Ma ma chưởng hình nhíu mày, không nói gì.
Dương Kính thấy vậy lập tức thừa thắng xông lên: "Thẩm trắc phi... Thẩm trắc phi thân đang mang thai, có ý định củng cố quyền thế nên mới đưa ra hạ sách này, muốn giải quyết nỗi lo trước mắt cho Thái tử điện hạ..."
Gã đã bị thương nặng, khi nói chuyện mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, dáng vẻ thê thảm khiến lời khai nghe thêm vài phần đáng tin.
Ma ma chưởng hình thản nhiên nhìn gã một hồi lâu, rồi nhìn sang hai bên: "Đứng đờ ra đó làm gì, đánh đi."
Dương Kính híp mắt, định nói thêm gì đó thì bản tử đã rơi xuống, giáng thẳng vào vết thương. Dương Kính đau đến mức đầu óc choáng váng, ngay cả tiếng hét thảm cũng bị nghẹn lại nơi cổ họng, không phát ra tiếng nào.
Ma ma nhìn gã bằng ánh mắt thờ ơ, lúc này mới thong thả nói: "Tuy tuổi của ngươi không lớn, nhưng đã làm chưởng sự bên cạnh Thụy vương nhiều năm, cũng nên biết nặng nhẹ. Lời này là thật hay giả trong lòng ngươi tự biết rõ, đánh xong ba mươi bản tử này ta sẽ hỏi chuyện lại, ngươi cứ nghĩ kỹ xem nên trả lời thế nào. Nếu còn trả lời không rõ ràng..." Ma ma cười lạnh một tiếng, "Ngươi sẽ không còn cơ hội nữa đâu."
"Ta nói..." Dương Kính há hốc mồm, khó khăn thốt ra hai chữ, đưa tay định nắm lấy vạt váy của ma ma.
Nhưng dù chỉ thiếu một chút, gã có dốc hết sức cũng không chạm tới được.
Ma ma cũng không vì câu nói này của gã mà bảo cung nhân dừng tay, lạnh nhạt nhìn gã chịu hết ba mươi bản tử mới lên tiếng: "Nói."
Khoảnh khắc bản tử dừng lại, cảm giác đau đớn giảm đi vài phần, Dương Kính lại nảy sinh một chút tâm lý cầu may, nhưng sự cầu may đó chỉ tồn tại trong chớp mắt đã bị ánh mắt lạnh lẽo của ma ma chưởng hình dập tắt.
Gã lờ mờ cảm thấy Cung chính ty chưa chắc đã có chứng cứ trong tay, nhưng những người này quanh năm suốt tháng xử lý hình ngục thẩm vấn, lời thật lời giả đương nhiên nhìn một cái là biết ngay.
"Ta..." Dương Kính hít một hơi thật sâu, cuối cùng từ bỏ việc chống cự, yếu ớt nói: "Ta đã từng đi gặp Phương phụng nghi..."
Ánh mắt ma ma nghiêm lại, lạnh lùng bảo: "Nói rõ đi."
.
Nửa đêm canh ba.
Một bóng đen đạp lên gạch xanh ngói xám của Đông cung, vượt qua tường cao, lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước qua con sông hộ thành sâu không thấy đáy ngoài tường, cấp tốc chạy về phía Nam.
"Bên kia, mau đuổi theo!" Đám truy binh phía sau có người đi bộ đuổi theo, có người cưỡi ngựa phi nhanh, chẳng mấy chốc đã đuổi theo bóng đen chạy ra khỏi hoàng thành.
Bóng đen bị trúng một mũi tên vào vai, mũi tên bắn từ phía sau ra phía trước, tuy chảy máu không nhiều nhưng việc leo tường nhảy vách khó tránh khỏi động chạm vết thương, cơn đau dữ dội hết lần này đến lần khác truyền khắp toàn thân.
Rất nhanh, bóng đen chạy vào ngõ Vĩnh Minh.
Cảnh tượng ngõ nhỏ quen thuộc hiện ra trước mắt, lòng hắn bỗng nhẹ nhõm, phủ Phúc Tuệ quân đã ở ngay trước mặt, chỉ cần nhảy qua tường vào trong là sẽ không sao.
Trong ngõ có vài căn phủ trống, hắn có thể nhảy vào đó trước rồi mới sang phủ Phúc Tuệ quân. Đám truy binh phía sau vẫn còn một khoảng cách, chắc hẳn không nhìn rõ hắn đã đi đâu.
Nhưng trong khoảnh khắc chuẩn bị nhảy lên, trong lòng bóng đen bỗng nảy ra một ý nghĩ, hắn quay đầu liếc nhìn truy binh, nín thở tiếp tục chạy nhanh, không dừng lại nửa bước mà băng qua ngõ Vĩnh Minh.
Hắn dốc hết nội lực chạy thẳng về phía Tây Nam Lạc Dương, cuối cùng khi sắp kiệt sức cũng vào được con ngõ đó, rồi nhảy vọt một cái, lộn vào một sân viện ở phía Tây con ngõ.
Vì kiệt sức, hắn gần như ngã nhào vào trong, vết thương trên vai bị động vào, tiếng hét thảm bị hắn nghiến răng chặn lại ở cổ họng.
Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh, sớm nhận ra sân viện này chắc là nhà bếp và kho củi, bèn lặng lẽ đẩy một cánh cửa sổ leo vào, trốn sau đống củi.
Cách lẩn trốn này không mấy tinh vi, truy binh một khi vào được thì không tốn chút sức lực nào cũng có thể tìm thấy hắn.
Hắn thở phào, thầm chuẩn bị sẵn lời thoại trong đầu, cân nhắc xem một lát nữa nói câu đầu tiên thế nào là hợp lý nhất.
Thế nhưng, lúc này ở bên ngoài viện.
Đám truy binh tận mắt thấy hắn nhảy vào viện này, tất cả đều sững sờ dừng chân.
Đám thị vệ phía dưới im lặng nhìn vị Bách hộ lãnh đội và các Tổng kỳ, một vị Bách hộ và ba vị Tổng kỳ nhìn nhau, cuối cùng Bách hộ khẽ nói: "Rút quân."
Họ không phải không trung thành, nhưng viện này ở ngõ Hàm Nê là nơi nào trong lòng họ đều rõ.
Nếu là chuyện khác, họ sẽ vì Thái tử mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, đù chết không từ. Thế nhưng kẻ bước ra từ ngõ Hàm Nê đã khiến Thái tử phụ bạc Phúc Tuệ quân, làm Nhị thánh tức giận, đắc tội với Đại Trưởng công chúa.
Họ không sợ chết, nhưng họ không muốn lòng trung thành của mình bị sỉ nhục, bị phụ lòng.
Nói thẳng ra, người mà hôm nay họ dày công truy đuổi nửa đêm, nếu chỉ là một chút thú vui nhỏ giữa Thái tử và Phương thị thì họ liều mạng làm cái gì?
Thế là đám truy binh nhanh chóng rút khỏi ngõ Hàm Nê như thủy triều.
Bóng đen trốn sau đống củi nghe thấy sự ồn ào bên ngoài biến mất, lúc đầu còn tưởng là bẫy, sau đó đợi mãi vẫn không nghe thấy tiếng động gì mới đi ra khỏi kho củi, nhảy lên tường nhìn...
Thực sự không còn ai?
Tuy hắn biết viện này là nơi nào nên mới cố ý chạy tới đây, nhưng kết quả này vẫn nằm ngoài dự kiến.
Ngồi xổm trên tường nghĩ ngợi một lát, hắn nhảy ngược vào trong viện, quay lại kho củi.
Hắn đưa tay lục lọi sau đống củi, chọn một viên gạch lỏng lẻo cạy lên, từ đống đồ tìm được đêm nay chọn ra một gói giấy nhét xuống dưới viên gạch, sau đó lại đi ra khỏi kho củi, cuối cùng hòa vào màn đêm rời đi.
.
Sáng ngày hôm sau, khi Chúc Tuyết Dao ngủ dậy thì Yến Huyền đã không còn ở trong phòng, nhưng hôm nay cũng không phải ngày hắn vào triều, nàng bèn gọi Vân Diệp tới hỏi.
Vân Diệp nói: "Có ám vệ tới báo tin, điện hạ ngủ dậy là tới sương phòng gặp hắn rồi."
Ám vệ?
Chúc Tuyết Dao sững sờ, vốn không định hỏi nhiều, nhưng sau khi trang điểm xong thấy hắn vẫn chưa quay lại nên dứt khoát đi xem thử.
Trong viện có hai gian sương phòng, đông sương phòng là nơi Tuế Kỳ, Tuế Hoan ở, họ bàn chuyện chắc hẳn là ở tây sương phòng dùng làm thư phòng.
Chúc Tuyết Dao thấy cửa tây sương phòng đang đóng, bèn tiến lên gõ cửa hai cái: "Ngũ ca? Có tiện không?"
Cửa phòng nhanh chóng mở ra, Yến Huyền lùi lại nửa bước, Chúc Tuyết Dao vào cửa, đầu tiên nhận ra ý cười hiện rõ trên mặt hắn, sau đó thấy Vu Khinh cũng ở trong phòng.
Vu Khinh thấy nàng định hành lễ, nhưng vừa cử động đã bị cơn đau dữ dội từ cánh tay trái làm cho hít một hơi lạnh.
Chúc Tuyết Dao giật mình, quan sát hắn rồi hỏi: "Ngươi bị thương sao?"
"Lại đây, hôm nay có rất nhiều tin tốt."
Yến Huyền đưa tay đẩy đôi vai nàng đi vào trong, để nàng ngồi trước bàn, còn mình ngồi đối diện.
Chúc Tuyết Dao nhận ra trên bàn đặt không ít thư từ giấy tờ, đang định hỏi cho rõ, Yến Huyền quay đầu nói với Vu Khinh: "Ngươi đi nghỉ ngơi đi. Kim hoàn kia là ta đã hứa, ngươi cứ việc cầm lấy, có uống hay không là chuyện của ngươi, lúc nào uống ta cũng không xen vào. Chỉ là đừng mang đi bán... Ta không thể đắc tội với giang hồ được."
Vu Khinh vốn không muốn nhận kim hoàn này, vì theo quy tắc giang hồ, uống kim hoàn vào thì không làm ám vệ được nữa.
Nhưng Yến Huyền đã nói đến mức đó, hắn không thể từ chối.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đáp: "Hay là cứ để ở chỗ điện hạ, nếu ngày nào đấy thuộc hạ muốn uống, sẽ lại tới xin điện hạ được không?"
Yến Huyền trầm tư một lát rồi gật đầu: "Cũng được."
Vu Khinh thở phào, yên tâm cáo lui.
Chúc Tuyết Dao đợi hắn lui ra ngoài mới hạ thấp giọng hỏi Yến Huyền: "Kim hoàn là cái gì?"
Yến Huyền cười khổ: "Ám vệ đều bị trúng độc, cần định kỳ uống thuốc giải mới giữ được mạng. Thuốc giải chia làm ba loại, mặc hoàn là thuốc giải một quý, xích hoàn là một năm, kim hoàn mới là thuốc giải thực sự, uống vào là giải sạch độc hoàn toàn, thông thường sẽ không làm ám vệ nữa, có thể nhờ xin một hộ tịch rồi lấy vợ sinh con, sống đời yên ổn."
"Có cả thứ này sao?" Chúc Tuyết Dao kinh ngạc, khựng lại một lát rồi hỏi tiếp, "Vậy sao huynh đột nhiên lại nghĩ tới việc cho hắn kim hoàn?"
"Hắn thực sự đã làm được việc lớn." Yến Huyền khẽ cười, từ đống giấy tờ trước mặt chọn ra hai trang đưa cho nàng xem, "Muội xem cái này trước đi. Cái này không liên quan đến Vu Khinh, là Cung chính ty vừa gửi tới."
Chúc Tuyết Dao thấy hắn cố ý úp úp mở mở, không khỏi đảo mắt một cái, lại nghe là Cung chính ty gửi tới nên hồi hộp nhận lấy xem.
Chỉ vừa nhìn, nàng đã không giấu nổi nụ cười ở khóe môi: Dương Kính đã khai ra gã cấu kết với Phương Nhạn Nhi để đưa tin cho Thẩm gia.
Nếu sự việc thành công, Phương Nhạn Nhi giữ được mạng sẽ ghi nhớ cái ơn của gã; nếu không thành công, người đứng ra là Thẩm gia, gã và Phương Nhạn Nhi đều có thể rút lui an toàn.
"Đúng là như vậy thật..."
Chúc Tuyết Dao thầm cảm thán hai người này gan quá lớn, lại nghĩ, đây có lẽ mới gọi là cậy sủng mà kiêu.
Và họ suýt chút nữa là đã thực sự "rút lui an toàn" rồi.
Nếu không phải Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa moi ra được Dương Kính làm nàng phải để tâm hơn, nàng chắc chắn sẽ không nghi ngờ trong này còn ẩn tình khác, đổi lại là ai cũng rất khó nghĩ tới việc có kẻ to gan đến mức giả truyền ý chỉ Thái tử cho Đông cung quan.
Yến Huyền thấy khóe miệng Chúc Tuyết Dao không ngừng nhếch lên, lại đưa thêm một gói giấy: "Đây là thứ hôm qua Vu Khinh tìm được từ viện của Phương Nhạn Nhi."
Chúc Tuyết Dao hỏi: "Là cái gì?"
"Bột thuốc." Yến Huyền cười khẽ, lại lấy hai tờ giấy đưa cho nàng, "Đây là công hiệu và liều lượng dùng, đặt cùng với thuốc này."
Chúc Tuyết Dao nhận lấy xem, trên giấy trắng mực đen viết chi tiết vài loại liều lượng khác nhau, tương ứng với lúc mới có thai, giữa kỳ và lúc sắp sinh, cứ uống theo lượng là có thể tạo ra dấu hiệu mang thai giả một cách hoàn hảo.
Chúc Tuyết Dao tắc lưỡi khen lạ: "Thật hay giả vậy?"
Yến Huyền nói: "Ta có hỏi Vu Khinh, hắn nói giang hồ có rất nhiều kỳ dược, cái này chưa phải là thần kỳ nhất."
Chúc Tuyết Dao nghĩ tới thuốc độc khống chế ám vệ, thấy lời này đúng là không sai.
"... Thật lợi hại." Chúc Tuyết Dao tán thưởng.
Yến Huyền mỉm cười nhìn nàng: "Chỉ cần chúng ta dâng hai thứ này lên cho phụ hoàng mẫu hậu, thiên thần hạ phàm cũng không cứu nổi Phương thị. Muội ăn cơm trước đi, chúng ta vào cung ngay chứ?"
Chúc Tuyết Dao suy nghĩ một lát, đặt tờ giấy trong tay xuống, nghiêm nghị nói: "Nếu muội nói muội muốn tìm một cách thích hợp để dâng nó cho Thái tử, huynh nghĩ sao?"
"Dâng cho Thái tử?" Yến Huyền nhíu mày, đầu, "Muội biết đấy, Thái tử vốn luôn bao che cho Phương thị. Muội mang những thứ này đưa cho huynh ấy, nếu huynh ấy lại vì sắc mê tâm khiếu chỉ muốn dàn xếp ổn thỏa, thì những thứ này coi như đổ sông đổ bể hết."
Chúc Tuyết Dao khẳng định: "Không. Nếu dâng những thứ này cho mẹ cha, chúng ta mới có khả năng đổ sông đổ bể."
Yến Huyền nhíu mày, không hỏi dồn mà im lặng đợi nàng nói rõ.
Chúc Tuyết Dao chậm rãi nói: "Chúng ta dâng lên cho cha mẹ, cha mẹ nhất định sẽ muốn giết Phương Nhạn Nhi, nhưng Phương Nhạn Nhi để giữ mạng cũng sẽ kêu oan, biện hộ với Thái tử. Nàng ta vốn dĩ giỏi đổi trắng thay đen, Thái tử lại mê đắm nàng ta, hễ bị nàng ta xúi giục là sẽ cảm thấy là cha mẹ vu oan hãm hại nàng ta. Đến lúc đó thành ra cha mẹ chia rẽ uyên ương, họ cùng chung kẻ địch, ngược lại tình cảm càng thêm sâu đậm. Nhưng nếu chúng ta trực tiếp giao cho Thái tử, tin hay không toàn quyền do huynh ấy quyết định. Không có người ngoài 'chia rẽ uyên ương', không khơi dậy được tâm lý cùng chung kẻ địch với Phương Nhạn Nhi, muội nghĩ huynh ấy sẽ tỉnh táo hơn, cho dù vẫn không nỡ giết Phương Nhạn Nhi, nhưng hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, sau này giữa hai người sẽ có vết rạn nứt."
Nói đến đây, Chúc Tuyết Dao dừng lại một chút, nụ cười trên môi càng rạng rỡ: "Huống hồ chuyện này còn liên quan đến việc Dương Kính giả truyền ý chỉ và Thẩm gia, cũng tức là liên quan đến chính sự. Nếu cha mẹ nhúng tay vào, làm Thái tử ôm tâm lý cầu may cảm thấy đây là thủ đoạn họ lấy danh nghĩa để trừ khử Phương Nhạn Nhi thì thật quá đáng tiếc. Chúng ta chỉ bày chuyện này ra trước mắt huynh ấy nhưng không động vào Phương Nhạn Nhi, huynh ấy không cần vội vàng bảo vệ nàng ta thì sẽ buộc phải đối diện với cái sai trong đó. Huynh ấy làm Thái tử bao nhiêu năm nay, chắc hẳn vẫn sẽ hiểu đây là chuyện lớn làm lung lay nền móng của huynh ấy, nếu ai ai cũng vì lợi ích riêng mà tranh nhau học theo, hậu quả thật khôn lường."
Chúc Tuyết Dao phân tích tỉ mỉ từng cái lợi cái hại.
Yến Huyền đương nhiên hiểu, nàng đang công tâm.
Nói đơn giản hơn: So với việc dứt khoát lấy mạng Phương Nhạn Nhi, nàng càng muốn xem Thái tử và Phương Nhạn Nhi cắn xé lẫn nhau.
Nhưng cái cảm giác kỳ quái tinh tế đó lại trỗi dậy trong lòng hắn, hắn thu lại nụ cười, nhìn nàng không chớp mắt: "Dao Dao, chúng ta là phu thê, ta đã hứa với phụ hoàng mẫu hậu sẽ bảo vệ muội trọn đời, đây cũng là điều ta tự nguyện, muội muốn làm gì ta cũng sẽ hết sức giúp muội. Nhưng..." Hắn cúi đầu, "Suy nghĩ của muội, ta hy vọng muội cho ta biết sự thực."
Dứt lời hắn lại ngước mắt lên, ánh mắt rực cháy nhìn thẳng vào mắt nàng, nhấn mạnh từng chữ: "Muội không chỉ muốn làm hkos Thái tử, đúng không? Dao Dao, muội muốn kéo huynh ấy xuống khỏi vị trí Thái tử."
Câu sau của hắn thậm chí không phải là một câu hỏi.
Chúc Tuyết Dao sững sờ, không nói nên lời.
Trong lòng nàng hiểu, ý đồ này không thể giấu hắn mãi được, cho đến nay vẫn chưa nói thẳng chỉ vì nàng thấy lúc này vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.
Bởi vì nàng rất rõ, các huynh đệ tỷ muội hiện nay tuy đều ẩn giấu sự bất mãn và oán hận với Yến Quyết, nhưng đó dù sao cũng không phải là hận. Đặc biệt đối với Yến Huyền, Yến Quyết là ca ca ruột cùng mẹ với hắn. Hắn lại không phải là người như Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vốn luôn rời xa người thân ở Lạc Dương, lại còn sát phạt quyết đoán. Trong những chuyện hiện tại, hắn chịu đứng bên cạnh giúp nàng đã là không dễ, nếu yêu cầu hắn cùng nàng kéo Yến Quyết xuống khỏi vị trí Thái tử, nàng thấy mình đang làm khó người khác.
Nàng cũng chưa từng nghĩ hắn sẽ đột nhiên hỏi thẳng nàng như vậy. Nàng không biết trả lời thế nào, cảm giác ngột ngạt bao trùm toàn thân, nàng nhìn hắn rất lâu, khàn giọng hỏi: "Muội có thể không trả lời không..."
Yến Huyền vốn luôn ôn hòa bỗng nhiên sốt ruột, hỏi ngược lại: "Dao Dao, muội có biết chúng ta là phu thê không?"
Trái tim Chúc Tuyết Dao thắt lại.
Nàng hiểu, chuyện này đã làm hắn buồn rồi.
Chúc Tuyết Dao cúi đầu, mím chặt môi rồi lại buông ra, vô tình lặp lại mấy lần như vậy. Cuối cùng nàng ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc thú nhận: "Vâng, Ngũ ca, muội muốn kéo huynh ấy xuống khỏi vị trí Thái tử."
Lời chưa dứt, nàng đã thấy sắc mắt hắn tối sầm lại.
Nàng hít một hơi thật sâu: "Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, Ngũ ca chắc cũng rõ, Đại ca mà chúng ta kính trọng bao năm nay không phải là người phân biệt được rạch ròi. Muội hiểu Ngũ ca vẫn coi huynh ấy là ca ca, nhưng huynh nhìn xem... Chuyện dùng Khương Du uy h**p Đại tỷ tuy không phải ý của huynh ấy, nhưng Đông cung quan dâng sớ hạch tội Thẩm Vũ lại là huynh ấy ngầm đồng ý; huynh ấy biết rõ Thẩm trắc phi mang thai, lúc nóng giận vẫn có thể ra tay với nàng ấy. Một người vừa không màng đến Đại tỷ, cũng không màng đến thê thiếp đang mang thai như vậy, muội làm sao dám kỳ vọng sau khi huynh ấy kế vị có thể nương tay với huynh và muội? Đến lúc đó nếu huynh ấy hận muội từ hôn làm mất mặt huynh ấy, coi kết quả huynh cưới muội là mối thù cướp vợ, thì huynh và muội tính sao?"
"Huynh ấy..." Yến Huyền buột miệng định nói "huynh ấy sẽ không", nhưng nói được một nửa thì nghẹn lại.
Trước đây hắn chưa từng nghĩ tới những điều Chúc Tuyết Dao nói, giờ nghĩ kỹ lại, hắn mới phát hiện mình không thể phản bác nàng.
Những sóng gió trong hai năm qua đủ để hắn hiểu Đại ca là người ích kỷ.
Trước đây mọi chuyện thái bình, mọi người đương nhiên chung sống hòa thuận; nhưng một khi xảy ra tranh chấp, thứ Đại ca để tâm duy chỉ có bản thân mình muốn gì.
Đối mặt với một người như vậy, ai dám chắc những điều nàng vừa nói sẽ không xảy ra?
Thấy hắn im lặng, chúc Tuyết Dao biết hắn đã bị thuyết phục.
Nàng thầm mừng vì mình đã sớm bàn bạc với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa về những điều này, giờ có thể rập khuôn theo lời của nàng ấy để thuyết phục hắn; đồng thời nàng lại cảm thấy áy náy, vì nàng rất rõ nàng muốn hủy hoại Yến Quyết hoàn toàn không phải vì những lý do này.
Và nàng cũng không chỉ muốn "hủy hoại" Yến Quyết, nàng nhất định phải bắt Yến Quyết chết.
Rốt cuộc nàng vẫn đang lừa hắn.
Yến Huyền im lặng một thời gian rất dài, trong sự tĩnh lặng này Chúc Tuyết Dao vô cùng hoảng loạn, nàng thậm chí còn bắt đầu suy nghĩ miên man.
Nàng thấy rất có khả năng hắn không chấp nhận được cách nói của nàng, có lẽ sẽ muốn hòa ly với nàng.
Suy nghĩ này làm nàng thót tim, theo bản năng gọi: "Ngũ ca."
"Dao Dao." Hắn đồng thời mở lời.
Chúc Tuyết Dao sững người.
Nàng vốn định nói "Nếu huynh không muốn giúp muội, muội cũng hiểu", nhưng nghe vậy chỉ đành kìm nén nỗi hoảng loạn, nói: "Huynh nói trước đi..."
Yến Huyền trầm giọng: "Muội nói đúng."
Dừng tiếp một lúc lâu, hắn mới nói: "Ta giúp muội."
Chúc Tuyết Dao lập tức thả lỏng, nàng thậm chí có cảm giác mình sắp lả đi.
Yến Huyền quả quyết nói: "Ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương muội và các con, cho dù là Đại ca cũng không được."
"Cảm ơn huynh." Mắt Chúc Tuyết Dao đỏ hoe, cảm xúc muốn khóc đột ngột trào dâng làm nàng theo bản năng né tránh ánh mắt của hắn.
Yến Huyền nhìn mà ngẩn người, vội đứng dậy vòng qua bàn, ngồi xuống ôm nàng.
Tay hắn dịu dàng vỗ về lưng nàng, nhưng giọng nói lại mang ý cười: "Sao lại còn cảm ơn? Có vẻ muội thực sự chưa coi chúng ta là phu thê."
"... Ai bảo phu thê thì không được cảm ơn." Chúc Tuyết Dao tựa cằm vào vai hắn, giọng lí nhí, nước mắt vẫn đang chực trào, nhưng lại thấy rất muốn cười.
Lúc này, nàng cảm nhận được một sự nhẹ nhõm chưa từng có, cuối cùng cũng có người có thể sát cánh chiến đấu cùng nàng rồi.
Đây không phải kiểu "đồng minh" đôi bên cùng có lợi như Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, người này sẵn lòng giúp nàng chỉ vì hắn muốn bảo vệ nàng.
Nàng chợt nhận ra đây chính là "phu quân" mà nàng đã kỳ vọng trước khi thành hôn ở kiếp trước.
Lúc đó nàng thấy phu thê thì nên như thế này, mãi đến sau khi kết hôn nàng mới dần hiểu ra, Yến Quyết không hề muốn bảo vệ nàng, tình nghĩa phu thê sâu đậm mà nàng kỳ vọng hoàn toàn không thể thực hiện được.
Sau đó nàng không còn kỳ vọng nữa.
Kiếp này gả cho Yến Huyền, tuy nàng biết hắn rất tốt, nhưng cũng chưa từng kỳ vọng.
Không thể nói là nản lòng thoái chí, chẳng qua sau khi trải qua quá nhiều lần thất vọng nàng đã quên mất chuyện này rồi.
Nhưng hắn cứ thế đột nhiên hoàn thành kỳ vọng của nàng.
Chúc Tuyết Dao cảm nhận cái ôm của hắn, vô thức cũng ôm chặt lấy hắn.
Yến Huyền cẩn thận nghe ngóng động tĩnh của nàng, qua một lúc lâu mới do dự gọi: "Dao Dao?"
"Ưm?"
"... Muội khóc à?" Hắn hỏi.
"Không có." Chúc Tuyết Dao bật cười thành tiếng.
Thực ra nếu hắn không hỏi như vậy, nàng suýt chút nữa là khóc thật rồi.
"Ừ, không khóc là tốt." Yến Huyền buông nàng ra, hai tay đặt lên đôi vai nàng, ghé sát lại quan sát viền mắt đỏ hoe của nàng, "Đừng khóc nhé, sau này mọi việc đã có ta. Tuy trước ngày hôm nay ta chưa từng nghĩ tới việc động vào vị trí Thái tử của Đại ca, nhưng sau ngày hôm nay ta sẽ dốc toàn lực giúp muội."
"Vâng." Chúc Tuyết Dao liên tục gật đầu, cảm xúc muốn khóc cuối cùng cũng bắt đầu tan biến. Nàng mím môi, nở một nụ cười, "Ngũ ca là tốt nhất."
"Ừ..." Yến Huyền híp mắt, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm hoảng loạn như sóng vỡ bờ.
Nàng đang khen hắn kìa.
.
Đông cung, thư phòng.
Bách hộ trực đêm qua đã bẩm báo đúng sự thật diễn biến đêm qua. Có kẻ mặc áo đen võ công cao cường lẻn vào viện của Phương phụng nghi, không biết tìm cái gì. Sau khi phát hiện điều bất thường, thị vệ đã ra sức truy đuổi, đuổi thẳng tới ngõ Hàm Nê, tận mắt thấy kẻ đó lộn vào sân viện ở đầu ngõ.
"Cái gì?" Yến Quyết nhíu mày, nhìn chằm chằm Bách hộ trước mặt hỏi, "Các ngươi không vào trong lục soát?"
Vị Bách hộ đó tỏ ra khó xử: "Kẻ đó khinh công cực tốt, nhìn một cái là biết người giang hồ. Nơi tới lại là... Lại là cái viện ở đầu ngõ đó, thần nghĩ có lẽ là bằng hữu của Phương phụng nghi tới tìm nàng ta, sợ làm lớn chuyện, đôi bên lại khó xử, càng sợ kinh động đến Nhị thánh, lại gây thêm phiền phức cho điện hạ nên đành phải rời đi."
Những lời Bách hộ nói vừa khéo léo vừa thực tế, Yến Quyết không thể không thừa nhận lời hắn nói có lý, nhưng lại không khỏi nghi ngờ: "Nếu là bằng hữu của nàng ấy thì có gặp nàng ấy không?"
"... Hình như không." Bách hộ cũng hoài nghi, "Kẻ đó ngay cả đèn cũng không thắp, tối thui tối mò tìm vài thứ rồi đi mất."
Yến Quyết hỏi tiếp: "Lấy cái gì?"
Bách hộ thành thật lắc đầu: "Không rõ lắm."
Yến Quyết cảm thấy rất lạ, nhưng chỉ dựa vào vài lời ít ỏi này hắn cũng không nghĩ ra được đầu đuôi câu chuyện.
Hắn nghĩ hay là nên trực tiếp đi hỏi Phương Nhạn Nhi, hỏi xem kẻ đến là ai, trong phòng mất thứ gì, sẵn tiện cảnh cáo nàng ta sau này không được để xảy ra chuyện như vậy, đây dù sao cũng là hoàng cung, giang hồ và triều đình hơn trăm năm nay nước sông không phạm nước giếng, lẻn vào như vậy chẳng khác nào tuyên chiến.
"Lưu Cửu Mưu." Yến Quyết cao giọng gọi.
Nhưng một lúc sau Lưu Cửu Mưu mới vào phòng
Yến Quyết cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dặn dò: "Tới Khê Nhạn cư."
Lưu Cửu Mưu không trực tiếp đáp lời, do dự một chút, cúi đầu nói: "Điện hạ, Thụy vương cầu kiến. Ngài muốn mời Thụy vương đợi một lát hay là..."
Yến Quyết giật mình, nghĩ bụng chuyện của Phương Nhạn Nhi cũng không gấp gáp một lúc này, nên nói: "Mời Ngũ đệ vào trước đi."
"Rõ." Lưu Cửu Mưu khom người lui ra ngoài.
Yến Huyền nhanh chóng vào thư phòng, nhưng ngay cả hành lễ cũng không kịp, vào phòng là vội vã nói: "Đại ca... Hình như đệ gây thêm phiền phức cho huynh rồi!"
"Chuyện gì vậy?" Yến Quyết cau mày quan sát hắn.
Yến Huyền quệt mồ hôi lạnh trên trán: "Đệ, đệ... Chưởng sự bên cạnh đệ là Dương Kính phạm chút lỗi, bị đệ đuổi đi... Dao Dao mủi lòng, nhờ Thượng cung cục tìm cho gã một nơi tốt để đi, kết quả gã xui xẻo thế nào lại vào Đông cung, nói là trông coi kho hàng phía sau. Vài ngày trước Thượng cung cục phát hiện điện Quảng Dương có vài khoản nợ cũ không khớp, bèn gọi gã tới hỏi chuyện, ai ngờ, ai ngờ... Ai ngờ tên này chột dạ, bị Cung chính ty dọa một cái là khai ra chuyện khác, Cung chính ty không ngờ lại có chuyện này nên cũng kinh hãi, không biết phải làm sao nên đã gửi tờ khai tới cho đệ xem..."
Yến Quyết nghe mà như trong sương mù: "Gã khai ra cái gì?"
Yến Huyền lấy ra vài tờ giấy trong ống tay áo, đây chính là tờ khai đã có chữ ký tay của Dương Kính.
Yến Huyền dứt khoát đặt tờ khai trước mặt Yến Quyết: "Đại ca tự xem đi... Đệ, đệ cũng không biết có phải thật không... Lúc nãy vào cung đệ đã sai người tới Cung chính ty đòi người rồi, chuyện quan trọng, Đại ca cứ tự đi hỏi thì tốt hơn..."