Yến Quyết ôn tồn nói: "Ngũ đệ, đệ đừng hoảng, để ta xem trước đã." Nói xong, hắn liền cầm lấy tờ khai.
Yến Huyền duy trì vẻ mặt lo lắng quan sát biểu cảm của hắn, tận mắt nhìn thấy ý cười của hắn tan biến từng chút một, sắc mặt dần cứng đờ, trong lòng Yến Huyền thầm cười.
Khi Yến Quyết đặt tờ khai xuống, chân mày đã nhíu chặt, ngước mắt nhìn Yến Huyền: "Đây là thật sao?"
"Đệ... Đệ không biết nữa..." Yến Huyền hoảng loạn, "Sáng sớm nay Cung chính ty đột ngột gửi tới, đệ cũng không kịp trở tay. Đại ca hay là... Hay là tự đi hỏi xem."
Yến Quyết im lặng.
Sự im lặng không duy trì được bao lâu, Triệu Kỳ vội vã bước vào phòng, nhìn Yến Huyền một cái rồi cố giữ bình tĩnh hành lễ: "Điện hạ, không xong rồi... Tên Dương Kính đó, Dương Kính..."
Yến Huyền quay đầu: "Gã lại nói gì nữa?"
Triệu Kỳ lắc đầu: "Không nói gì cả. Là người của Cung chính ty tới bẩm báo, nói Dương Kính trên đường tới Đông cung đã đột ngột cắn lưỡi tự tận rồi!"
"Cái gì?" Yến Huyền bàng hoàng đứng dậy, bước nhanh tới chộp lấy cổ áo Triệu Kỳ, "Sao lại để gã tự vẫn được? Người của Cung chính ty làm ăn kiểu gì vậy!"
"Điện hạ, điện hạ bớt giận..." Triệu Kỳ như bị phản ứng của hắn làm cho khiếp sợ, lắp bắp nói, "Theo lý mà nói... Đã khai ra rồi thì không cần tự vẫn nữa, có lẽ gã... Gã nghe nói điện hạ và Thái tử điện hạ muốn đích thân hỏi chuyện, sợ liên lụy thêm nên mới sợ tội tự vẫn chăng?"
"Câm miệng!" Yến Huyền hất mạnh gã ra ngoài cửa, "Ngươi nói năng bừa bãi cái gì! Gã cắn người bừa bãi, ngươi lại tin sao?"
"Ngũ đệ." Yến Quyết trầm giọng gọi.
Bóng lưng Yến Huyền cứng đờ, lúng túng quay người lại, "Đại ca..."
Yến Quyết thản nhiên lắc đầu: "Chết thì chết rồi, không cần vì một hoạn quan mà vội vàng đến thế. Còn về những chuyện gã khai..." Hắn hít một hơi thật sâu, "Ta tin tưởng Phương thị, tự nhiên sẽ không để tâm đến những lời này."
Nói xong, Yến Quyết âm thầm quan sát thái độ của Yến Huyền, lại thấy Yến Huyền thở phào, tiếp đó là mỉm cười, quay lại bên bàn: "Vậy thì tốt quá!"
Hắn vừa nói vừa ngồi xuống, ý cười dần dần thấm vào đáy mắt.
Phản ứng này khiến Yến Quyết không khỏi nghi ngờ, giả vờ tùy ý hỏi: "Ta cứ tưởng đệ không thích Phương thị."
Yến Huyền cười một tiếng, thản nhiên thừa nhận: "Đúng là đệ không thích Phương thị. Tính cách đó của nàng ta... Ở dân gian có lẽ không vấn đề gì, nhưng ở trong cung thì lại khá lạc lõng. Hơn nữa nàng ta hết lần này đến lần khác làm phụ hoàng mẫu hậu tức giận, đệ là phận con, đương nhiên không thể thích nàng ta được, Đại ca lượng thứ cho. Thế nhưng..." Hắn đổi giọng, biểu cảm trở nên trịnh trọng, "Là đệ đệ ruột của Đại ca, đệ hy vọng Đại ca và người mình yêu thương sống tốt; vì Dao Dao, đệ càng hy vọng Đại ca và Phương thị vạn sự thuận lợi."
Nhắc đến Chúc Tuyết Dao, Yến Quyết vô thức nín thở: "Liên quan gì đến A Dao?"
Yến Huyền thở dài luyến tiếc: "Tình cảm trước đây của Dao Dao và Đại ca thì ai cũng biết rồi, đệ chỗ nào cũng không bằng Đại ca, đây cũng chẳng phải chuyện gì có thể che đậy. Hiện giờ đệ và Dao Dao thành hôn, Đại ca đã có Phương thị, chúng ta coi như đôi bên đều tốt, người ngoài cũng không có gì để bàn tán. Nhưng nếu Phương thị có trắc trở gì, khó tránh khỏi sẽ có người bàn luận rằng Dao Dao và Đại ca mới xứng đôi hơn."
Nói đến đây, Yến Huyền ngẩng đầu, dùng ánh mắt kiên định nhìn người ca ca trước mặt: "Mặc dù đệ và Dao Dao tâm đầu ý hợp! Nhưng những lời đồn đó vẫn là không có thì tốt hơn, Đại ca thấy sao?"
Bốn chữ "tâm đầu ý hợp" đặc biệt vang dội, trong thoáng chốc thậm chí Yến Quyết hoài nghi Yến Huyền cố ý khoe khoang, thần sắc điềm đạm suýt chút nữa là sụp đổ.
Nghiến chặt răng sau, điều chỉnh tâm trạng, Yến Quyết mới nở được được một nụ cười: "... Ngũ đệ nói đúng."
"Vậy đệ cáo lui." Yến Huyền thản nhiên đứng dậy hành lễ, "Đại ca đừng vì lời của kẻ tiểu nhân mà có hiềm khích với Phương phụng nghi!"
Yến Quyết gật đầu.
Yến Huyền như trút được gánh nặng, sải bước rời đi.
Còn về bản tờ khai đó, đương nhiên là được để lại Đông cung.
Yến Huyền vừa đi ra ngoài vừa nghĩ: Đại ca à, huynh cứ nghiền ngẫm đi, nghiền ngẫm cho kỹ vào!
...
Phủ Phúc Tuệ quân.
Sau khi Yến Huyền tới Đông cung, Chúc Tuyết Dao đã cùng hai đứa trẻ đi cho mèo ăn. Gần đây, Tuế Kỳ rất thích bế mèo, nhưng tự bế thì lại bế không nổi, cứ muốn Chúc Tuyết Dao bế cùng mình.
Chúc Tuyết Dao kiên nhẫn bảo con: "Đợi mèo ăn xong rồi mới bế chúng nhé."
Tuế Kỳ nhíu mày, không hiểu lắm giữa việc ăn cơm và bế thì có mâu thuẫn gì, nhưng con bé không hề quấy khóc, chỉ kiên trì chỉ vào đám mèo đang cắm cúi ăn cơm, lặp đi lặp lại một câu với Chúc Tuyết Dao: "Mẹ, con muốn bế."
Tóm lại, trong khoảng một khắc đồng hồ, hai mẹ con cứ lặp đi lặp lại những lời như thế.
Một khắc sau, hầu như đám mèo đều đã ăn no, Chúc Tuyết Dao cuối cùng cũng chiều ý Tuế Kỳ, cùng con đưa tay bế mèo lên. Nàng bế con Bạch Đường tính tình tốt nhất, Bạch Đường ăn no uống đủ đang chuẩn bị l**m lông thì đột nhiên bị con người động tay động chân, dù rất bao dung không giãy giụa nhưng trên mặt viết đầy sự câm nín.
"Ha ha ha, cho Tuế Kỳ chơi một lát." Chúc Tuyết Dao xoa đầu nó.
Lúc này, bên ngoài có một hoạn quan vào viện, bẩm báo: "Nữ quân, Khang vương tới."
Chúc Tuyết Dao giật mình, dặn dò Thanh Sắt và Nhã Cầm đang đợi trong viện ở lại chơi với đám trẻ và mèo, còn mình đứng dậy đi ra ngoài.
Ở các phủ khác nếu có khách đến thăm, đương nhiên là nam tiếp nam, nữ tiếp nữ, nếu gặp trường hợp nam chủ nhân hôm nay tình cờ vắng nhà thì nữ chủ nhân dù có ra tiếp cũng chỉ là xã giao vài câu, khách sáo mời khách về là xong.
Nhưng ở chỗ Chúc Tuyết Dao, mọi người đều là người cùng lớn lên dưới một mái nhà, quy tắc này đương nhiên được miễn.
Chúc Tuyết Dao vừa ra ngoài vừa hỏi hoạn quan: "Nhị ca có chuyện gì vậy?"
"Khang vương không nói." Hoạn quan đó ngập ngừng một chút rồi bảo, "Nhưng trông tâm trạng Khang vương có vẻ không được tốt."
Cha mẹ cùng lúc lâm bệnh, tâm trạng không tốt cũng là lẽ thường.
Chúc Tuyết Dao gật đầu, phất tay cho hoạn quan lui, một mình đến hoa sảnh đằng trước.
Nàng vừa vào hoa sảnh, đã thấy Khang vương ngồi xếp bằng trước bàn đá, Bá Vương híp mắt nằm trong lòng hắn ngáy o o.
"Ơ?" Trên đường đi không thấy Bá Vương đi theo, Chúc Tuyết Dao theo bản năng quay đầu nhìn lại lối cũ, cười hỏi: "Nó đến lúc nào vậy?"
"Vừa mới nằm xuống xong."
Khang vương không ngừng v**t v* Bá Vương, Bá Vương sung sướng, dùng tiếng ngáy nhiệt tình để đáp lại.
Chúc Tuyết Dao đi đến, thị nữ hiểu ý đặt thêm một tấm đệm bồ đoàn đối diện Khang vương. Chúc Tuyết Dao ngồi xuống, hỏi thẳng: ""Nhị ca có việc, hay là tới ngồi chơi thôi?"
"Có việc." Khang vương hít sâu một hơi, hỏi "Ngũ đệ không có nhà?"
Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Vào cung rồi."
Khang vương lại hỏi: "Lúc nào về?"
"Huynh ấy phải đi thăm mẹ cha, cũng không biết lúc nào về." Chúc Tuyết Dao nhìn nhìn đối phương, "Có chuyện gì, Nhị ca có tiện nói với muội trước không?"
"Thế thì đương nhiên là tiện rồi." Khang vương bật cười, thở dài luyến tiếc, "Muội còn nhớ đợt nạn châu chấu, Đại ca và Phương thị vi hành ra khỏi cung, cứu được một cô nương suýt chút nữa bị bán vào thanh lâu không?"
Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Có ấn tượng, sao vậy?"
Khang vương cười khẽ: "Người này lúc đó được đưa vào phủ huynh làm việc, vì chỉ là tạp dịch nên huynh cũng không nói gì nhiều. Nhưng gần đây huynh và Đại ca ở trên triều đấu đá đến mức này, Nhị tẩu muội nhớ ra người này, sợ nàng ta chịu ơn của Đại ca rồi làm tai mắt cho huynh ấy nên đã nhắc nhở huynh một câu. Chậc... Theo lý mà nói một tạp dịch dù làm tai mắt cũng không có tác dụng gì lớn, nhưng huynh thấy cẩn thận một chút cũng không thừa, nên sai người bắt nàng ta lại dọa một trận, kết quả muội đoán xem thế nào?"
Sống lưng Chúc Tuyết Dao căng thẳng: "Thực sự là tai mắt của Đại ca sao?!"
"Cái đó thì không phải." Khang vương nói.
Chúc Tuyết Dao: "?"
Khang vương rướn người về phía trước, ghé sát lại, Chúc Tuyết Dao cũng ghé tai qua, Khang vương hạ thấp giọng: "Trong lòng nàng ta có quỷ, bị người bên cạnh ta dọa một cái là khai hết, chính miệng thừa nhận mình không hề sắp thực sự bị bán vào thanh lâu."
Chúc Tuyết Dao kinh ngạc: "Hả? Là giả sao?"
Khang vương nói tiếp: "Nửa thật nửa giả. Nhà họ đúng là ở nơi có thiên tai, cũng đúng là bị nạn. Nếu mắt xích này là giả thì người trong phủ huynh đã sớm tra ra rồi. Phần làm giả nằm ở chỗ..." Khang vương liếc nhìn hai bên, hạ giọng thấp hơn nữa, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe, "Họ và Đại ca căn bản không phải tình cờ gặp nhau! Trước khi vào cung, Phương thị hành tẩu giang hồ, thích chạy nhảy khắp nơi, nơi họ ở không xa Lạc Dương lắm, sớm đã quen biết Phương thị, hồi đó còn từng tới nhà Phương thị chơi. Lần này bị nạn vào thành, họ không biết Phương thị đã vào cung nên định tới nương nhờ Phương thị, người ở ngõ Hàm Nê đã đưa tin cho Phương thị, Phương thị đã sắp xếp màn 'tình cờ gặp gỡ' đó để lấy lòng Đại ca!"
Chúc Tuyết Dao nghe mà thót tim, vẻ mặt trở nên phức tạp: "Phương thị gan thật lớn. Lai lịch của cả nhà này chắc chắn Đông cung phải điều tra tra, lỡ như lộ ra chút sơ hở nào, chuyện này..."
"Đúng thế." Khang vương cũng tặc lưỡi, "Đúng là kẻ gan lớn thì no, kẻ gan bé thì đói."
Chúc Tuyết Dao lại nghĩ đến chuyện Phương thị giả mang thai và cấu kết với Dương Kính, thấy việc này đúng là không sai.
Nàng hỏi tiếp: "Vậy Nhị ca định làm thế nào? Lai lịch của người này dù không mấy tốt đẹp, nhưng theo ý của Nhị ca thì nàng ta cũng không gây ra rắc rối gì, dường như cũng không cần phải lấy mạng nàng ta?"
"Lấy mạng nàng ta thì không đến mức đó." Khang vương cười không thành tiếng, "Nàng ta lừa Đại ca chứ có lừa huynh đâu, ở chỗ huynh cũng chỉ là kiếm miếng cơm ăn, huynh không muốn dính máu người. Thế nhưng mà..."
Khang vương nheo mắt: "Một quân cờ tốt như vậy, lãng phí thì thật đáng tiếc. Hôm nay huynh đến là muốn bàn bạc với hai người, xem chuyện này nên làm thế nào cho ổn."
Chú Tuyết Dao hỏi thẳng: "Nhị ca nghĩ sao?"
Khang vương bĩu môi: "Không giấu gì muội, vốn dĩ huynh định đánh ép cung đấy. Chỉ cần nha đầu kia thừa nhận mình là tai mắt của Đại ca, huynh sẽ dâng thêm một sớ hạch tội Đại ca trên triều nữa. Nhưng nhị tẩu muội, nàng ấy nói mấy hoàng tử tranh giành nhau lại đem bách tính bên dưới vốn dốc hết sức chỉ muốn kiếm miếng cơm ra làm bia đỡ đạn thì thật không có tiền đồ... Hừ, muội xem con người đó xem, bình thường ngày nào cũng không vừa mắt đám thiếp thất, giờ lại được dịp đóng vai người tốt rồi."
Chúc Tuyết Dao đảo mắt: "Muội thấy Nhị tẩu nói đúng."
Khang vương hứ nhẹ một tiếng, không nói gì.
Thực ra hắn cũng thấy Vương phi nói không sai, nhưng ngoài mặt không chịu thua, vẫn bảo: "Tùy muội nói sao thì nói, dù sao ta cũng lười tranh chấp với nàng ấy, cứ nghe theo nàng ấy vậy."
Chúc Tuyết Dao suy nghĩ rồi nói: "Nếu không đánh ép cung, Nhị ca đúng là có thể dâng sớ hạch tội Đại ca lần nữa. Chỉ là Đại ca vốn không biết chuyện, cùng lắm cũng chỉ là lỗi thiếu sót, bị thiếp thất lừa dối cũng chỉ thành một trò cười thôi. Huống hồ Đại ca tuy bị lừa, nhưng là do lòng tốt mà ra, các quan Đông cung không cần tốn nhiều sức là có thể biến chuyện xấu thành chuyện tốt, ầm ĩ đến cuối cùng khéo chỉ có đám hạ nhân của vương phủ và Đông cung bị truy cứu lỗi làm việc không đến nơi đến chốn."
Khang vương thở dài lắc đầu: "Đúng thế."
Chúc Tuyết Dao thừa thắng xông lên: "Vậy theo muội thấy, hay là Nhị ca biến chuyện lớn thành nhỏ, bán cho Đại ca một ân tình xem sao?"
Khang vương nhíu mày: "Bán thế nào?"
Chúc Tuyết Dao khẽ cười: "Nhị ca cứ nói hết những gì mình hỏi được với Đại ca, người cũng giao cho Đại ca, để Đại ca tự quyết định, Nhị ca lại được thanh thản."
Khang vương nghe mà ngẩn người.
Chuyện không làm ầm lên tới triều đình, ít nhất là không làm Thái tử mất mặt, đúng là có thể bán cho hắn một cái ân tình.
Nhưng mà...
Khang vương nhìn Chúc Tuyết Dao, nhíu mày hỏi: "... Có phải muội muốn xem Đại ca và Phương thị đánh nhau không?"
Chúc Tuyết Dao chớp chớp mắt, hỏi ngược lại: "Nhị ca không muốn xem sao?"
"Lấy chồng xong tâm kế tăng lên hẳn nhỉ!" Khang vương cười thành tiếng, trầm tư một lát rồi thong thả nói, "Cũng không phải là không được. Cái thứ Phương thị này, trong mấy tháng đã làm mẫu hậu tức bệnh hai lần, cũng đến lúc nàng ta phải gặp xui xẻo rồi."
Chúc Tuyết Dao vô cùng đồng tình với lời này.
Thực ra kiếp trước các huynh đệ tỷ muội cũng đều bị Phương Nhạn Nhi làm cho tức nghẹn, không thiếu người muốn chơi xấu. Nhưng mọi người đều biết nàng đang làm Thái tử phi ở Đông cung và cuộc sống gian nan, để không gây rắc rối cho nàng nên đành phải cắn răng nhịn Phương Nhạn Nhi.
Theo một nghĩa nào đó, kiếp trước nàng đã cản trở mọi người.
Kiếp này không còn sự cản trở của nàng, Nhị ca nhà mình vừa nghe liền vui vẻ hưởng ứng, tự mình ngồi đó suy tính một lát, rồi đặt Bá Vương sang một bên, đứng dậy đi ngay: "Huynh đi giao người cho Đại ca đây! Đi nhé!"
Chúc Tuyết Dao suýt nữa không phản ứng kịp, cũng đứng dậy, cùng hắn ra ngoài: "Nhị ca không đợi Ngũ ca sao?"
Khang vương tinh thần sảng khoái: "Chẳng phải đệ ấy đang ở trong cung sao? Huynh vào cung tìm đệ ấy."
"Vậy Nhị ca đi thong thả!"
Chúc Tuyết Dao tiễn Khang vương tới cổng phủ, rồi bế Bá Vương quay vào phòng.
...
Đông cung
Yến Quyết đau chân, vốn không có ý định đi lại khắp nơi, ban đầu nghe thị vệ bẩm báo xong còn định tới Bắc cung hỏi Phương Nhạn Nhi xem rốt cuộc là chuyện gì, nhưng sau khi Ngũ đệ dâng tờ khai của Dương Kính lên thì hắn chẳng còn tâm trí đâu mà đi nữa.
Vì thế, Yến Quyết ngồi lì trong thư phòng, tay cầm một cuốn sách, mắt dán vào trang sách trông như đang đọc, nhưng thực ra nửa ngày trời chẳng có chữ nào vào đầu, trong đầu lúc thì nghĩ xem kẻ giang hồ lẻn vào Thê Nhạn Cư rồi trốn vào ngõ Hàm Nê định làm gì, lúc thì lại như bị ma xui quỷ khiến nhớ tới lời khai của Dương Kính.
Hắn không muốn nghi ngờ Phương Nhạn Nhi, nhưng không biết là do thái độ của Yến Huyền quá thản nhiên, hay là do Dương Kính sợ tội tự vẫn, mà hắn đột nhiên trở nên đa nghi.
Theo sát đó là một cảm giác làm chính hắn cũng thấy lúng túng.
Từ trước tới nay hắn luôn nỗ lực bảo vệ Phương Nhạn Nhi, kể cả gần đây, cho dù trong triều đã xôn xao dư luận, phụ hoàng mẫu hậu cũng đã nói rõ là đợi hắn bày tỏ thái độ, nhưng hắn vẫn luôn trì hoãn, tìm kiếm lối thoát, chỉ hy vọng có thể cố gắng làm cho tội danh của Phương Nhạn Nhi nhỏ đi một chút.
Tấm lòng chung tình như vậy, chính hắn cũng thấy cảm động rồi.
Nhưng giờ đây hắn lại bắt đầu dao động.
Hắn không khỏi nghĩ lời khai của Dương Kính có phải thật không, tiếp đến lại nghĩ kẻ ở ngõ Hàm Nê kia liệu có đang che giấu một âm mưu khác không.
Sau khi đến điện Tuyên Chính thăm bệnh, bàn bạc chính sự xong, Khang vương đến Đông cung. Yến Quyết khi nghe cung nhân thông báo bỗng cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, cuối cùng cũng có thể tạm thời thoát khỏi những suy nghĩ miên man.
Hắn lập tức sai cung nhân mời Khang vương vào, Khang vương bước vào thư phòng, đoan chính hành lễ với hắn: "Đại ca."
Mí mắt Yến Quyết giật giật: "Không cần đa lễ, ngồi đi."
Khang vương không nói một lời, chỉ ngồi xuống phía bên cạnh.
Hai huynh đệ gần đây ở trên triều đấu đá đến mức đỏ mặt tía tai, lúc này gặp riêng không khỏi có hơi gượng gạo.
Cung nhân vào dâng trà, hai huynh đệ im lặng, mỗi người nhấp vài ngụm trà, Khang vương cuối cùng cũng mở lời: "Lần này đệ tới Đông cung là muốn xin Đại ca một thủ lệnh."
Lời này nói không đầu không cuối, Yến Quyết nhìn hắn: "Thủ lệnh gì?"
Khang vương thản nhiên nói: "Thủ lệnh vào cung, để lát nữa sai người đưa cô nương mà Đại ca cứu được lúc vi hành đợt nạn châu chấu trả lại cho Đại ca."
Yến Quyết hơi khựng lại, lập tức có vài suy đoán. Hắn bất lực nói: "Nhị đệ, tuy gần đây chúng ta có nhiều bất hòa, nhưng chuyện đó thật sự không có ẩn khuất gì, nàng ta thật sự chỉ là một người dân." Nói đến đây, hắn thở dài, "Thôi, nếu đệ không chứa chấp thì lát nữa ta sai người tới phủ đệ đón, rồi sắp xếp một nơi khác là được."
Khang vương cười lạnh, nhấp thêm ngụm trà: "Chúng ta là huynh đệ ruột, trong mắt đệ, Đại ca không tệ hại đến thế."
Yến Quyết giật mình.
Khang vương nhìn qua: "Chỉ là nếu Đại ca bảo chuyện này không có uẩn khuất gì thì chưa chắc."
Yến Quyết thấy rất mệt: "Thật sự không có. Nhị đệ, nếu ta muốn vươn tay vào phủ đệ..."
"Đệ không nói việc này." Khang vương bật cười, "Đại ca yên tâm, sự việc đệ đã điều tra rõ rồi, Đại ca thật sự hành xử đoan chính, nhưng cả nhà nha đầu này lại là người quen của Phương phụng nghi."
Yến Quyết híp mắt: "Cái gì?"
"Đại ca." Khang vương không màng thái độ ngạc nhiên của hắn, chậm rãi nói: "Phụ hoàng và mẫu hậu vì nàng ta mà cùng nhau lâm bệnh nằm trên giường, bạn của nàng ta lại làm việc trong phủ của đệ, chuyện này đệ thấy quá ghê tởm, Đại ca đừng trách đệ như vậy."
Còn chưa nói hết câu, hắn đã đứng dậy, hành lễ sơ sài với Thái tử, xoay người định đi ngay, ra vẻ không muốn nói nhiều.
"Nhị đệ!" Yến Quyết vội gọi.
Khang vương mất kiên nhẫn dừng bước, quay người lại, cố kiềm tâm trạng khoái chí đang trực trào để thưởng thức vẻ sửng sốt của đối phương.
Yến Quyết nói: "Đệ nói cho rõ đi."
Khang vương nhếch mép cười: "Đệ ghét Phương thị, nên tránh hiềm nghi thì hơn, lát nữa Đại ca tự đi hỏi nha đầu kia đi. À, đệ không hề dụng hình với nàng ta đâu nhé, Đại ca tin hay không thì tùy, nhưng không thể trách đệ ép cung được."
Dứt lời, hắn sải bước rời khỏi thư phòng, để lại Yến Quyết thẫn thờ đứng đó, cảm xúc bất an ngày càng mãnh liệt.
Dương Kính là bị thẩm vấn ở Cung chính ty, hơn nữa chưa tới gặp hắn đã chết một cách không minh bạch, hắn còn có thể nghĩ có lẽ do nguyên nhân khác. Nhưng chuyện của cô nương này, nếu căn bản không hề dùng hình...
Yến Quyết cố giữ bình tĩnh, dặn dò Lưu Cửu Mưu: "Ngươi lập tức tới phủ Khang vương, nhất định phải đưa người còn sống tới đây."
Khi nãy Lưu Cửu Mưu nghe những gì Khang vương nói đã giật thót tim, giờ lập tức vâng lệnh, không dám thở mạnh mà đi ngay.
Khang vương lúc ở điện Tuyên Chính không thấy Yến Huyền, đi ra khỏi Đông cung hỏi thăm cung nhân, nghe nói hắn chưa ra khỏi cung, đoán chắc hắn đang ở cung Trường Lạc nên tìm tới đó, sẵn tiện thỉnh an Thái hậu.
Tới cung Trường Lạc nhìn qua, Yến Huyền quả nhiên ở bên trong.
Vậy là Khang vương ở lại cung Trường Thu cùng Thái hậu một lúc, đợi Yến Huyền cáo lui thì cùng hắn ra ngoài.
Sau khi rời khỏi cung Trường Lạc, Khang vương kể chuyện điều tra ra được ở phủ của mình cho Yến Huyền nghe.
Yến Huyền: "Hả?"
Ý cười của Khang vương hiện rõ: Thú vị chứ? Không ngờ tới đúng không?
Yến Huyền suy nghĩ một lát, chuyện Phương Nhạn Nhi giả mang thai ngay cả Thái tử cũng chưa biết, để tránh bị rò rỉ thông tin, tạm thời cũng chưa tiện nói với Khang vương, nên hắn kể chuyện Dương Kính và Phương Nhạn Nhi cấu kết giả truyền ý chỉ Thái tử cho Khang vương nghe.
Khang vương: "Hả?"
Vẻ mặt Yến Huyền kiểu: Thú vị chứ? Không ngờ tới đúng không?
Cung nhân theo sau họ khá xa, không nghe rõ họ nói gì. Ban đầu nghe tiếng "hả" của Yến Huyền thì chưa nghĩ gì nhiều, giờ lại nghe Khang vương cũng tốt lên một tiếng như vậy, tất cả đều tò mò, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía này.
Nhận ra ánh mắt của họ, Khang vương khoác vai Yến Huyền, cúi đầu tiếp tục đi về phía trước: "Đệ không nói đùa đấy chứ?"
"Chuyện lớn như vậy, đệ có thể đùa Nhị ca sao?" Yến Huyền nói.
Khang vương cười: "Vậy đệ định làm thế nào?"
Yến Huyền thản nhiên cười đáp: "Đệ nghe lời Dao Dao, trực tiếp tung chyện này cho Đại ca rồi, để huynh ấy tự mình xem mà giải quyết."
Khang vương bật cười: "Muội ấy đúng là thích xem náo nhiệt, càng không sợ lớn chuyện mà. Cũng tốt cũng tốt, muội ấy thực sự nên trút hết cơn giận. Nhưng mà.. Huynh thấy chi bằng cho Đại tỷ biết sự thật việc này, đệ thấy được không?"
Yến Huyền suy nghĩ một lát, không có ý kiến gì, chỉ nói: "Đệ về hỏi Dao Dao xem."
Khang vương híp mắt, nhíu mày: "Đệ đừng có việc gì cũng nghe lời muội ấy chứ!"
"Bọn đệ là phu thê!" Yến Huyền buột miệng trả lời thế, nói xong mới nhớ quan hệ giữa Nhị ca và Nhị tẩu không giống mình và Chúc Tuyết Dao, vội bổ sung, "Bọn đệ không như Nhị ca và Nhị tẩu..."
"..." Khang vương không muốn tiếp chuyện hắn nữa.
...
Đông cung
Lưu Cửu Mưu quay về thư phòng báo cáo sau một canh giờ.
Với thân phận của cô nương kia thì không cần Thái tử phải đích thân hỏi chuyện.
Lưu Cửu Mưu đã hỏi rõ ngọn ngành mọi chuyện, vừa bước vào thư phòng đã thận trọng nói: "Điện hạ... Cô nương kia đã được các nữ quan kiểm tra qua, trên người không hề có vết thương nào."
Rồi hắn bước lên vài bước, hai tay dâng tờ khai.
Yến Quyết không nói lời nào, chỉ nhận lấy.
Lưu Cửu Mưu nín thở quan sát biểu cảm của hắn, run rẩy nói: "Thời gian và quá trình nàng ta quen biết Phương phụng nghi đều được ghi rõ ràng trong đây. Chuyện này... Là nô tài sơ suất, chỉ điều tra lai lịch nhà nàng ta, thật sự không ngờ..."
"Không trách người." Yến Quyết ngắt lời, hai tay chống lên trán.
Hắn im lặng không nói gì, Lưu Cửu Mưu không rõ cảm xúc của hắn, chính hắn cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Phương thị đã lừa hắn...
Hắn cảm thấy đầu óc có chút mụ mẫm, rồi lại đột nhiên nghĩ tới một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Đã có lúc, trong mắt một người toàn là hình bóng hắn, vui buồn hờn giận đều muốn nói cho hắn nghe, những chuyện lông gà vỏ tỏi cũng muốn kể cho hắn nghe.
Nàng ở trước mặt hắn không hề có chút giấu giếm, huống chi là bày mưu tính kế lừa hắn.
Nụ cười hiện lên làm hắn sững sờ, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt đó hồi lâu không dứt ra được.
Trong hai năm qua, hắn đã từng thấy tiếc nuối vì nàng, nhưng chỉ dừng lại ở sự tiếc nuối.
Nhưng lúc này đây, lần đầu tiên hắn thấy hối hận.
Trong một thoáng chốc, hắn lại không khỏi nghĩ, giả dụ không có Phương Nhạn Nhi, hắn cứ theo lẽ thường cưới nàng làm Thái tử phi thì hiện giờ họ sẽ như thế nào.