"Nói đi!"
Tiếng gầm của Yến Quyết như tiếng thú dữ gào thét.
Phương Nhạn Nhi muốn tranh biện, nhưng bị bóp cổ đến mức không thốt nên lời.
Cung nhân xung quanh sợ hãi cực độ, nhưng thấy Thái tử đang cơn lôi đình, không ai dám tiến lên ngăn cản; lại thêm tâm lý kiêng dè Phương Nhạn Nhi có võ công, sợ nàng ta trở tay làm bị thương Thái tử, nhất thời tất cả đều rơi vào tình thế lưỡng nan.
Thế là mọi người đồng loạt nín thở, nhìn chằm chằm hai người. Không ai dám mạo hiểm tiến lên, nhưng mỗi người đều sẵn sàng tư thế để xông vào bất cứ lúc nào.
Cho đến khi Thái tử hất mạnh Phương phụng nghi ra.
Phương Nhạn Nhi ngã nhào xuống đất, th* d*c. Nàng ta không dám chậm trễ, lập tức xoay người định kéo tay Yến Quyết lại.
Nhưng Yến Quyết đã rời đi, nàng ta chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng quyết tuyệt của hắn bước ra ngoài, không một chút luyến lưu.
Phương Nhạn Nhi thẫn thờ ngồi đó, tầm nhìn nhòe đi, không rõ là do nước mắt hay do ngạt thở. Nàng ta cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, sự bình tĩnh ung dung cố duy trì trước đó đã bị đập tan thành từng mảnh vụn chỉ trong khoảnh khắc.
Đây dường như là lần đầu tiên nàng ta cảm nhận được sự tuyệt vọng, vì thế nỗi tuyệt vọng này thật lạ lẫm, nhưng chân thực đến mức khiến nàng ta lạnh toát cả người. Nàng ta run rẩy không kiểm soát, nhịp thở cũng dồn dập đến đáng sợ.
Nàng ta ngơ ngác nhìn quanh quất, cho đến khi cung nhân tiến lên đỡ nàng ta dậy: "Phụng nghi, mời người về cho."
Phương Nhạn Nhi đờ đẫn đứng dậy, dưới sự dìu dắt của cung nhân, loạng choạng bước ra khỏi viện.
...
Khoảng nửa canh giờ sau, kết quả luận tội của Cung chính ty truyền khắp trong cung.
Chúc Tuyết Dao đang ở thư phòng cung Trường Thu bầu bạn với Hoàng hậu, nghe cung nữ bẩm báo: "Cung chính ty nói Phương phụng nghi bị phạt năm mươi trượng, ngoài ra cấm túc nửa năm, phạt bổng lộc một năm."
Chúc Tuyết Dao nhướng mày, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Hoàng hậu ngẩng đầu lên khỏi đống tấu chương: "Thái tử nói sao?"
Cung nữ cúi đầu đáp: "Thái tử nói Phương phụng nghi vừa mất con không lâu, bảo Cung chính ty đợi đủ một tháng mới thi hành hình phạt."
Chúc Tuyết Dao nhìn sang Hoàng hậu, quả nhiên thấy bà thở phào nhẹ nhõm: "Lần này còn ra dáng một chút. Lui xuống đi."
Cung nữ cáo lui.
Chúc Tuyết Dao cúi đầu nhấp trà, làm như vô tình nói: "Nếu không phải vì tình làm khổ, Đại ca vẫn là người minh lý."
"Hy vọng nó có thể luôn tỉnh táo như vậy." Hoàng hậu nhàn nhạt nói.
Chúc Tuyết Dao mỉm cười, trong lòng thầm tính toán nặng nhẹ.
Chuyện của Phương Nhạn Nhi thực ra chưa bao giờ là chuyện lớn, hơn một tháng qua triều đình tranh chấp đến thế chẳng qua vì liên quan đến Thái tử, Phương Nhạn Nhi chỉ là cái cớ. Hiện giờ Thái tử đã nhượng bộ trên triều, Cung chính ty đã định tội, sự việc coi như kết thúc.
Mà quyết định cuối cùng này của Yến Quyết tưởng chừng như không đáng kể, thực chất lại rất khéo léo.
Hắn không còn bảo vệ Phương Nhạn Nhi nữa, hình phạt Cung chính ty định ra hắn đều thừa nhận, nhưng đồng thời lại quan tâm đến việc nàng ta vừa mất con mà cho lùi thời hạn. Việc này giúp hắn vừa giữ được sự thưởng phạt phân minh, vừa thể hiện được chút nhân tình.
Vinh An bá trong buổi triều sớm mắng hắn có "điềm báo hôn quân", hắn lập tức bày ra dáng vẻ của một nhân quân, đã có chút khí chất giống với thời điểm trước khi hắn quen biết Phương Nhạn Nhi rồi.
Việc này liệu có sự bày mưu tính kế của Thái phó hay không, Chúc Tuyết Dao không rõ, mà điều đó cũng không quá quan trọng. Quan trọng là đối với nàng, đây thực sự không phải chuyện tốt.
Nàng rất sợ Yến Quyết thực sự tỉnh ngộ.
Nếu Yến Quyết lại trở thành một Thái tử sâu sắc, đại nghĩa như xưa, nàng muốn kéo hắn xuống sẽ càng thêm khó khăn.
Tuy nhiên đây cũng không phải chuyện nàng có thể cưỡng cầu, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
Nếu Yến Quyết thực sự trở lại làm "người tốt", thì mối thù này nàng vẫn phải báo.
Nàng chỉ thấy may là ngay cả khi như vậy, hoàn cảnh của nàng so với kiếp trước đã tốt hơn rất nhiều. Nàng không bước chân vào cái nơi quỷ quái Đông cung kia, Yến Quyết dù là Thái tử tôn quý cũng không làm gì được nàng.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã khẳng định không để Yến Quyết lên ngôi, Yến Huyền lại kiên định bảo vệ nàng, con đường này dù khó đi đến đâu cũng vẫn tốt hơn muôn vàn lần sự thống khổ giày vò ở kiếp trước.
...
Lúc hoàng hôn buông xuống, các Vương phi chính phi và trắc phi được Hoàng hậu triệu vào hầu bệnh cũng rời cung về phủ, Thái tử phi cùng Thẩm trắc phi cũng về Đông cung.
Hoàng hậu vốn định tối nay tìm cớ giữ Thẩm trắc phi ở lại, nhưng sự tỉnh ngộ đột ngột của Yến Quyết làm bà yên tâm đôi chút, nên vẫn để Thẩm trắc phi về, chỉ sai nữ quan thân tín của mình đi theo hầu hạ bên cạnh, nếu có bất trắc gì sẽ kịp thời về báo tin.
Trong Đông cung, trước bữa tối Yến Quyết cung kính tiễn Thái phó về. Lưu Cửu Mưu đợi hắn quay lại thư phòng mới vào bẩm báo, việc đầu tiên là: "Phương phụng nghi nghe tin Cung chính ty định tội, đang ở Thê Nhạn Cư khóc lóc om sòm."
Yến Quyết lạnh nhạt bảo: "Việc này ta đã quyết định theo ý Cung chính ty, có chuyện gì nữa cũng không cần bẩm báo."
Lưu Cửu Mưu ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Phương phụng nghi còn gào thét bảo rằng, nếu Cung chính ty thực sự dám động vào nàng ta, nàng ta sẽ đập nát Cung chính ty, bẻ... Bẻ gãy tay nữ quan Cung chính."
Yến Quyết nhíu mày: "Sai người tới nói với nàng ta, nếu nàng ta còn làm loạn đến mức phụ hoàng mẫu hậu hạ chỉ ban chết, ta sẽ nể mặt Minh Dương mà xin chỉ truy phong nàng ta làm Trắc phi."
Hắn nói lời này không mang theo một chút cảm xúc nào lại Lưu Cửu Mưu phải rùng mình ớn lạnh, nhưng theo sau đó là sự an tâm.
Sự an tâm này thực sự đã quá lâu rồi mới thấy lại.
Kể từ khi Phương Nhạn Nhi xuất hiện, các thân tín bên cạnh Thái tử dù địa vị cao thấp thế nào cũng luôn phải nơm nớp lo sợ.
Yến Quyết nói xong liền sai truyền thiện, Lưu Cửu Mưu vâng lệnh, chưa kịp lui ra thì bên ngoài có một hoạn quan vào báo Thái tử phi và Thẩm trắc phi đã về.
Yến Quyết thở dài, bảo: "Nói với Thẩm trắc phi, ta sang chỗ nàng ấy ăn tối."
Lưu Cửu Mưu khựng lại, nghĩ tới lời của Vinh An bá sáng nay, không khỏi lo lắng thay cho Thẩm trắc phi. Nhưng gã không tiện khuyên can, thấy Yến Quyết đứng dậy rời thư phòng, đành phải theo sau.
Không lâu sau, Thái tử bước vào viện của Thẩm trắc phi. Hắn ngăn cung nhân thông báo.
Thẩm trắc phi vì khí huyết hư nhược nên về tới là nằm nghỉ ngay, thấy hắn vào thì không khỏi hoảng hốt, thấp thỏm định đứng dậy.
Yến Quyết bước nhanh tới bên giường ấn nàng ấy lại: "Đừng đa lễ nữa."
Hắn ngồi xuống bên giường, Thẩm trắc phi không nói lời nào chỉ nhìn chằm chằm hắn.
Bầu không khí giữa hai người vừa căng thẳng vừa gượng gạo, căn phòng im ắng hồi lâu, Yến Quyết khẽ nói: "Tối nay ta ở lại bầu bạn với nàng."
Thẩm trắc phi chỉ muốn cười.
Nàng nhìn người đàn ông tuấn tú trước mắt, đã từng có lúc nàng say mê diện mạo, khí chất và thân phận của hắn. Khi đó dù biết ở Bắc cung có một Phương thị khiến hắn thần hồn điên đảo, nàng vẫn cảm thấy được làm Trắc phi của hắn là một điều may mắn.
Nhưng tất cả đã tan thành mây khói sau cái tát ấy.
Chuyện ngày hôm đó như một cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại giày vò nàng. Những ngày qua nàng luôn hồi tưởng lại cảnh hắn sỉ nhục nàng trước mặt bao người, còn làm nàng mất con.
Vì thế, sự dịu dàng lúc này có là gì chứ?
Nàng thấy được, rõ ràng hắn cảm thấy mình đã hạ mình; nàng cũng thừa nhận, với thân phận Thái tử của hắn thì đây đúng là hạ mình thật.
Nhưng nàng vẫn thấy hận.
Nàng cũng thấy mình đã rất nể nang thân phận Thái tử của hắn rồi. Nếu hắn không phải là Thái tử cao cao tại thượng, dù chỉ là một quan lại môn đăng hộ đối với nàng, nàng nhất định sẽ kéo hắn cùng chết chung.
...
Điện Loan Minh.
Kiều Mẫn Ngọc sau khi về không lâu thì nghe người Chúc Tuyết Dao sai tới nhắn lại, nói hôm đó ám vệ đuổi tới phố Dương Liễu Tây thì thấy người của Đông cung quay về.
Phố Dương Liễu Tây...
Việc này đúng như suy đoán của nàng.
Kiều Mẫn Ngọc không khỏi bất an, suy đi tính lại, nàng vẫn định cứ yên tâm dùng bữa tối xong rồi mới đi gặp Thái tử.
Bởi vì cả ngày hôm nay nhìn thì như ngồi chơi uống trà ở cung Trường Thu, nhưng thực tế nàng mệt đến lửng người.
Nàng là Thái tử phi, thân phận này đi ra ngoài định sẵn là không thể thả lỏng. Hôm nay lại có mấy đệ muội ở đó, nàng là trưởng tẩu đương nhiên phải chu toàn mọi bề, không được để xảy ra sai sót. Dù có tỏ ra ung dung tự tại đến đâu thì sau một ngày cũng chắc chắn là mệt mỏi.
Nhưng sau khi dùng bữa tối, lúc nàng sai cung nhân chải đầu cho mình thì nghe thị tỳ bên cạnh bẩm báo: "Thái tử sang chỗ Thẩm trắc phi rồi."
Ánh mắt Kiều Mẫn Ngọc sắc lại, trong chớp mắt từ đầu đến chân đều tê dại: "Sao không nói sớm!"
Thị tỳ nghe vậy liền biết nàng đang lo lắng điều gì, ôn tồn nói: "Điện hạ đừng vội, không có chuyện gì đâu ạ. Thái tử đã dùng bữa cùng Thẩm trắc phi, còn hỏi han sức khỏe trắc phi thế nào. Nghe nói trắc phi khí huyết lưỡng khuy, vừa sai người lấy mấy món nhân sâm linh chi thượng hạng trong kho gửi sang, trang sức vải vóc cũng lấy một ít, ngoài ra còn ban thưởng cho cung nhân bên chỗ trắc phi, nói họ dạo này chăm sóc trắc phi vất vả rồi."
"..." Kiều Mẫn Ngọc im lặng, chủ yếu là không biết nên nói gì.
Thôi bỏ đi, mặc kệ lòng tốt này của Thái tử duy trì được bao lâu, nhưng hiện giờ nhìn chung là chuyện tốt, ít nhất đối với Chính phi như nàng cũng tránh được nhiều rắc rối.
Còn về chuyện khiến nàng ưu tư cả ngày nay, cũng không gấp gáp gì một đêm này. Nàng tình nguyện tối nay để Thái tử và Thẩm trắc phi ở bên nhau cho tốt, dù sao sau này vẫn phải sống cùng nhau trong Đông cung.
Vì thế Kiều Mẫn Ngọc đợi đến sau buổi triều sớm ngày hôm sau mới đi gặp Thái tử.
Trước khi vào thư phòng, nàng đã nhẩm đi nhẩm lại vô số lần trong đầu, cân nhắc xem nên nói thế nào cho hợp lý. Cuối cùng nàng quyết định nói thẳng, vì chuyện này Thái tử vốn không nhắc với nàng, nàng nghe từ người khác đã rất dễ gây hiểu lầm, nếu còn vòng vo sẽ chỉ thêm thừa thãi.
Thế nên Kiều Mẫn Ngọc vào phòng liền bình tâm hành lễ với Thái tử, sau khi ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề: "Điện hạ, thần thiếp xin mạo muội hỏi một câu. Nghe nói cách đây không lâu có người lẻn vào Đông cung, thị vệ đuổi theo một quãng rất xa, chuyện đó thế nào rồi? Đã bắt được người chưa?"
Thần sắc Thái tử sắc lạnh, hỏi: "Sao nàng biết chuyện?"
Kiều Mẫn Ngọc mỉm cười: "Hôm qua nghe Phúc Tuệ quân nói ạ. Đêm đó thị vệ truy bắt đi ngang qua ngõ Vĩnh Minh trước phủ Phúc Tuệ quân, đương nhiên làm kinh động đến hạ nhân trong phủ. Bên cạnh Thụy vương lại có ám vệ, nhận ra y phục thị vệ là của Đông cung, nghĩ rằng có thể giúp được việc nên có đuổi theo một đoạn, sau thấy người của chúng ta rút quân nên mới quay về."
Kiều Mẫn Ngọc nói đến đó thì dừng lại, định nếu Thái tử có thể thành thật cho biết thì nàng sẽ không nói thêm nữa.
Thái tử bảo: "Chuyện này không liên quan đến nàng, nàng đừng quản."
Kiều Mẫn Ngọc không quá bất ngờ với câu trả lời này, nàng thở dài, trầm giọng nói: "Điện hạ không nói với thần thiếp chuyện này, thần thiếp vốn cũng không cần quan tâm chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của Đông cung nên mới hỏi thêm Phúc Tuệ quân một câu là ám vệ đã đuổi tới đâu. Tối qua Phúc Tuệ quân đặc biệt sai người tới nhắn lại, nói ám vệ đuổi tới phố Dương Liễu Tây thì thấy thị vệ rút quân."
Nàng khựng lại một chút, nhìn chằm chằm Thái tử: "Phố Dương Liễu Tây và ngõ Hàm Nê chỉ cách nhau vài trượng, thần thiếp buộc phải lo lắng việc này có liên quan đến Phương phụng nghi, nên đành phải tới hỏi điện hạ cho rõ ràng."
Thái tử im lặng.
Kiều Mẫn Ngọc hiểu hắn không muốn bàn luận chuyện này, chút ý cười cuối cùng trên mặt nàng cũng biến mất: "Thần thiếp không có ý can thiệp vào chuyện riêng của điện hạ, nhưng xin điện hạ nể mặt thần thiếp là Thái tử phi mà cho thần thiếp biết sự thật. Cũng xin điện hạ hiểu cho, Bắc cung không chỉ có mình Phương phụng nghi, nhất cử nhất động của Đông cung đều liên quan đến an nguy của mấy tỷ muội khác, thần thiếp ở vị trí này phải lo việc của mình, nhất định phải bảo vệ họ chu toàn!"
Lời này vô cùng nghĩa khí và cương trực, khiến Yến Quyết không thể né tránh. Lại nghĩ đến hai chuyện xấu xa gần đây của Phương Nhạn Nhi bị vạch trần, trong lòng hắn bỗng mất đi sức lực để gượng ép, hắn thở dài nói với Kiều Mẫn Ngọc: "Việc này ta không có điều tra."
Kiều Mẫn Ngọc: "..."
Yến Quyết lại rơi vào trầm mặc.
Kiều Mẫn Ngọc nhíu mày nhìn hắn: "Điện hạ..."
Lần này hắn tuyệt đối không nói lời nào nữa.
Kiều Mẫn Ngọc bỗng chốc bất lực, rồi trong một khoảnh khắc như được thần linh mách bảo, nàng đoán ra được vài điều từ sự im lặng của hắn.
Suy đoán này khiến nàng thấy hơi nực cười, hơi khinh bỉ, nhưng nàng lại có chút hiểu cho hắn. Nàng cân nhắc một lát rồi khẽ nói: "Điện hạ do dự không quyết, nhưng thần thiếp phải làm tròn bổn phận của Thái tử phi."
Yến Quyết vẫn không nói gì.
...
Phủ Phúc Tuệ quân.
Chúc Tuyết Dao cảm thấy tranh chấp do Phương Nhạn Nhi gây ra coi như đã tạm lắng xuống, bèn sai hạ nhân thu dọn hành trang, định quay về Trăn Viên ở một thời gian.
Hai người khởi hành vào sáng sớm ngày hôm sau, chiều ngày kế tiếp thì dọn vào biệt uyển.
Chỉ mười mấy ngày ngắn ngủi, trong biệt uyển nhiều loài hoa đã nở, khắp nơi tràn ngập hơi thở mùa xuân.
Chúc Tuyết Dao biết lúc này chính là thời điểm gieo mầm, nên sai hạ nhân đi tới các thôn hỏi thăm xem có nơi nào thiếu hạt giống hay nông cụ không.
Việc này nàng không định tự bỏ tiền túi ra giúp, tránh để người ta nhận ơn mãi thành quen.
Nhưng nàng có thể bỏ tiền ra sắm sửa trước cho họ, bắt họ viết giấy nợ với lãi suất cực thấp. Thân phận khác biệt ở đó, nàng không sợ họ mượn tiền mà không trả.
Nàng ngồi trước bàn, lần lượt giao phó những kế hoạch này cho Liễu Cẩn Tư, Yến Huyền trong lúc nàng dặn dò cứ luôn chống cằm nhìn nàng.
Nàng mải mê suy nghĩ nên không nhận ra ánh mắt của hắn, mãi cho đến khi Liễu Cẩn Tư lui ra, nàng đột ngột nhận ra, vội quay sang đối diện với hắn: "... Làm cái gì vậy?"
Yến Huyền vẫn chống cằm, khẽ cười, suy tư nói: "Ta thấy lúc nàng vì bách tính mà lo liệu kế hoạch như thế này, trông đặc biệt xinh đẹp."
"..." Chúc Tuyết Dao chớp mắt, "Huynh cũng đẹp lắm."
Yến Huyền bật cười thành tiếng.
Chúc Tuyết Dao tiến lại gần hắn, hứng khởi nói: "Ngày mai muội muốn đi xem trường học, Ngũ ca đi cùng muội chứ?"