Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 75



Đêm ấy, trăng bạc treo lơ lửng nơi chân trời. 

Đèn lửa trong phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã tắt hơn nửa, nhưng đèn trong phòng ngủ của Đại Trưởng công chúa vẫn còn sáng, hắt qua lớp giấy dán cửa sổ một vệt vàng ấm áp, tĩnh lặng.

Yến Tri Phù đang ngồi trước bàn tự tay viết thiếp mời. 

Trong phòng vốn chỉ để lại Thẩm Ngư, nhưng cách đây một lát, Thẩm Ngư nghe thấy bên ngoài có tiếng động nên đã đi ra ngoài. 

Lúc này hắn quay trở lại, thấy Đại Trưởng công chúa vẫn đang ngồi viết lách, bèn ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy ấm đồng trên lò nhỏ, châm thêm nước nóng vào chén trà bên tay nàng,

Cây bút trong tay Yến Tri Phù không dừng lại, mắt cũng chẳng ngước lên, chỉ hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Nàng đang hỏi lý do hắn vừa đi ra ngoài.

Thẩm Ngư khẽ đáp: "Hai kẻ mà Khang vương gửi tới nóng lòng muốn hầu hạ chủ thượng, bị người bên ngoài chặn lại nên có cãi vã vài câu, hiện đã đuổi về rồi."

Yến Tri Phù hừ nhẹ: "Không có quy tắc, đuổi xuống ngoại viện đi."

Phủ đệ của giới huân quý Lạc Dương đều chia thành nội trạch và ngoại viện. Nội trạch là nơi các vị quý nhân ở, người hầu cận cũng đa phần ở đây. Còn ngoại viện thì các quý nhân hiếm khi đặt chân tới, thỉnh thoảng đi ngang qua cũng sẽ dẹp đường, hạ nhân ở ngoại viện gần như không có cơ hội được nhìn thấy quý nhân.

Vì thế, việc bị đuổi xuống ngoại viện nói thẳng ra là tống đi làm tạp dịch, cả đời này cũng chẳng có cơ hội ngóc đầu lên được.

Thẩm Ngư hơi do dự: "Dù sao cũng là người Khang vương vừa gửi tới, chủ thượng đuổi đi ngay như thế..."

Yến Tri Phù chẳng mảy may để tâm: "Nhị đệ gửi người tới là để làm ta vui lòng, chứ không phải để làm ta chướng mắt. Hơn nữa, người chỗ ta thiếu gì, nó còn định bắt ta phải sủng ái người của nó sao?"

Nói đến đây, nàng liếc Thẩm Ngư một cái, khẽ cười rồi lại bảo: "Nếu ngươi không đành lòng thì cứ giữ lại đi."

"... Lát nữa nô tài sẽ đi truyền lời." Thẩm Ngư ngượng ngùng ho nhẹ, rồi nghiêm túc nói: "Còn nữa... Trong cung vừa có tin, nói Cung chính ty đã định tội cho Phương phụng nghi, phạt năm mươi trượng, kèm theo cấm túc và phạt bổng. Thái tử nể tình nàng ta mới mất con, bảo Cung chính ty đợi đủ một tháng mới thi hành hình phạt."

Yến Tri Phù mỉm cười hài lòng: "Rất tốt."

Thẩm Ngư nhíu mày nhìn nàng: "Chủ thượng vừa ý sao?"

Yến Tri Phù hỏi ngược lại: "Ngươi không vừa ý à?"

Trong lòng Thẩm Ngư hiểu rõ chuyện này không tới lượt mình nói lời không hài lòng, chỉ nhíu mày bảo: "Nàng ta hành thích chủ thượng, mà chỉ ăn mấy gậy là xong sao?"

Yến Tri Phù cười không dứt: "Cái danh hành thích đó là do Nhị đệ và Tam đệ tự ý gán cho nàng ta để làm Thái tử khó xử thôi, sao ngươi cũng tin thế? Dù gì cũng là người sinh hạ đích trưởng tôn cho phụ hoàng mẫu hậu, ai dám vì chuyện này mà đánh chết nàng ta?"

Thẩm Ngư không cam tâm: "Nhưng nàng ta..."

"Được rồi, biết ngươi luôn hướng về ta." Yến Tri Phù khẽ tặc lưỡi, "Cái tội danh đó vốn dĩ không thể làm được gì, ban đầu ta chẳng qua cũng chỉ muốn xem thái độ của Thái tử mà thôi. Nếu ngay từ đầu hắn đã chịu trừng phạt Phương thị, ta đã không rảnh mà đi gây gổ làm mặt mày khó coi với hắn ngay giữa triều. Đằng này hắn vừa bảo vệ Phương thị lại vừa dám đe dọa ta... Hừ."

Yến Tri Phù lạnh lùng lắc đầu, đưa tấm thiếp trong tay cho Thẩm Ngư: "Sáng mai gửi tới phủ Lưu Binh bộ Thị lang."

Thẩm Ngư cúi đầu nhận: "Rõ."

Yến Tri Phù lại hỏi: "Chuyện của Phương thị bên Cung chính ty đã có kết quả, phụ hoàng mẫu hậu nói thế nào?"

Thẩm Ngư hơi khựng lại, suy nghĩ rồi đáp: "Không nghe thấy gì, chắc là đồng tình với phán quyết của Cung chính ty."

Yến Tri Phù cười nhạt: "Không phải hỏi cái đó. Ý ta là... Về chuyện đêm giao thừa, họ có nói gì không?"

Chuyện đêm giao thừa? Chẳng phải là cùng một chuyện sao?

Thẩm Ngư bối rối nhìn nàng, vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc nàng muốn hỏi điều gì, nhưng nàng đã tìm thấy kết quả từ sự mịt mờ của hắn.

Thẩm Ngư thấy sắc mặt nàng lạnh đi từng chút, bầu không khí xung quanh dường như cũng theo đó trở nên rét lạnh. Hắn rùng mình, dè dặt gọi: "Chủ thượng..."

Chưa kịp nói thêm gì, Yến Tri Phù đã chộp lấy chén trà ném mạnh ra ngoài. Một tiếng chát vang lên, chén sứ đập xuống đất vỡ tan tành, sau đó là một sự im lặng chết chóc.

Thẩm Ngư hoảng hốt quỳ sụp xuống: "Chủ thượng bớt giận."

Sắc mặt Yến Tri Phù xanh mét, lồng ngực phập phồng, quát: "Cút ra ngoài."

Thẩm Ngư sững người, lẳng lặng lui ra ngoài.

Yến Tri Phù ngồi thẫn thờ một mình, nỗi bất bình giày vò nàng bao năm qua lại trỗi dậy. Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà viết thiếp nữa, chỉ thấy đầu óc rối bời. Trong cơn mơ màng, dường như nàng lại trở về năm mười ba tuổi, trong tòa cung điện của tiền triều vừa bị họ đánh chiếm. Nàng đi qua con đường cung dài hẹp, tối tăm giữa những bức tường xám cao vút, dường như vẫn ngửi thấy mùi mục nát của tiền triều lẫn trong cái lạnh lẽo của ngày đông.

Thực ra tòa hoàng cung này vô cùng xa hoa khí phái. Sau khi triều Đại Diệp được thành lập, phụ hoàng mẫu hậu hoàn toàn không có ý định xây cung điện mới, ngay cả việc tu sửa cũng chẳng tốn bao công sức. Những vị tướng quân cùng họ vào thành khi đó càng không ngớt lời trầm trồ trước sự vàng son lộng lẫy trong cung. Chỉ có nàng, trong một thời gian dài căn bản không có tâm trí đâu để thưởng thức vẻ đẹp tráng lệ ấy, sự bàng hoàng vô định bao trùm lấy nàng như một cơn ác mộng.

Trong mười mấy năm sau đó, sự mục nát hoang tàn của hôn quân tiền triều đã biến mất không còn dấu vết, bầu không khí trong cung trong triều đã đổi mới hoàn toàn. Thế nhưng dường như nàng vẫn bị mắc kẹt ở tuổi mười ba, mắc kẹt trên con đường cung xám xịt khiến nàng cảm thấy bàng hoàng vô định.

Yến Tri Phù ngơ ngác ngồi một chút, như bị rút cạn toàn bộ sức lực, thời gian cũng như ngưng đọng lại. 

Cho đến khi tiếng mõ cầm canh bất chợt vang vào tai, nàng mới giật mình hoàn hồn như bị điện giật, ngơ ngác nhìn quanh căn phòng tĩnh mịch.

Sau đó, nàng nhớ tới Thẩm Ngư, nhớ tới việc hắn đã bị nàng đuổi ra ngoài như thế nào.

Nàng lặng đi hồi lâu, vịn vào bàn đứng dậy, thở phào vài cái thật dài, cuối cùng mới bình tâm bước ra ngoài.

Trong gian phòng ngoài không có ai, cửa lớn đóng chặt, dưới ánh nến lờ mờ lộ ra một vẻ thê lương kỳ lạ. Yến Tri Phù cảm thấy ngột ngạt, theo bản năng hít sâu thêm hai hơi, giơ tay đẩy cửa lớn ra.

Cùng với tiếng kẽo kẹt, cánh cửa vừa hé mở một khe hẹp, nàng quả nhiên nhìn thấy Thẩm Ngư đang quỳ ở giữa sân phía ngoài. 

Hắn vừa thấy bóng dáng nàng liền cúi đầu lạy lục.

Rõ ràng, hắn tưởng lúc nãy nàng nổi giận với hắn.

Yến Tri Phù không khỏi áy náy, bước qua ngưỡng cửa đi tới trước mặt hắn, khẽ nói: "Ta lúc nãy..." 

Nàng cố sức xua đi luồng uất khí trong lồng ngực, "Chỉ là muốn ở một mình một lát, không phải nhắm vào ngươi."

Dứt lời, nàng cúi người định đỡ hắn dậy, Thẩm Ngư nhẹ lòng, không đợi nàng đỡ đã tự mình đứng dậy, tuy nhiên vẫn dè dặt hỏi: "Chủ thượng lúc nãy hỏi chuyện..."

Hắn vẫn không hiểu rốt cuộc nàng đang muốn hỏi chuyện gì, cũng không hiểu tại sao nàng đột nhiên lại nổi cáu.

Yến Tri Phù lắc đầu: "Cũng không phải chuyện gì lớn, đừng hỏi nữa." Nàng vừa nói vừa khoác lấy cánh tay hắn, xoay người đi vào trong phòng: "Đi ngủ thôi."

Thẩm Ngư hoang mang, không ngừng quan sát nàng, sự bối rối quen thuộc lại lan tỏa.

Hắn biết trong mắt nhiều người, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa có tính khí quái gở. Sau chuyện đêm giao thừa, các hoàng tử công chúa lại càng cảm thấy nàng đối xử không tốt với hạ nhân, rất nhiều người khi nhìn hắn đều có ánh mắt... thương hại.

Nhưng thực tế theo góc nhìn của Thẩm Ngư, dù quy tắc trong phủ Đại Trưởng công chúa có hơi nghiêm ngặt, nhưng Đại Trưởng công chúa đối xử với người khác cũng không tệ.

Ngoại trừ những lúc vui giận thất thường.

Hắn cũng sợ sự vui giận thất thường của nàng, nhưng thứ thực sự khiến hắn e ngại không phải là cơn thịnh nộ của nàng, mà là hắn chưa bao giờ biết được lý do của sự thất thường đó.

Người cũ trong phủ nói đó đều là vì Khương Ngư, nhưng càng chung sống lâu Thẩm Ngư càng thấy dường như còn có nguyên nhân khác.

Kể cả hôm giao thừa nàng đột nhiên nổi giận, hắn đã lờ mờ cảm thấy dường như không phải vì Khương Ngư.

...

Biệt uyển Trăn Viên.

Dự định trước khi ngủ của Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền là hôm nay sẽ dậy sớm, ăn sáng xong sẽ ra ngoài xem trường học. Một ngày ít nhất phải xem bốn nơi, nếu thời gian dư dả thì tốt nhất là xem hết cả tám nơi, nếu còn có thể xem tình hình các thôn làng thì càng tốt.

Kết quả là khi vừa mở mắt ra, họ có thể trực tiếp ăn trưa luôn.

Đối với chuyện này, cảm xúc của Chúc Tuyết Dao khá ổn định, chủ yếu là vì đã quen rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lần này không giống với những lần trước. Trước đây gặp phải chuyện này thì chín phần phải trách Yến Huyền tinh lực quá dồi dào, một phần cũng trách nàng thỉnh thoảng không kìm lòng được mà trêu chọc hắn.

Thế nhưng hôm nay, nàng và Yến Huyền cùng lắm mỗi người chỉ chiếm một phần trách nhiệm, tám phần còn lại thì bảy con mèo trong nhà mỗi con một phần, một phần còn lại thuộc về Bạch Đường.

Có lẽ vì phủ đệ Lạc Dương quá đỗi nhàm chán so với Trăn Viên, cũng có lẽ vì tiết trời xuân ấm hoa nở phong cảnh đẹp, mấy chú mèo nhỏ quay về Trăn Viên đặc biệt vui vẻ, tối đến chẳng màng đi ngủ, cứ hết lượt này tới lượt khác mò tới tìm họ chơi.

Cả đêm Chúc Tuyết Dao cứ cảm thấy móng mèo giẫm tới giẫm lui trên người. 

Tiểu yêu tinh Bạch Đường cực kỳ quá đáng, thấy họ không chịu dậy chơi là thỉnh thoảng lại dùng cái đầu nhỏ húc vào người họ.

Ngủ đến nửa đêm Chúc Tuyết Dao còn nghe thấy Yến Huyền lầm bầm "đi ra chỗ khác đi", rồi sau đó nghe tiếng Bạch Đường kêu hừ hừ.

Lúc ấy nàng còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng rất nhanh nàng đã hiểu, bởi vì Bạch Đường đã ngồi bẹp lên mặt nàng.

"... Đi ra chỗ khác đi." Chúc Tuyết Dao cũng lầm bầm lặp lại câu nói đó, đẩy Bạch Đường xuống.

Bị đẩy ra liên tiếp hai lần, Bạch Đường cảm thấy hai con người này thật vô tình, một mình chui vào góc giường hờn dỗi.

Vì thế, hai người đến tận trưa mới dậy trông có vẻ như ngủ nướng, nhưng thực tế thì chưa hẳn là được ngủ, lúc tỉnh dậy ai nấy đều mệt mỏi rã rời.

Yến Huyền ngồi dậy vươn vai, nghiêng người ngã nhào lên người Chúc Tuyết Dao: "Dao Dao..." Nói tới đây, hắn ngáp một cái, "Mai đi nhé?"

Chúc Tuyết Dao lập tức đáp: "Ừ... Mai đi."

...

Thành Lạc Dương.

Thị vệ Đông cung lợi dụng đêm tối lặng lẽ bao vây hai khu viện trong ngõ Hàm Nê. Những người cư trú trong viện đều bị bắt giữ canh gác, cả khu viện nhìn từ bên ngoài không có gì bất thường, nhưng bên trong chỗ nào cũng đã bị trọng binh trấn giữ.

Dù Kiều Mẫn Ngọc không đích thân ra khỏi cung để giám sát, nhưng nàng vẫn lo lắng đến mức cả đêm không ngủ. Bởi vì theo góc nhìn của nàng, khu viện trong ngõ Hàm Nê đó có vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm, một khi vô tình để lộ tin tức sẽ gây ra sóng gió lớn, khiến Đông cung trở thành trò cười cho cả thành Lạc Dương.

Nhưng chỉ sau một ngày, nàng đã phát hiện mình thực sự lo xa quá.

Nàng cảm thấy ngõ Hàm Nê cực kỳ quan trọng là vì mọi người trong cung đều biết nơi này có một Phương Nhạn Nhi. Thế nhưng trong dân gian, người biết chuyện này lại chẳng bao nhiêu. Trong mắt đại đa số bách tính, ngõ Hàm Nê chỉ là một con hẻm nhỏ vô cùng bình thường ở thành Lạc Dương, cả con hẻm không có lấy một người làm quan hay thương gia giàu có, hoàn toàn không đáng để bận tâm.

Thị vệ Đông cung bèn theo dặn dò của nàng mà yên tâm điều tra tiếp, người trong viện cũng đều bị bắt giữ để thẩm vấn riêng rẽ.

Trong hai khu viện này thực tế có một nơi coi như để trống, chính là căn nhà mà Thái tử mua cho Phương Nhạn Nhi ở lúc trước. Sau khi Phương Nhạn Nhi được đón vào cung làm Phụng nghi, căn viện này chỉ để lại một thái giám trông coi, chẳng có gì để hỏi.

Khu viện còn lại là nhà mà Phương Nhạn Nhi ở từ nhỏ, cũng chính là nơi mà đêm khuya cách đây không lâu, thị vệ đã tận mắt nhìn thấy có người lộn tường nhảy vào.

Các thị vệ lục soát tỉ mỉ, rất nhanh đã từ dưới một viên gạch lỏng lẻo trong phòng củi sau vườn lật ra một gói giấy chứa bột thuốc.

Đó chính là thứ mà Vu Khinh đêm ấy đã lục soát được từ trong phòng Phương Nhạn Nhi, chỉ là không ai biết rằng chính Vu Khinh là người đã đặt nó ở đây.