nhận được vết chai nào nữa, vì mồ hôi đã thấm đẫm lưng nàng, cũng thấm đầy tay hắn, sự hoan lạc lại chiếm lấy tâm trí nàng, cho dù nàng cố gắng cảm nhận xúc cảm từ lòng bàn tay hắn thì thứ cảm nhận được cũng chỉ là sự ẩm ướt trơn trượt do mồ hôi mang lại.
.
Ngày hôm sau, hai người ăn sáng xong liền cùng nhau vào cung.
Nhị thánh đều đang nằm bệnh trên giường, buổi triều sớm đương nhiên là được miễn.
Hai người cùng đến trước điện Tuyên Chính, điện Tuyên Chính trong sương mù buổi sớm tĩnh lặng đến mức đáng sợ, Chúc Tuyết Dao từ xa trông thấy bóng lưng đang quỳ dài trước điện, không khỏi khựng lại, đưa mắt ra hiệu cho một hoạn quan đang đứng hầu gần đó, hoạn quan đó vội vàng tiến lên nghe lệnh.
Chúc Tuyết Dao thản nhiên hỏi: "Thái tử đã quỳ được bao lâu rồi?"
Hoạn quan kia bẩm: "Từ sáng hôm qua đến giờ, sắp được một ngày một đêm rồi ạ."
Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Hôm qua ai đến chăm bệnh?"
Hoạn quan đáp: "Buổi chiều có Thái tử phi và Hằng vương phi ở đây, sau đó Phương phụng nghi ở Đông cung gặp chuyện, Thái tử phi đành quay về, Hằng vương phi buổi tối cũng đã xuất cung, Quý phi nương nương đã canh giữ cả đêm."
"Ta biết rồi." Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Sương Chi nhét một thỏi bạc vụn qua, hoạn quan đó tươi cười cáo lui.
Hai phu thê tiếp tục đi tới, khi đi ngang qua cạnh Thái tử đều không dừng lại, trực tiếp đi vào điện.
Băng qua ngoại điện nội điện, vừa bước qua ngưỡng cửa tẩm điện, họ đã nghe thấy giọng nói vừa yểu điệu vừa hờn dỗi của Quý phi truyền ra: "Ái chà Bệ hạ, chuyện trong cung đã đủ nhiều rồi, ngài đừng có thêm phiền phức nữa được không!"
Hoàng đế nghiến răng nghiến lợi đáp trả: "Bà là một Quý phi mà ăn nói với trẫm như thế hả? Có thể có dáng vẻ của một Quý phi chút được không?"
Quý phi khẽ cười: "Ngài có dáng vẻ của một Bệ hạ quá nhỉ, lời dặn của ngự y cũng không nghe. Một khắc trước ngự ý vừa nói phải tiếp tục nằm giường, tuyệt đối đừng để thương tổn thêm, ngài xoay người một cái là muốn hoạt động gân cốt, cùng là dưỡng bệnh, ngài xem thánh nhân kìa, người ta nghe lời biết bao nhiêu?"
Hoàng hậu bật cười.
Hoàng đế phản bác: "Đứng nói thì không đau lưng! Cho bà nằm đơ ra đó cả ngày bà thử xem, xem bà có khó chịu đến mức chửi người không?"
Quý phi: "Thế thì thần thiếp nằm đấy chửi người là được rồi, không thèm xuống đi lung tung đâu."
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền không hẹn mà đều muốn cười, nhưng đều nhịn được.
Hai người vòng qua bình phong, ngước mắt lên thấy Hoàng hậu đang nằm yên ổn trên giường, nhưng Hoàng đế... Đang lúng túng đứng đơ ở cạnh tường, hai tay đều chống lên tủ, cơ thể hơi vặn vẹo, Quý phi cùng ba hoạn quan đang cùng đỡ lấy ông, nhưng ông đã bị đơ rồi, họ cũng không dám cưỡng ép đỡ ông đi, trông có vẻ như đang đợi ông tự từ từ dịu lại.
Yến Huyền kinh ngạc: "Phụ hoàng!"
Dứt lời, hắn sải bước tiến lên giúp đỡ.
Quý phi quay đầu lại nhìn, tươi cười rạng rỡ: "Tiểu Ngũ, Dao Dao, đến đúng lúc lắm. Mau nói phụ hoàng của các con đi, lớn tướng rồi mà không chịu nằm yên."
"..." Hoàng đế lườm bà một cái.
Hoàng hậu nhịn cười: "Quý phi qua đây ngồi đi." Sau đó, bà lại vỗ vỗ cạnh giường, "A Dao, lại đây."
Chúc Tuyết Dao vừa mới hành lễ với Hoàng đế xong, nghe Hoàng hậu gọi mình, vội vàng đi tới ngồi xuống cạnh giường.
Gần đây hai lần liên tiếp Hoàng hậu đổ bệnh vì tức giận, lần đêm giao thừa coi như là một phần thật chín phần giả, nhưng lần này thì nghiêm trọng hơn nhiều.
Chúc Tuyết Dao thấy sắc mặt bà trắng bệch, muốn cười mà cười không nổi, cúi đầu nói: "Mẹ thấy sao rồi..."
Hoàng hậu nói: "Ngự y bảo chỉ là nhất thời nôn nóng công tâm, không có chuyện gì lớn đâu, con đừng lo lắng."
Quý phi ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, chống cằm nhìn Hoàng hậu: "Thần thiếp không ngờ Thánh nhân lại thực sự nổi giận đến thế. Ôi, hà tất chứ? Chút chuyện cỏn con của bọn trẻ, thực sự không được thì đánh cho một trận. Chúng ta đều không còn trẻ nữa, việc gì phải đi chuốc lấy bực mình với chúng?"
Hoàng đế vừa vất vả vặn được cái lưng lại một chút, đang được Yến Huyền và cung nhân cùng đỡ đi về phía này, nghe Quý phi nói vậy liền cười khẩy: "Bà tưởng ai cũng vô tâm vô tính như bà sao?"
"..." Quý phi đảo mắt một cái, đầu cũng không thèm quay lại, nói với Hoàng hậu, "Người này đúng là không phân biệt được lời hay lẽ phải."
Hoàng hậu và Chúc Tuyết Dao bật cười.
Hoàng đế tức giận giơ tay: "Bà còn nói nữa!"
"Kìa phụ hoàng phụ hoàng!" Yến Huyền sợ ông lại bị trẹo lưng, vội cưỡng ép ấn tay ông xuống.
Quý phi bĩu môi, đứng dậy hành lễ với Hoàng hậu: "Tiểu Ngũ và A Dao đều ở đây, thần thiếp về ngủ bù, buổi tối lại tới."
"Muội không cần tới đâu." Hoàng hậu cười nói, "Bọn ta không sao, muội cứ nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai qua đây trò chuyện với ta là được rồi."
"Cũng được." Quý phi mỉm cười, hành lễ rồi cáo lui.
Chúc Tuyết Dao đứng dậy hành lễ, đợi Quý phi đi rồi lại ngồi xuống, hạ thấp giọng hỏi Hoàng hậu: "Mẹ, con nghe cung nhân nói Đại ca ở ngoài kia quỳ cả đêm rồi đúng không?"
Hoàng đế cuối cùng cũng lết được tới cạnh giường, các cung nhân cuống cuồng đỡ ông lên giường.
Để cho thuận tiện, tự Hoàng hậu dịch vào phía trong giường, ông ngồi xuống phía ngoài, thở dài, nói với Chúc Tuyết Dao: "Con dừng lại đi, đừng có nói tốt cho nó. Nó cũng vì sống sung sướng quá nên ngày càng hồ đồ. Cứ để nó quỳ đi, đừng ai xen vào."
Chúc Tuyết Dao cúi đầu: "Nhi thần không phải nói giúp huynh ấy, nhi thần là lo... Chuyện này khởi đầu từ việc Thẩm trắc phi mất con, tuy nói xa hơn là do sóng gió đêm giao thừa, nhưng chỉ sợ Đại ca sẽ không nghĩ như vậy. Phụ hoàng mẫu hậu phạt huynh ấy như thế, lỡ như huynh ấy quay về lại trút giận lên Thẩm trắc phi thì phải làm sao? Thẩm trắc phi mới mất con, đang nằm giường tịnh dưỡng, nếu Đại ca lại ra tay với nàng ấy..."
"Nó dám!" Hoàng đế tức giận nghiến răng, nhìn Hoàng hậu, nói: "Bà sai vài ma ma có thâm niên tới chỗ Thẩm thị trấn giữ, tránh để nó làm bậy."
Hoàng hậu trầm tư một hồi, nghiêm nghị nói: "Sai người đi nhờ mẫu hậu sắp xếp người đi."
Chúc Tuyết Dao cười rạng rỡ: "Như vậy thì tốt quá, Thẩm trắc phi không phải chịu tai bay vạ gió nữa, nhi thần không nói nhiều nữa đâu!"
Nói rồi nàng lại thở dài, tự lẩm bẩm như đang nói với chính mình, "Đại ca chắc cũng không thù hằn gì Nhị ca Tam ca đâu nhỉ... Chắc là không, dù sao cũng là huynh đệ ruột, Nhị ca và Tam ca lại là vì mẫu hậu, Đại ca cũng không thể không hiểu chuyện như thế."
Nhị thánh nghe vậy đều hơi sững sờ, Yến Huyền cũng sững sờ, thầm quan sát Chúc Tuyết Dao, cảm giác kỳ quái vốn không hề xa lạ kia lại trỗi dậy.
.
Cung chính ty.
Theo lý mà nói, Đông cung ở trong cung "tự thành một phái", cung nhân tới hầu hạ ở Đông cung tuy cũng do Lục thượng cục thống nhất điều động, nhưng muốn lấyngười từ Đông cung ra ngoài không phải Cung chính ty có thể tự ý làm chủ, phải được Thái tử và Thái tử phi gật đầu mới được.
Nhưng hơn ngàn cung nhân vốn dĩ công việc bề bộn, vốn dĩ không thể chuyện gì cũng để người trên mắt thấy tai nghe. Cả Đông cung gần đây lại chìm sâu trong sóng gió, hạng quản sự nhỏ bé không mấy nổi bật như Dương Kính càng không đáng để làm phiền các quý nhân.
Cho nên khi Cung chính ty tới đòi người đã dùng một lý do chẳng mấy cầu kỳ là "có vài khoản nợ cũ ở điện Quảng Dương cần để Dương Kính giúp đi đối soát" thế là xong. Hoạn quan cấp trên hỏi cũng không thèm hỏi liền để Cung chính ty đưa người đi.
Trước đây Dương Kính làm chưởng sự ở điện Quảng Dương nhiều năm, nghe vậy đương nhiên không nghĩ ngợi nhiều, đi thẳng tới Cung chính ty.
Kết quả là vừa vào Cung chính ty, gã còn chưa kịp hỏi gì đã bị đánh cho một trận trước, động roi rồi động bản tử.
Trong cung thông thường không thẩm vấn như vậy, nhất là đối với có thâm niên cũng có chút thân phận như Dương Kính, bất kể chuyện lớn thế nào thông thường đều khách sáo hỏi thử , giữ thể diện cho nhau.
Vừa lên đã không nói hai lời mà ra tay, thông thường chỉ có hai trường hợp, một là trên có quý nhân bên trên theo dõi vụ án và đã nói rằng chỉ cần hỏi ra được chân tướng thì không cần màng sống chết, hai là sự việc đã rõ rành rành, bản thân không còn đường để lật ngược thế cờ, động hình chỉ là để hắn nhanh chóng ký vào đơn nhận tội để tiết kiệm thời gian.
Bất kể trường hợp nào cũng đều rất đáng sợ.
Cộng thêm bản thân Dương Kính cũng tự biết mình gần đây đã làm chuyện gì mờ ám, bản tử còn chưa đánh xong, gã đã tâm như tro tàn mà gào lên trước: "Ta nói! Ta nói hết! Đừng đánh nữa!"
Ma ma chưởng hình giơ tay lên, hoạn quan hai bên liền dừng lại.
Dương Kính sợ đến mức tim nhảy ra ngoài, thở hổn hển một hơi, nói: "Là, là Thẩm trắc phi... Thẩm trắc phi bảo ta đi đưa tin cho huynh trưởng nàng ấy, nói là ép Đại Trưởng công chúa lùi bước có thể giải vây cho Đông cung, nên ta mới đi!"