Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhau ra ngoài. Họ hội ngộ với Khang vương trước cửa phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, rồi cùng vào gặp nàng ấy.
Đại Trưởng công chúa cũng vừa ăn sáng xong, nàng tiếp họ ngay tại chính viện. Mấy huynh đệ tỷ muội cùng ngồi xuống, Khang vương và Yến Huyền lần lượt thuật lại chuyện ngày hôm qua, nhưng vẫn giấu nhẹm chuyện động trời về việc Phương Nhạn Nhi giả mang thai.
Khi kể những chuyện này, ai nấy đều có chút phấn khích kỳ lạ, kiểu như cảm giác mọi người cùng nhau nói xấu kẻ mình ghét.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nghe xong lại rơi vào trầm tư, không nói gì. Ba người vốn dĩ đều sợ nàng ấy, thấy nàng ấy như vậy liền thu lại nụ cười, cùng nhau cẩn thận quan sát sự thay đổi sắc mặt của tỷ tỷ mình.
Hồi lâu sau, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa thở dài, lắc đầu nói: "Từ bao giờ đệ ấy lại trở nên như vậy vậy?"
Câu này chứa đựng quá nhiều cảm xúc, ngay cả Chúc Tuyết Dao khi nói thẳng mọi chuyện với Đại trưởng công chúa, tâm trạng nàng ấy cũng không phức tạp đến thế.
Đại trưởng công chúa than thở: "Khi nhỏ đệ ấy rất hiểu chuyện. Những năm qua tuy ta ở xa tận Di Châu cũng nghe nói Thái tử này rất xuất sắc, nhưng nay thì..." Nàng cười khổ, lắc đầu, "Ta vốn còn thấy hổ thẹn với thiên hạ vì lợi ích cá nhân mà đối đầu với đệ ấy. Giờ xem ra, còn là Thái tử đã bị cung nhân và thiếp thất lừa gạt như vậy, nếu thật sự trở thành Thiên tử thì còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa?"
Chúc Tuyết Dao cảm thấy tâm trạng Đại trưởng công chúa lúc này chắc cũng giống với Đế hậu.
Dù là Đế hậu hay vị tỷ tỷ này, họ đều có tình cảm với Yến Quyết.
Đã có tình cảm thì khó tránh khỏi chấp niệm: Tại sao hắn lại thành ra thế này?
Khang vương bình luận: "Gần mực thì đen. Có một kẻ như Phương thị bên cạnh, huynh ấy có thể tốt đẹp được à?"
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại lắc đầu, giải vây cho Phương Nhạn Nhi một câu: "Dù ta không thích Phương thị, nhưng đệ nói thế thì quá bất công rồi. Phương thị kém Thái tử mấy tuổi, xét về học thức hay trải nghiệm thì đều không thể so với nó, sao có thể đổ lỗi cho Phương thị làm hư đệ ấy được?"
"Đại tỷ nói đúng lắm!" Chúc Tuyết Dao gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, "Muội cũng thấy bản thân huynh ấy vốn đã chẳng phải thứ tốt lành gì!"
Yến Huyền suy nghĩ rồi nói: "Đúng thế. Huống hồ Phương thị này dù đáng ghét nhưng không có gia thế chống lưng. Nếu huynh ấy thực sự ngồi lên ngai vàng, đa số phi tần trong hậu cung đều có nhà ngoại nâng đỡ, tính toán sẽ chu toàn hơn Phương thị, mưu cầu cũng nhiều hơn, đến lúc đó không biết trong cung ngoài triều sẽ loạn đến mức nào."
Mọi người đang nói chuyện thì Thẩm Ngư bước vào cửa nguyệt môn. Vừa nãy hắn không ở trong viện nên không biết có khách tới, đến cửa thì dừng lại, không biết có nên vào hay không.
Đại Trưởng công chúa ngước mắt: "Vào đi."
Thẩm Ngư vào phòng, hành lễ với ba người rồi tiến lên dâng một phong thiếp cho Đại Trưởng công chúa.
Nàng mở ra xem rồi đưa ngược lại, cười nói: "Ngươi đi chuẩn bị đi."
Những ngày sau đó, trong triều có vẻ bình lặng hơn đôi chút.
Chủ yếu là vì Nhị thánh đều đang lâm bệnh, các buổi thiết triều đều bị bãi bỏ.
Các triều thần dù có quan điểm thế nào về vụ tranh chấp đêm giao thừa, hễ không gặp nhau trên triều là không thể cãi vã trực tiếp, chỉ có sớ hạch tội bay về điện Tuyên Chính nhiều như tuyết rơi.
Mọi người dùng bút mực công kích lẫn nhau trên giấy trắng mực đen, cũng náo nhiệt chẳng kém.
Ngoài ra, việc bãi triều không ngăn được các loại tin đồn lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Khi Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền vào cung lần nữa, họ nghe nói Phương phụng nghi ở Bắc cung dường như đã thất sủng.
Cung nhân bàn tán xôn xao: "Ai cũng bảo Thái tử chung tình với Phương phụng nghi, nay nàng ta mất con, Thái tử đến một cái liếc mắt cũng không thèm, vinh nhục trong cung đúng là chẳng biết đường nào mà lần!"
Hai ngày sau, lại có thêm tin đồn mới, nói Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa trước đó bị Thẩm gia đe dọa đến tức giận, nhưng hai hôm trước không biết vì sao nàng ấy lại cho phép Vinh An bá lần nữa bước chân vào cửa phủ công chúa. Theo lời hạ nhân trong phủ, đôi bên trò chuyện rất vui vẻ, có ý muốn xóa bỏ hận thù.
Sau đó lại có người nói, Vinh An bá dường như rất thích nam sủng Thẩm Ngư của Đại Trưởng công chúa.
Tiếp đến, chẳng biết truyền thế nào mà chỉ sau một đêm, cả thành Lạc Dương đều bàn tán việc Vinh An bá vốn có một người huynh trưởng. Năm xưa cả gia đình theo bệ hạ từ Di Châu đến Lạc Dương, đường xá xa xôi lại loạn lạc chiến tranh, hai cha con người huynh trưởng đã lạc mất nhau trên đường, nhiều năm qua sống chết chưa rõ. Đứa trẻ đó lúc mất tích mới hai ba tuổi, giờ chắc cũng khoảng mười bảy mười tám.
Mười bảy mười tám tuổi, vừa hay khớp với tuổi của Thẩm Ngư.
Thế là dù câu chuyện không nói rõ ra, bách tính cũng tự nhiên cho rằng Thẩm Ngư có lẽ chính là người cháu trai thất lạc của Vinh An bá.
Đây đương nhiên là giả.
Vì Chúc Tuyết Dao chỉ cần tìm hiểu là biết Vinh An bá năm xưa đúng là có một huynh trưởng, nhưng người huynh trưởng này bẩm sinh yếu ớt, là một "hũ thuốc" chính hiệu, đã sớm qua đời từ lúc còn ở Di Châu, không hề theo bệ hạ chinh chiến, cũng chưa từng có con cái.
Cho nên đây chẳng qua là trò vặt để leo bám quan hệ giữa giới quyền quý. Chỉ cần họ muốn, kiểu nói "bình mới rượu cũ" này ai cũng có thể vơ vào.
Nhưng Chúc Tuyết Dao cũng phải thầm khen màn kịch này của Vinh An bá diễn rất khéo. Bởi vì dù thủ đoạn leo bám này rất tầm thường, nhưng ông ta lại chú ý đến tiểu tiết, né tránh một cách tài tình những điểm có thể khiến Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa phật ý.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa là người không thích bị ai nắm thóp. Nếu Vinh An bá vì muốn bám vào quan hệ mà thiếu chừng mực, sẽ rất dễ khiến nàng ấy rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống. Nhưng hiện giờ, dù lời đồn đại thế nào, quyền quyết định thực chất nằm trong tay nàng ấy.
Nếu nàng ấy có ý muốn đề bạt Thẩm Ngư, chỉ cần ám thị Vinh An bá một câu, màn kịch này sẽ tiếp tục diễn; còn nếu nàng ấy không có ý đó thì chẳng cần nhắc đến, dù sao việc nói Thẩm Ngư có thể là đứa trẻ đó cũng chỉ là lời đồn thổi của dân gian, chẳng liên quan gì đến Đại Trưởng công chúa, Vinh An bá, hay thậm chí là Thẩm Ngư.
Vậy nên dù Đại Trưởng công chúa cuối cùng quyết định thế nào,Vinh An bá có thái độ này chắc chắn làm nàng ấy thoải mái, bản thân việc đó đối với Vinh An bá đã là điều tốt rồi.
Nhị thánh dưỡng bệnh đến ngày mười hai tháng hai mới thượng triều.
Ngày mười lăm tháng hai, vào ngày mà Khang vương, Hằng vương, Khánh vương, Thụy vương cùng Lương vương là Lục hoàng tử mới phong cuối năm ngoái đều lên triều, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cũng phá lệ đến điện Tuyên Chính để kêu oan cho Thẩm gia. Nàng ấy nói Thái tử sai Thẩm Trữ Hoài đến uy h**p, thấy mình nổi giận lại lật lọng không nhận, đổ lỗi cho Thẩm Trữ Hoài tự tiện làm càn.
Đại Trưởng công chúa không hề nhắc đến chuyện Dương Kính, nên cũng không làm lộ việc của Yến Huyền. Mà nếu không nhắc đến Dương Kính, chuyện này càng khiến Thái tử trông chẳng ra gì, ngoài việc dung túng thiếp thất còn gánh thêm tội danh "dám làm không dám nhận".
Nhị thánh mắng nhiếc Thái tử thậm tệ ngay trên triều, yêu cầu hắn giải thích rõ ngọn ngành.
Thái tử giữ im lặng, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Chúc Tuyết Dao nghe Yến Huyền kể lại phản ứng này của Thái tử, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nàng không ngờ Yến Quyết đến lúc này vẫn có thể bảo vệ Phương Nhạn Nhi, vẫn đang thay nàng ta gánh chịu những lời đàm tiếu của cả văn võ trong triều.
Đêm đó, sau nửa tháng xa cách, Thái tử cuối cùng cũng bước chân vào cửa nguyệt môn của Thê Nhạn Cư.
Cung nhân hầu hạ Phương Nhạn Nhi không ngờ hắn sẽ tới, sau thoáng sững sờ liền hốt hoảng hành lễ.
Yến Quyết không nói lời nào, đi thẳng về phía phòng, chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, Phương Nhạn Nhi đã lảo đảo chạy ra, đâm sầm vào lòng hắn: "A Quyết..."
Giọng nàng ta nghẹn ngào, vừa gọi tên hắn vừa ngước mặt lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước lệ: "Sao bao nhiêu ngày chàng không tới thăm thiếp, thư phòng cũng không cho thiếp vào. Có phải... Có phải chàng không còn thích thiếp nữa không..."
Yến Quyết có một thoáng mủi lòng, nhưng nhanh chóng trấn áp được. Hắn cụp mắt bước vào phòng, không dừng chân ở gian ngoài mà đi thẳng vào trong, ngồi xuống trước bàn.
Phương Nhạn Nhi vẫn giữ vẻ mặt tủi thân đó, theo sau Yến Quyết, đợi hắn ngồi xuống, trông có vẻ rất luống cuống.
Cung nữ vào dâng trà, ánh mắt Yến Quyết rơi vào chén trà, đối diện với khuôn mặt của chính mình trong hình bóng phản chiếu.
Trước khi Phương Nhạn Nhi lên tiếng lần nữa, hắn đã hỏi: "Kẻ chỉ thị Thẩm gia đi uy h**p Đại tỷ có phải là nàng không?"
Phương Nhạn Nhi sững sờ như bị sét đánh ngang tai.
Yến Quyết ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Khoảnh khắc nhìn thấy mặt nàng ta tái nhợt, hắn đã có câu trả lời.
Nhưng Phương Nhạn Nhi phản ứng rất nhanh, lập tức lắc đầu: "Cái gì... Thẩm gia gì cơ? A Quyết, chàng đang nói gì vậy, thiếp nghe không hiểu..."
Yến Quyết nhìn nàng ta trân trân, gằn từng chữ: "Dương Kính đang ở trong tay ta, nàng nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."
Phương Nhạn Nhi tiến lên một bước: "Gã đã nói gì với chàng!"
Nàng ta bước vòng qua bàn, quỳ sụp xuống bên cạnh Yến Quyết, hai tay nắm chặt ống áo của hắn: "Dù gã nói gì cũng đều là nói dối! A Quyết, chàng tin thiếp đi, gã..."
Yến Quyết lạnh lùng nghiêng đầu: "Nghĩa là nàng thừa nhận mình quen biết Dương Kính."
Phương Nhạn Nhi cảm thấy tim mình đập thình thịch hai tiếng nặng nề, cơ thể bỗng chốc đổ sụp xuống.
Yến Quyết cảm thấy thật buồn nôn, hắn nhìn Phương Nhạn Nhi, thấy vừa xa lạ vừa ghê tởm.
Hắn dời mắt đi, không muốn nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa, đứng dậy sải bước rời đi.
"A Quyết!"
Phương Nhạn Nhi hoảng loạn muốn giữ hắn lại, nhưng hắn hoàn toàn không có ý định dừng chân, nàng ta đổ người về phía trước, suýt chút nữa thì ngã.
Sáng hôm sau lên triều, các quan Đông cung vẫn như thường lệ nỗ lực tranh luận vì Thái tử, nhưng Thái tử sau khi gồng mình chống đỡ hơn một tháng, đột nhiên cúi đầu.
Hắn nhận lỗi trước Nhị thánh và Đại tỷ, nói rằng hoạn quan bên cạnh và Phương thị vì muốn giải vây cho mình nên mới bày ra hạ sách này, giả truyền ý chỉ của hắn để lừa Thẩm Trữ Hoài, đồng thời dâng lên tờ khai của Dương Kính.
Các quan Đông cung có mặt và cả triều văn võ đều sững sờ.
Các quan Đông cung kinh ngạc vì Thái tử đột nhiên không còn bảo vệ Phương phụng nghi nữa; cả triều văn võ thì đang nghĩ: Còn có chuyện này nữa sao? Đông cung đúng là "tiên nhân" nhiều như mây, hễ đụng vào là thấy một mớ hỏng hóc thế này à!
Đế hậu cũng giật mình.
Họ từng nghĩ con trai mình hồ đồ, bất hiếu... Nhưng thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện hoang đường như hoạn quan và thiếp thất dám giả truyền ý chỉ.
Trong bầu không khí im lặng đến quỷ dị, Thẩm gia, kẻ vừa chịu thiệt thòi lớn trước đó, phản ứng nhanh nhất.
Vinh An bá hét lớn: "Thái tử tin lời hoạn quan, thiên vị thiếp thất, đây là điềm báo của một hôn quân!"
Ông ta nói vô cùng dõng dạc, nghe như như đau đớn thấu tận tâm can, lời vừa dứt, trong triều đã có người không nhịn được mà gật đầu tán thành.
Đợi đến khi nhận ra người thốt ra câu này lại chính là ông ta, sự tán đồng của nhiều người liền biến thành vẻ kinh hãi.
Dẫu sao con trai ông ta vẫn đang là quan Đông cung, con gái càng là trắc phi của Thái tử. Làm cha hôm qua công khai kêu oan trên triều còn có thể coi là chuyện nào ra chuyện đó, nay lại chẳng thèm nể nang mà mắng thẳng Thái tử là hôn quân, tiền đồ của con trai không cần nữa sao? Tính mạng của con gái không cần nữa sao?
Điện Tuyên Chính vì thế mà xôn xao náo loạn.
Sau khi bãi triều, Yến Huyền vội vã về phủ, lập tức kể lại diễn biến trên triều cho Chúc Tuyết Dao nghe bằng giọng điệu đầy kịch tính.
Chúc Tuyết Dao vỗ tay tán thưởng: "Lợi hại thật. Vinh An bá bình thường không xuất hiện, không ngờ lại là người có bản lĩnh lại có đầu óc như vậy."
"Đúng thế." Yến Huyền cười phụ họa.
Chúc Tuyết Dao nóng lòng hỏi: "Thái tử không bảo vệ Phương thị nữa, che mẹ nói sao?"
Yến Huyền cười khẽ: "Giao cho Cung chính ty luận tội rồi."