Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 73



Việc Thẩm gia đánh cược dù mạo hiểm nhưng rất có lý.

Chuyện trong triều trong cung cuối cùng phát triển thế nào luôn liên quan mật thiết đến bản tính của kẻ bề trên.

Cái tát mà Thái tử giáng xuống Thẩm trắc phi đủ để người Thẩm gia biết hắn không phải kiểu người "chỉ luận việc không luận người". Thẩm gia lúc này dù có dè dặt thì sau này đa phần cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Ngược lại, việc làm đến cùng thế này, một mặt Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã liên minh với Thẩm gia không thể ngồi yên làm ngơ, mặt khác con người của Nhị thánh đáng tin hơn Thái tử nhiều, khả năng cao sẽ không thể trơ mắt nhìn đôi con cái của Thẩm gia bị Thái tử thanh toán, ngược lại còn có thể giành được một đường sống.

Chuyện đúng thực là như vậy. 

Chúc Tuyết Dao vừa nghe xong diễn biến đặc sắc buổi triều sáng từ Yến Huyền thì ý chỉ trong cung đã truyền ra: Hoàng hậu triệu chính phi và trắc phi của các vương phủ vào cung hầu hạ lúc bà lâm bệnh. 

Ngoại trừ Trương trắc phi ở Bắc cung bị cấm túc vì chuyện Phương Nhạn Nhi sảy thai, những người còn lại đều có tên trong ý chỉ, đương nhiên bao gồm cả Thẩm trắc phi.

Theo lý mà nói, chính phi và trắc phi các phủ về công là ngoại mệnh phụ, phải kính phụng bậc mẫu nghi thiên hạ; về tư đều là con dâu của Hoàng hậu, phải hiếu thuận với mẹ chồng. Nhưng nghĩ kỹ sẽ thấy, những ngày trước lúc Hoàng hậu bệnh liệt giường cũng không rầm rộ truyền họ vào cung như thế, mấy ngày nay đã có thể thượng triều bình thường rồi lại truyền họ đi hầu bệnh, hơn nữa trong ý chỉ chỉ có con dâu, không có các công chúa thân thiết hơn, rõ ràng là "vì một đĩa dấm mà gói cả núi sủi cảo" dành cho Thẩm trắc phi.

Trong ý chỉ này đương nhiên không nhắc tới Chúc Tuyết Dao, nhưng nàng vẫn quyết định vào cung một chuyến, vì trong cung dễ nghe ngóng động tĩnh của Phương Nhạn Nhi hơn.

Nàng đã chờ đợi ngày Phương Nhạn Nhi gặp xui xẻo quá lâu rồi, nay nàng ta cuối cùng cũng bị giao cho Cung chính ty luận tội, nàng nhất định phải tới góp vui.

Thế là Chúc Tuyết Dao vào cung trước buổi trưa. 

Bước vào cung Trường Thu, nhìn quanh một lượt, chính phi và trắc phi các phủ đều đang ở điện phụ uống trà trò chuyện, Hoàng hậu thì đang ở thư phòng phê tấu chương.

Chúc Tuyết Dao bèn đi thỉnh an Hoàng hậu trước. 

Hoàng hậu vừa thấy nàng liền cười: "Biết ngay là con sẽ không ngồi yên được mà. Lại đây, ăn chút bánh rồi đợi Cung chính ty báo tin đi."

Hoàng hậu vừa nói vừa đặt hai đĩa điểm tâm trên bàn sang một bên, cung nữ liền thêm một tấm đệm bồ đoàn ở đó.

Chúc Tuyết Dao vâng lời ngồi xuống, dè dặt hỏi Hoàng hậu: "Mẹ nghĩ Cung chính ty sẽ định tội thế nào?"

Hoàng hậu mỉm cười: "Chuyện giao cho họ chỉ có vụ nàng ta và hoạn quan cấu kết giả truyền ý chỉ Thái tử, chuyện của Đại tỷ con không do họ quản lý. Huống hồ nàng ta trước đây luôn đắc sủng, cách đây không lâu lại vừa mất con, Cung chính ty không muốn đắc tội Thái tử, đương nhiên sẽ chỉ giải quyết theo kiểu ba phải. Chỉ là..." Hoàng hậu dừng lại nhấp ngụm trà, "Điều quan trọng của việc này vốn không nằm ở chỗ Cung chính ty làm thế nào, mà là thái độ của chúng ta và Thái tử."

Cũng đúng, từ khoảnh khắc sự việc được giao cho Cung chính ty, thái độ của Nhị thánh đã rõ ràng rồi. 

Còn về thái độ của Thái tử, rất nhanh cũng sẽ ngã ngũ.

Chúc Tuyết Dao có hơi sốt ruột vì cái kẻ chung tình đáng ghét Yến Quyết đó ở trên triều sáng nay vẫn chưa tung chuyện Phương Nhạn Nhi diễn kịch lừa hắn đợt nạn châu chấu ra. 

Còn về vụ giả mang thai, theo nàng thấy, những nghi vấn mà Vu Khinh cố ý để lại đêm đó đã đủ nhiều, vậy mà hiện giờ hắn vẫn chưa có động thái gì. Chúc Tuyết Dao thấy hắn không ngốc đến thế, khả năng cao là đang cố ý lảng tránh, hay có thể nói là tự lừa mình dối người, cần có người đẩy hắn thêm một cái nữa.

Nàng thầm cân nhắc, ở bên cạnh Hoàng hậu ăn bánh và uống nửa chén trà xong liền rời thư phòng, đi tìm các vị tẩu tẩu ở điện phụ.

Cung nhân nói các Vương phi và trắc phi đều ở điện phía Đông, nhưng Thẩm trắc phi sảy thai chưa đầy một tháng, vẫn đang trong thời gian ở cử, Hoàng hậu sợ nàng ấy mệt mỏi khi phải ứng phó với những cuộc xã giao này nên để nàng ấy nghỉ ngơi ở điện phía Tây, Thái tử phi cũng ở đó bầu bạn.

Như vậy lại càng thích hợp để Chúc Tuyết Dao tìm họ nói chuyện. 

Nàng đi thẳng tới điện phía Tây, bước vào cửa nhìn qua, thấy Thẩm trắc phi mệt mỏi tựa vào đầu giường. 

Thái tử phi ngồi bên đang trò chuyện với nàng ấy, thấy cửa điện bị đẩy ra liền nhìn sang, thấy Chúc Tuyết Dao thì vội đứng dậy tiếp đón, mỉm cười nói: "Phúc Tuệ quân tới rồi, mau ngồi đi."

Thực ra Vương phi các phủ đều gọi Chúc Tuyết Dao là "Dao muội muội", nhưng với Đông cung, vì quan hệ giữa Thái tử và nàng gượng gạo, sau này lại càng xa cách, nên Thái tử phi gọi nàng một tiếng "Phúc Tuệ quân" là hợp lý nhất.

Chúc Tuyết Dao hành lễ: "Chào tẩu tẩu."

Thấy Thẩm trắc phi cũng định đứng dậy, nàng nói ngay: "Trắc phi cứ yên tâm nghỉ ngơi, đừng để mẫu hậu mắng muội."

Thẩm trắc phi nghe nàng lôi Hoàng hậu ra khuyên nhủ bèn yên tâm nằm lại. 

Thái tử phi thân thiết nắm tay Chúc Tuyết Dao đưa nàng cùng ngồi xuống bên giường. 

Chúc Tuyết Dao cười nói với Thái tử phi: "Tẩu tẩu, muội nói thêm một câu, tẩu tẩu đừng chê muội!"

Thái tử phi khẽ cười: "Nói gì lạ vậy? Đều là người một nhà, muội có gì muốn nói cứ nói thẳng đi."

Chúc Tuyết Dao mím môi, quay sang nhìn Thẩm trắc phi, nói: "Lúc nãy khi vào đây tình cờ nghe thấy tẩu tẩu đang hết lời khuyên trắc phi nên nghỉ ngơi cho tốt, chớ lo nghĩ quá nhiều, muội đoán là trắc phi vẫn chưa biết chuyện trên triều hôm nay." Nói đến đây, nàng thở dài, như thể sợ Thẩm trắc phi ngăn miệng mình, nàng chân thành giải thích: "Muội cũng hiểu, với thân phận của trắc phi và những tranh chấp gần đây, đối với chuyện triều chính đều nên lánh mặt là tốt nhất. Chỉ là việc lánh mặt này cũng không cần phải đến mức hoàn toàn không nghe không hỏi, một vài tin tức trắc phi nghe qua một chút cũng không sao đâu."

Nàng lại cười, cúi đầu, thong dong nói với Thẩm trắc phi: "Trong buổi triều sáng hôm nay, Đại ca đã nói rõ Thẩm gia và huynh ấy đều bị Phương phụng nghi và một hoạn quan liên thủ lừa gạt, không chỉ xin lỗi Đại tỷ, mà còn tuân theo ý của phụ hoàng mẫu hậu giao cho Cung chính ty luận tội rồi. Phương phụng nghi lần này khó thoát khỏi bị trừng phạt, trắc phi có thể yên tâm rồi chứ?"

Kiều Mẫn Ngọc cứ ngỡ nàng định nói gì, thấy chỉ là chuyện này, không khỏi cười khổ thở dài: "Chuyện này trắc phi có biết, nhưng không thể vì thế mà yên tâm được."

Chúc Tuyết Dao thắc mắc: "Vì sao ạ?"

Kiều Mẫn Ngọc liên tục lắc đầu, trong lòng thầm cười Chúc Tuyết Dao được đế hậu nâng niu từ nhỏ nên lớn lên căn bản không biết những nỗi khổ nơi thâm cung nội viện.

Thẩm Vân Hà không đợi nàng ấy trả lời, đã nói trước: "Nếu thực sự có thể một đòn thắng ngay thì đã đành, ta chỉ sợ Thái tử vẫn còn luyến tiếc tình nghĩa với nàng ta, sau này để nàng ta xoay mình được, chúng ta sẽ càng thêm rắc rối. Phúc Tuệ quân không biết sự lợi hại của người này đâu, chúng ta ai mà chẳng từng nếm trái đắng thầm kín từ nàng ta chứ?"

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ: Hừ, ta còn lạ gì sự lợi hại của ả ta nữa.

Ngoài mặt nàng tỏ vẻ bàng hoàng sững sờ, nhíu mày lẩm bẩm: "Hóa ra là vậy... Cũng đúng thôi. Chẳng nói đâu xa, nàng ta thật sự quá may mắn... Sau khi sinh trưởng tử cho Đại ca, bao lâu rồi cũng không thấy mang thai lại, thế mà trắc phi vừa có thai nàng ta cũng có ngay, cố tình không để trắc phi được vẻ vang; cái thai này của nàng ta, ngay cả muội ở ngoài cung cũng nghe nói thai tượng rất tốt, vậy mà trắc phi vừa mất con, đứa con này của nàng ta cũng mất theo, sau liền kéo theo những tranh chấp trong triều thế này, nỗi đau mất con lại trở thành bùa hộ mệnh cho nàng ta, thoại bản ở Hàn Lâm viện cũng chẳng biên nổi cái vận may trùng hợp đến thế."

Thái tử phi và Thẩm trắc phi đều sững người. 

Diễn biến sự việc vốn dĩ họ đã rõ, nhưng để Chúc Tuyết Dao nói một cách giản lược và trọng tâm như thế, những việc vốn không xa lạ bỗng nhiên trở nên kỳ quái.

"Thôi, không nhắc đến nàng ta nữa." Như không muốn làm tâm trạng tồi tệ của Thẩm trắc phi thêm thê thảm, Chúc Tuyết Dao lắc đầu đổi chủ đề, quay sang hỏi Thái tử phi: "À đúng rồi tẩu tẩu, đợt trước Đông cung ban đêm truy bắt rốt cuộc là người nào vậy? Đã thẩm vấn rõ chưa ạ?"

Câu hỏi này khiến Chính phi và Trắc phi nhìn nhau, đồng thanh hỏi: "Truy bắt người nào?"

Chúc Tuyết Dao giật mình: "Tẩu tẩu không biết sao?"

Kiều Mẫn Ngọc càng thắc mắc, lắc đầu: "Không biết, muội đang nói chuyện gì vậy?"

Chúc Tuyết Dao khựng lại một chút: "Muội cũng nghe hạ nhân trong phủ bàn tán thôi... Bảo là một đêm khoảng nửa tháng trước, có người phi thân nhảy vách chạy ra từ hoàng thành, phía sau có truy binh đuổi theo, chạy ngang qua ngõ Vĩnh Minh nơi muội ở. Người đó có thân phận gì họ cũng không biết, nhưng đám truy binh phía sau thấy y phục là thị vệ trong cung. Ám vệ bên cạnh Ngũ ca thấy vậy còn đi theo xem thử, định bụng có khi giúp được việc bắt người, nhưng khi tới gần thấy họ đang rút quân nên cũng không hỏi han gì thêm."

Nói đến đây, nàng quan sát Thái tử phi hai cái, ngập ngừng nói: "Nhưng nếu tẩu tẩu không biết chuyện, thì chắc không phải người của Đông cung rồi."

Trong lòng Kiều Mẫn Ngọc dấy lên sự cảnh giác cao độ, nhưng cũng không tiện nói chi tiết với Chúc Tuyết Dao, chỉ hỏi: "Ám vệ thấy họ rút quân là ở địa điểm nào?"

Chúc Tuyết Dao giả vờ hồi tưởng, lưỡng lự nói: "Muội không hỏi kỹ... Hình như là phía Nam thành. Nếu tẩu tẩu muốn hỏi cho rõ, muội gọi ám vệ tới bẩm báo với tẩu tẩu nhé?"

"Thế thì không cần đâu." Kiều Mẫn Ngọc vội vàng từ chối, nhưng lại không nhịn được hỏi thêm: "Là Đông Nam hay Tây Nam?"

Chúc Tuyết Dao cười khổ: "Cái này thì muội chịu rồi. Thế này đi, đợi muội về nhà hỏi giúp tẩu tẩu, chẳng qua cũng chỉ là gọi người tới hỏi đôi câu, không có gì phiền hà cả, tẩu tẩu đừng khách sáo với muội."

Kiều Mẫn Ngọc không muốn nợ ân tình của nàng, nhưng nghe nàng nói vậy vẫn nửa đẩy nửa nhận mà đồng ý.

Bởi vì theo lời của Chúc Tuyết Dao, Kiều Mẫn Ngọc đã liên tưởng tới một nơi, suy đoán này khiến nàng. Nàng không dám nghĩ sâu, nhưng lại buộc phải nghĩ sâu.

...

Đông cung

Một cánh cửa thư phòng ngăn cách Yến Quyết và Phương Nhạn Nhi. 

Thực ra nửa tháng qua đều như vậy, Yến Quyết không muốn gặp nàng ta, cung nhân chỉ có thể phụng mệnh chặn nàng ta ngoài cửa.

Nhưng Phương Nhạn Nhi rất có cá tính, bị cung nhân chặn hai lần thì nàng ta không tới nữa. Cho đến hôm nay, biến cố ở buổi triều sáng làm nàng ta khiếp sợ, nàng ta mới lần nữa chạy tới thư phòng muốn gặp Thái tử. 

Cung nhân vốn định chặn nàng ta ngoài viện, nhưng bức tường viện này nàng ta chỉ cần xoay người một cái là vào được. 

May mà cửa sổ thư phòng đều đóng chặt, nàng ta sợ làm Thái tử nổi giận nên không dám xông vào, cứ đứng ở trong viện chờ đợi.

Đám hoạn quan túc trực trong viện không ngừng liếc xéo nàng ta, trong lòng thầm nghĩ, ngay cả lúc này mà vị Phương phụng nghi này vẫn còn cá tính ghê.

Với tình hình triều sớm hôm nay, đổi lại là bất kỳ ai khác thì đã sớm quỳ ngoài thư phòng tạ tội rồi. 

Vậy mà nàng ta hoàn toàn không có ý định tạ tội, cứ đi đi lại lại trong sân, mắt đỏ hoe, trông có vẻ rất tủi thân.

Cảnh tượng này khiến người ta không khỏi thầm mỉa mai: Nàng ta tủi thân cái nỗi gì?

Cấu kết với hoạn quan giả truyền ý chỉ, tru di tam tộc còn chưa hết tội, chẳng lẽ nàng ta thấy mình không sai sao?

Không thể nào?

Phương Nhạn Nhi đợi mãi, cuối cùng cũng đợi được Thái tử bước ra khỏi thư phòng.

Nàng ta vốn đang đi đi lại lại như lừa kéo cối xay, thấy hắn ra liền chạy tới: "A Quyết!"

Yến Quyết lạnh nhạt liếc nàng ta.

Hắn ra ngoài là để đón Thái phó. 

Thái phó Văn Hồng Điền vốn là một đại nho ẩn dật, vì kính trọng Nhị thánh kết thúc loạn thế mới chịu xuống núi làm Thái tử Thái phó. Trong hai năm qua, Văn Hồng Điền luôn có ý kiến về chuyện của Phương Nhạn Nhi, nhưng vì đây là việc riêng trong nội viện của Thái tử nên ông cũng chỉ nói qua một lần.

Cho đến khi vụ tranh chấp đêm giao thừa nổ ra trên triều, Văn Hồng Điền thấy hắn vẫn còn bảo vệ Phương Nhạn Nhi, cuối cùng tức giận cãi nhau một trận với hắn, sau đó cáo bệnh không ra ngoài. 

Yến Quyết vẫn là người tôn sư trọng đạo, những ngày qua cứ cách dăm bữa lại tới phủ Thái phó bái phỏng một lần, lần nào cũng bị từ chối ngoài cửa mà không nói một lời oán thán.

Hôm nay, có lẽ Thái phó nghe tin hắn trên triều cuối cùng đã không còn bảo vệ Phương Nhạn Nhi, nên sai người tới nói mình đã khỏi bệnh, muốn tới Đông cung gặp hắn. 

Vừa nhận tin, Yến Quyết liền quyết định tới cửa cung chờ đợi, đích thân đón Thái phó vào.

Vì thế hiện giờ hắn không muốn dừng chân vì Phương Nhạn Nhi, Phương Nhạn Nhi giơ tay chặn hắn lại, hắn cũng chỉ nói: "Tránh ra!"

"Thiếp không tránh!" Phương Nhạn Nhi bướng bỉnh nhìn hắn.

Yến Quyết từng nói hắn thích nàng ta như thế, khác hẳn với các quý nữ Lạc Dương. Ngay lúc này, nàng ta càng phải dùng thái độ đó để chứng tỏ sự thản nhiên của mình, không thể để hắn thấy nàng ta chột dạ.

Nàng ta to tiếng nói: "Rốt cuộc chàng nghĩ thế nào, chàng nói cho rõ đi! Nếu huynh không còn thích thiếp nữa, thiếp muốn huynh nói thẳng ra, thiếp tuyệt đối không đeo bám huynh!"

Phương Nhạn Nhi thầm nghĩ, sao hắn nỡ nói những lời đó? 

Hắn mê đắm mình đến chết đi sống lại, ngay cả Phúc Tuệ quân thanh mai trúc mã cũng không cần nữa mà.

Nàng ta sớm đã là người thân thiết nhất, hiểu hắn nhất rồi.

Tuy nhiên, vào lúc này, Yến Quyết bất ngờ giơ tay, bóp chặt lấy cổ Phương Nhạn Nhi.

Phương Nhạn Nhi kinh hãi kêu lên, ngỡ ngàng nhìn Yến Quyết, thấy mắt hắn đỏ ngầu, nổi gân xanh: "Nàng muốn ta nói rõ? Được, ta hỏi nàng, chuyện cô nương nàng cứu được bên ngoài đợt nạn châu chấu rốt cuộc là thế nào! Nói đi!"

Phương Nhạn Nhi bị câu chất vấn phẫn nộ của hắn làm cho ù tai, lời hắn nói càng khiến đầu óc nàng ta như muốn nổ tung, toàn thân cứng đờ như rơi vào hầm băng.