Tại Thê Nhạn Cư, Phương Nhạn Nhi cảm thấy vận xui liên tục bám lấy mình, nhưng nàng ta cho rằng điều tồi tệ nhất cũng chỉ là năm mươi bản tử sắp tới. Những ngày qua nàng ta luôn vắt óc suy nghĩ cách để né tránh trận đòn này.
Nàng ta biết Yến Quyết đang giận, nhưng chuyện của Dương Kính nàng ta đã giải thích là do nôn nóng muốn giúp hắn thoát vây, tâm lý hắn ít nhiều cũng sẽ dao động. Hiện tại, cái khó biện minh nhất chính là cô gái nàng ta cứu được trong đợt nạn châu chấu kia.
Vì vậy, Phương Nhạn Nhi định tìm một bộ lý lẽ thật hay ho cho việc đó.
Chỉ cần làm Yến Quyết nguôi giận, hẳn là hắn vẫn sẽ không nỡ để nàng ta phải chịu đòn.
Phương Nhạn Nhi gác chéo chân nằm ngửa trên giường, vừa suy tính lối thoát vừa tự an ủi mình như thế.
Gần đến giờ ngọ, thái giám chưởng quản Cung Ân bước vào phòng.
Phương Nhạn Nhi liếc nhìn gã, giả vờ thoải mái ngáp một cái rồi hỏi: "Có chuyện gì à?"
"Dạ..." Cung Ân cúi người, giữa đôi mày nhíu chặt thấp thoáng sự bất an, nhưng phần nhiều là sự hoang mang, gã ngập ngừng báo: "Nô tài nghe nói hai ngày nay Thái tử phi đã sai thị vệ ra ngoài lục soát các viện trong ngõ Hàm Nê, nhưng không rõ là vì nguyên do gì..."
"Cái gì?" Phương Nhạn Nhi kinh hoàng bật dậy.
Cung Ân vốn dĩ không biết lý do nên cũng không quá căng thẳng, nhưng thấy nàng ta như vậy thì bắt đầu lo sợ, nín thở: "Phụng nghi, người thấy..."
Phương Nhạn Nhi loạng choạng bước xuống giường, túm chặt lấy cổ áo gã, cả người gần như vồ lấy gã: "Lục soát viện ở ngõ Hàm Nê? Viện nào? Cái viện ta từng ở hay là..."
Cung Ân sợ nàng ta ngã, vừa giữ vững nàng ta vừa nói: "Hình như là... Hình như là cả hai nơi đều bị lục soát, cả viện người ở và viện của người nhà người nữa..."
Khoảnh khắc ấy, Phương Nhạn Nhi cảm thấy rùng mình.
Cách đây không lâu có kẻ nhân lúc đêm tối đột nhập vào viện của nàng ta tìm đồ, còn làm kinh động đến thị vệ. Sáng hôm sau khi phát hiện kẻ đó đã lấy đi thứ gì, nàng ta đã bắt đầu hoảng loạn. Sau đó nghe Yến Quyết nói thị vệ không bắt được người, nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn hỏi nàng ta mất thứ gì, nàng ta chỉ biết cắn răng nói không mất.
Bởi vì so với việc không tìm thấy những thứ đó, nàng ta còn sợ hắn biết chúng là gì hơn.
Những ngày sau đó nàng ta luôn sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ sợ kẻ có được những thứ đó đột ngột tung chuyện ra. Nàng ta cũng từng nghĩ đến việc nhờ bạn bè giang hồ âm thầm điều tra giúp, nhưng nàng ta hoàn toàn không biết kẻ làm việc này là ai, muốn tra cũng không có manh mối.
Mãi đến gần đây, qua hơn nửa tháng mà sự việc vẫn chưa có tiến triển gì thêm, nàng ta mới hơi yên tâm, bắt đầu giả định đó có lẽ chỉ là một tên trộm nhỏ gan to bằng trời, trong bóng tối mịt mù lầm tưởng những phong thư trong ngăn kéo của nàng ta là ngân phiếu nên mới lấy đi, sau khi phát hiện chỉ là thư từ thì đã vứt bỏ rồi.
Nếu đúng là như vậy thì chỉ là một trận hoảng sợ vô căn cứ.
Nhưng giờ đây Cung Ân đột nhiên nói với nàng ta rằng, Thái tử phi đã đưa người đi lục soát ngõ Hàm Nê.
Phương Nhạn Nhi sững sờ, rồi định ra ngoài: "Ta đi gặp Thái tử phi!"
"Phụng nghi!" Cung Ân cản nàng ta lại, khổ sở khuyên nhủ: "Phụng nghi bình tĩnh lại đi, lúc này người không thể để xảy ra sai sót nào nữa đâu! Bên Thái tử phi thì không sao, nhưng nếu lại chọc giận Thái tử hoặc Nhị thánh, người sẽ... người sẽ..."
Cung Ân không dám nói tiếp.
Phương Nhạn Nhi càng lúc càng hoảng loạn. Nàng ta biết Cung Ân nói không sai, nhưng thứ nàng ta sợ nhất lúc này chính là lại chọc giận Thái tử và Nhị thánh.
Nàng ta nghĩ, mình không thể ngồi chờ chết được.
...
Trăn Viên.
Ban đêm không ngủ ngon nên Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền lờ đờ suốt cả ngày. Đến tối khi đi ngủ, hai người trịnh trọng đưa lũ mèo nhỏ sang phòng ở cung Tử Đằng.
Cung Tử Đằng là nơi được chuẩn bị riêng cho mèo ở, trong các gian phòng đều là những ngôi nhà gỗ nhỏ chúng yêu thích. Trong sân ngoài giàn hoa tử đằng còn đặc biệt dời đến hai cây cổ thụ thích hợp cho mèo ngủ. Dưới cành cây còn treo những chiếc giỏ mây bện, trong giỏ trải đệm dày. Khi trời nắng đẹp, lũ mèo đều thích cuộn tròn trong giỏ ngủ.
Dù sân viện này được chuẩn bị rất tâm huyết, các gian phòng cũng đủ rộng cho mèo, nhưng hai người họ chưa bao giờ thực sự nhốt mèo trong đó cả.
Hôm nay thực sự là mệt đến mức không chịu nổi nữa.
Đích thân hai người bế từng con mèo vào phòng ở cung Tử Đằng, Tuế Kỳ và Tuế Hoan nắm tay nhau đứng bên cạnh quan sát. Tuế Kỳ ba tuổi đã hiểu được một số chuyện, lờ mờ biết rằng lũ mèo vì đêm qua làm phiền cha mẹ ngủ nên đêm nay mới bị nhốt lại, bèn ngẩng đầu thương lượng với Chúc Tuyết Dao: "Mẹ ơi, mèo có thể ngủ với con!"
"Ha ha, con muốn ngủ với chúng à?" Chúc Tuyết Dao tươi cười hỏi.
Tuế Kỳ cười ngọt ngào gật đầu mạnh: "Vâng ạ!"
Chúc Tuyết Dao: "Không được."
"..." Tuế Kỳ lập tức tắt nụ cười.
Yến Huyền vừa bế Bá Vương vào nghe vậy liền bật cười thành tiếng, Chúc Tuyết Dao cũng cười theo, giải thích với Tuế Kỳ: "Đêm chúng nó chơi đùa ghê lắm, con cũng sẽ không ngủ ngon được đâu. Với lại chúng ta ngủ chung một viện, chúng nó vẫn sẽ chạy sang tìm, cha mẹ sắp mệt chết rồi!"
"Ồ..." Tuế Kỳ nghiêm túc gật đầu, "Mẹ không được mệt chết."
"Đúng thế!" Chúc Tuyết Dao thấy mèo đã vào hết, thuận tay bế con bé lên, "Đi thôi, về ngủ nào."
Yến Huyền nghĩ lại câu nói vừa rồi của Tuế Kỳ, vừa bế Tuế Hoan vừa đi theo phía sau hỏi: "Tại sao chỉ có mẹ là không được mệt chết?"
Trẻ con tầm tuổi này nói xong là quên ngay, căn bản không suy nghĩ phức tạp như người lớn. Tuế Kỳ không hiểu ý gì, cau cái mày nhìn Yến Huyền.
Yến Huyền: "Con nói đi, tại sao chỉ có mẹ là không được mệt chết?"
Tuế Kỳ: "?"
"Huynh thật là phiền!" Chúc Tuyết Dao cười đẩy gương mặt đang sát lại gần của hắn ra, "Con bé mới ba tuổi, huynh mới hai tuổi rưỡi à!"
Thế là tối đó cả gia đình bốn người đều có một giấc ngủ ngon.
Sáng hôm sau, Tuế Kỳ và Tuế Hoan ăn sáng xong liền được Liễu Cẩn Tư và hai vú nuôi đi cùng vui vẻ đi cho mèo ăn. Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền thì cùng nhau ra ngoài xem tám ngôi trường tư hoạt động thế nào.
Hơn một vạn hộ bách tính ở Trăn Viên chia thành nhiều thôn xóm, quy mô nhỏ thì một hai trăm hộ, lớn thì có thể so với một thị trấn. Đa số những trường học này được đặt ở các thôn có quy mô lớn. Nơi đầu tiên hai người đến là học quán Minh Đức gần biệt uyển nhất. Các tiên sinh nghe tin Thụy vương và Phúc Tuệ quân đích thân tới thì ai nấy đều nơm nớp lo sợ ra bái kiến.
Chúc Tuyết Dao không lên mặt kiêu ngạo nhưng cũng không quá tỏ ra hiền hòa, nàng chậm rãi hỏi họ hiện có bao nhiêu học sinh, người lớn và trẻ con mỗi loại bao nhiêu, có theo lời dặn mở lớp học cho nữ không, những lớp học đó hoạt động thế nào.
Các tiên sinh lần lượt trả lời, về cơ bản Chúc Tuyết Dao thấy hài lòng, lại đích thân tới viện dành cho nữ học xem thử. Trong viện bày biện đầy đủ, nhưng số lượng học sinh chiêu mộ được lại không như ý. Đây cũng nằm trong dự đoán nên nàng không trách cứ.
Chúc Tuyết Dao lại nghe nói lượng giấy sử dụng trong trường học nhiều hơn dự tính, hiện tại không đủ dùng, nhiều khi phải để học sinh dùng cành cây viết lên mặt đất. Nàng dặn Vân Diệp ghi lại, định bụng khi về sẽ chi thêm một khoản tiền cho các trường học mua giấy.
Sau đó họ khởi hành tới ngôi trường thứ hai, nơi này nằm ở thôn phía Nam Trăn Viên, gần cổng lớn nhất.
Có lẽ chính vì lý do này, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền vừa xuống xe ngựa ở góc phố cách trường học vài trượng thì chạm mặt ngay một cuộc tranh cãi.
Trước cửa trường học có hai người đàn ông trung niên và một người phụ nữ trung niên, mặc y phục lụa là hơi cũ, đang cãi nhau đỏ mặt tía tai với bốn năm nam nữ thanh niên mặc áo vải thô đối diện. Nhưng ba người này hẳn là người có học, dù giận dữ nói chuyện vẫn văn nhã, lại vì có tuổi nên sức lực và giọng nói không bằng đám trẻ, trông thực sự chẳng có chút khí thế nào.
Yến Huyền định tiến lên hỏi chuyện, cung nhân lo lắng bám theo, ngay cả ám vệ cũng xuất hiện từ nơi nào đó phía sau, may mà Chúc Tuyết Dao cản hắn lại.
Chúc Tuyết Dao nghĩ thân phận của họ mà tiến lên bắt chuyện thì quá đáng sợ, ngược lại không dễ hỏi rõ sự tình, chi bằng cứ đứng bên cạnh nghe ngóng trước.
Quả nhiên, nghe thêm một câu, sự việc đã rõ ràng.
Trong đám thanh niên, người đứng đầu nói: "Các người dạy bách tính, học phí là do quý nhân bên trên chi trả, bọn ta tự bỏ tiền ra, chẳng phải là tiết kiệm sức lực cho quý nhân sao? Đây là việc tốt mà."
Lại có người khác nói: "Hay là ngài cho một lời chắc chắn, nếu bọn ta dọn tới đây ở thì có được không? Nếu được, chúng tôi sẽ nghĩ cách kiếm một căn phòng ở đây."
Người phụ nữ trung niên dở khóc dở cười nói: "Không được, kiếm được phòng cũng không được! Trường học này là quý nhân quản lý Trăn Viên mở cho bách tính trong vườn, mấy người phải có hộ tịch ở đây mới được."
Đối phương bảo: "Việc đó cũng không khó, chuyển hộ tịch là xong."
Người phụ nữ liên tục lắc đầu: "Không dễ như vậy đâu. Trăn Viên này nhìn thì bình thường, thực chất lại là nơi đích thân Nhị thánh canh giữ. Lúc lập quốc, hộ tịch của từng nhà đều được tra xét tổ tông mười tám đời mới cấp phát, người ngoài muốn chuyển vào không dễ. Ngay cả những người dạy học như bọn ta được quý nhân tuyển từ Lạc Dương tới cũng phải tra xét đi tra xét lại. Một người bạn cũ của tôi học vấn còn tốt hơn ta, nhưng vì có một đứa cháu chuyên làm chuyện trộm gà bắt chó bị quan sai bắt vài lần mà không được tới đây đấy!"
Bà ấy nói rất thật lòng, mấy thanh niên nghe xong lủi thủi ra về vì biết chuyện không thành, nhưng cũng không quên lễ tiết tôn sư trọng đạo, lần lượt chào ba người trung niên vừa tranh cãi với mình.
Thấy cảnh này, tâm trạng Chúc Tuyết Dao có hơi phức tạp, cũng cảm thấy khá mới mẻ, liếc nhìn Yến Huyền một cái.
Yến Huyền cũng đang nhìn qua, cười khẽ: "Trăn Viên của nàng thành miếng mồi ngon rồi."
Chúc Tuyết Dao cũng cười theo, dặn dò Vân Diệp đi thông báo.
Vân Diệp nhận lệnh đi ngay, ba người kia vốn định quay vào trường, nghe lời Vân Diệp thì vội vàng nghênh đón, vừa hay gặp Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đi tới cổng viện.
"Điện hạ, nữ quân..." Ba người nơm nớp lo sợ định hành đại lễ,
Chúc Tuyết Dao gật đầu mỉm cười: "Chúng ta vào trong nói."
Dứt lời nàng bước qua ngưỡng cửa, thuận tay đỡ người phụ nữ kia.
Ba người thấy vậy không tiện quỳ lạy nữa, đành phải đi theo họ vào nhà.
Trường học có bốn viện trước sau, ba viện trước đều là lớp học, viện trong cùng có một sảnh nhỏ tiếp khách, mấy gian phòng khác được dọn dẹp thành thư phòng cho các tiên sinh dùng, trong phòng có sập hẹp, thỉnh thoảng ngủ lại cũng tiện.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền được mời vào sảnh tiếp khách nhỏ, ba người cung kính mời họ ngồi. Chúc Tuyết Dao đi thẳng vào vấn đề, cười nói: "Tranh chấp ngoài cửa lúc nãy, bọn ta có nghe được vài câu."
Sắc mặt ba người thay đổi. Người đàn ông bên trái sợ đến mức quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy: "Nữ... nữ... nữ... nữ quân, bọn thảo dân.. Bọn thảo dân..."
Hai người còn lại còn khá bình tĩnh, không khỏi cạn lời liếc nhìn gã.
Chúc Tuyết Dao ôn tồn nói: "Quy tắc là như vậy, các người làm rất đúng. Chỉ là ta muốn hỏi, trường học của chúng ta dự tính thu bao nhiêu học sinh, hiện tại thực tế thu bao nhiêu? Nếu các ngươi có sổ sách chi tiết, hãy lấy sổ sách cho ta xem."
Sổ sách đương nhiên là có, người phụ nữ vội đi lấy, giao cho Chúc Tuyết Dao. Chúc Tuyết Dao không vội xem, càng không vội ra quyết định, định bụng về suy nghĩ kỹ rồi mới tính.
...
Đông cung.
Hai ngày không chạm gối, Kiều Mẫn Ngọc lúc ăn tối đã buồn ngủ đến mức mí mắt díp lại. Vốn định tối nay sẽ ngủ một giấc thật ngon, nhưng lời bẩm báo của thị vệ quay về khiến nàng kinh hãi đến mức bật dậy khỏi bàn ăn: "Ngươi nói cái gì?"
Nàng nhìn chằm chằm thị vệ trước mặt với vẻ không thể tin nổi.
Thị vệ kia rõ ràng cũng bị chuyện này làm cho kinh sợ, lúc báo cáo mồ hôi lạnh đã lấm tấm trên trán, chỉ biết cắn răng nói: "Là thật. Ở... ở khu viện đó có ba hộ gia đình sinh sống, một hộ là cha mẹ và mấy anh em của Phương phụng nghi, một hộ là bà con xa của Phương phụng nghi, còn một hộ coi như là thế giao của nhà họ, nói là bạn bè trên giang hồ. Thuộc hạ tìm thấy bột thuốc ở phòng củi, trong lòng sinh nghi nên đã thẩm vấn đám người này. Nhà thế giao kia khai rằng... Đây là thuốc giả mang thai mà Phương phụng nghi xin chỗ họ, còn tại sao nó lại xuất hiện dưới viên gạch phòng củi đó thì họ cũng không rõ, có lẽ là do sơ ý đánh rơi. Thuộc hạ sợ có kẻ lật lọng, lại lục soát phòng của gia đình kia, tìm thấy mấy bức thư và ngân phiếu. Trên thư đúng là bút tích của Phương phụng nghi, cũng có nhắc đến việc xin thuốc, chỉ là viết rất ẩn ý. Nếu không phải đã thẩm vấn trước thì trực tiếp xem thư sẽ không hiểu rõ lắm."
Kiều Mẫn Ngọc vừa nghe gã báo cáo vừa đi đi lại lại trong phòng, càng nghe càng thấy kinh hãi.
Hành động lần này của nàng dù chưa được Thái tử gật đầu, nhưng thực chất coi như hắn đã mặc định cho phép. Bởi vì Thái tử đối với Phương phụng nghi vẫn còn tình cũ, nhưng lại không thể tin tưởng tuyệt đối như trước, nên đối với việc có người lẻn vào viện của Phương phụng nghi hắn không dám lơ là, nhưng lại luôn trốn tránh.
Nàng cầu khẩn trước mặt hắn, mang sự an nguy của Đông cung ra để nửa cầu nửa ép, đúng lúc đánh trúng tâm lý hắn, cũng coi như một loại ngầm hiểu giữa phu thê.
Chỉ là khi nửa cầu nửa ép như thế, nàng vốn cũng chỉ muốn tìm sự yên ổn, cảm thấy biết người biết ta luôn tốt hơn.
Nàng không ngờ lại khui ra chuyện tày trời như vậy.
Nàng cũng dám chắc Thái tử cũng không lường trước được sẽ có chuyện này.
Nhưng một khi có chuyện lớn như vậy, cục diện sẽ khác hẳn. Thái tử là kẻ hẹp hòi trong chuyện hậu trạch, dù hiện tại đã thất vọng về Phương Nhạn Nhi, hắn vẫn đang trốn tránh sự thật.
Đấy dù sao cũng là người hắn thực lòng yêu thương.
Theo Kiều Mẫn Ngọc thấy, những thiệt thòi mà Thái tử phải chịu từ Phương Nhạn Nhi phần lớn là "một người nguyện đánh một người nguyện xoa", điều này cũng có nghĩa là trong chuyện của hai người họ, chính thê như nàng mãi mãi là người ngoài.
Nếu nàng trực tiếp trình những thứ thị vệ đưa cho hắn, hắn chọn tin nàng hay lại ngược lại, nghi ngờ nàng nhân cơ hội hãm hại Phương Nhạn Nhi, đó là chuyện không thể đoán trước.
Kiều Mẫn Ngọc tính toán rõ ràng nặng nhẹ, cuối cùng dừng bước, hỏi thị vệ: "Lúc thẩm vấn ba hộ này, các ngươi có dùng hình không?"
Thị vệ cúi đầu chắp tay: "Dùng một số biện pháp khó bị phát hiện, bề ngoài nhìn qua là không có vấn đề gì."
Kiều Mẫn Ngọc lập tức hạ quyết tâm: "Đã như vậy, ngươi hãy đem thuốc đó và thư của Phương thị trình lên Thái tử, nói với hắn rằng những thứ này có liên quan đến Phương thị, còn cụ thể là gì chúng ta không biết, để hắn tự sai người đi thẩm vấn."
Thị vệ đương nhiên hiểu ý nàng, trầm giọng đáp: "Rõ."
Kiều Mẫn Ngọc thản nhiên nói tiếp: "Chuyến đi này các ngươi tốn không ít nhân lực, ngươi đi nói rõ với họ, cứ bảo ta làm vậy là để giữ mạng cho tất cả chúng ta. Nếu ai có ý kiến muốn làm kẻ 'trung quân', cứ việc nói thẳng với ta, ta có thể tính toán cách khác. Còn nếu sau lưng lại phản bội, hừ..." Nàng cười lạnh, "Đó chính là muốn ép ta phải liều mạng cá chết lưới rách, Kiều gia ta cũng không phải hạng tầm thường."