Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 87



Câu hỏi ấy khiến Thẩm Ngư cứng đờ, nỗi sợ nổ tung trong lòng như sấm sét.

Hắn nhìn chằm chằm Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, trong tâm trí hỗn loạn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất rõ ràng: hắn muốn ghi nhớ nàng.

Thế nên, nhìn thêm được cái nào hay cái nấy vậy.

Ngay sau đó, hắn nghe Khương Du cười nói: "Nói gì vậy?"

Thẩm Ngư sững người, dời ánh mắt đang đặt trên mặt Đại Trưởng công chúa.

Khương Du đã xoay người đi về phía nàng, để lại cho hắn một bóng lưng phóng khoáng và rộng lượng: "Những năm qua có hắn ở bên nàng cũng rất tốt." Khương Du ngồi xuống cạnh Yến Tri Phù, nắm lấy tay nàng, thở dài: "Những năm qua phần lớn thời gian ta đều không nhớ gì cả, bắt nàng phải một mình chịu đựng đau khổ, thật không công bằng. Thực ra ta càng muốn thấy nàng đã thành thân sinh con... A Phù, trên đường đi tìm nàng, ta đều cầu nguyện nàng sống tốt."

"Ta sống cũng không tệ." Yến Tri Phù thẹn thùng cúi đầu, "Chàng không cần vì hôn sự của ta mà áy náy. Có mấy ai thực sự được vẹn toàn đâu? Ta ngồi ở vị trí này hưởng thụ vinh hoa phú quý, đã chẳng còn gì để phàn nàn. Huống hồ..." Bàn tay đang bị hắn nắm lấy của nàng siết nhẹ lại, "Huống hồ bây giờ chàng cũng đã về rồi."

Thẩm Ngư không muốn xem cảnh tượng này thêm nữa, nhưng không hiểu sao chân hắn như mọc rễ, cả người như bị đóng đinh tại chỗ, mắt không rời mà nhìn họ chằm chằm.

Ánh mắt hắn nóng rực khiến Khương Du cảm thấy không thoải mái, rất nhanh đã nhìn sang, hỏi: "Thẩm Ngư, ngươi có thể..."

Có thể lui ra trước không?

Thẩm Ngư hiểu ý hắn nhưng không lên tiếng, lặng lẽ nhìn Đại Trưởng công chúa.

Yến Tri Phù thản nhiên bảo: "Ngươi lui ra đi."

Thẩm Ngư im lặng hành lễ, xoay người cáo lui.

Hắn đi về phía chỗ ở của mình trong trạng thái mơ hồ, suốt quãng đường không biết mình đang nghĩ gì.

Ngày hôm đó, Khương Du rời đi sau bữa cơm trưa.

Gần đây hắn thực sự rất bận. Mặc dù thái độ mập mờ của Nhị thánh khiến tầng lớp quyền quý nhất Lạc Dương chưa muốn qua lại quá nhiều với hắn, nhưng dù sao hắn cũng đã được phong Hầu, lại có quan hệ với Đại Trưởng công chúa, nhiều nhà tầm trung vẫn tìm đến cửa để lấy lòng, ngày nào cũng có người tới bái phỏng.

Gần như ngay lúc Khương Du vừa bước ra khỏi phủ, tiểu sai bên cạnh Thẩm Ngư đã bưng bữa trưa tới cho hắn. Một thị nữ và tiểu sai đưa thức ăn nối gót vào phòng ngủ, liếc nhìn hộp thức ăn trên tay tiểu sai rồi nói với Thẩm Ngư: "Thẩm Ngư, chủ thượng truyền ngươi tới ăn cùng."

Thẩm Ngư sững người, bật thốt lên: "Ta sao?"

Thị nữ đương nhiên hiểu sự nghi hoặc của hắn từ đâu mà có, trong lòng chua xót nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười: "Nếu không thì còn ai nữa? À... Trung Tín hầu đi rồi, chỉ có ngươi và chủ thượng thôi."

Thẩm Ngư gật đầu, khách sáo cảm ơn rồi lại ra ngoài, lần này là đi tới viện của Đại Trưởng công chúa.

Khi hắn tới, các thị nữ đang bày thức ăn, Đại Trưởng công chúa tựa vào trường kỷ đọc một bức thư. Thấy Thẩm Ngư vào, nàng thong thả gấp thư làm đôi, cất vào phong bì rồi ngước mắt nhìn hắn: "Ăn thôi."

Nàng định đứng dậy, Thẩm Ngư bước nhanh tới đỡ.

Mấy thị nữ phía bên kia vừa hay bày xong hai món cuối cùng rồi lặng lẽ lui ra. Thẩm Ngư và Đại Trưởng công chúa ngồi xuống, hắn không kìm được mà hơi không tập trung.

Hắn rất muốn hỏi nàng, nếu vừa rồi câu trả lời của Khương Du là thấy hắn chướng mắt, nàng sẽ làm gì?

Là không bao giờ gặp hắn nữa, hay dứt khoát bán hắn đi?

Hai kết quả có khả năng nhất hiện lên trong đầu, hắn chợt thấy mình không cần thăm dò chuyện này.

Hắn hiểu nàng không bao giờ chọn hắn giữa hắn và Khương Du, vậy là đủ rồi.

Khi Yến Tri Phù ngồi xuống, ánh mắt nàng đã rơi vào đĩa măng chua nấu thịt giữa bàn. Đa số các diện thủ trong phủ khi hầu hạ nàng dùng bữa đều có thể phán đoán chính xác nàng muốn ăn gì để gắp món, Thẩm Ngư đặc biệt làm tốt việc này... Nhưng hôm nay bỗng nhiên nửa ngày không có phản ứng.

Yến Tri Phù nhướng mày, nghiêng đầu nhìn hắn, thấy hắn tâm hồn treo ngược cành cây, liền nói: "Ngơ ra đó làm gì vậy?"

Thẩm Ngư sực tỉnh, bắt gặp ánh mắt nàng, thấy nàng không vui, lưng hắn mồ hôi hột: "Chủ thượng thứ tội."

Yến Tri Phù nhìn chằm chằm không rời mắt: "Ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Thẩm Ngư nghẹn lời, có một thoáng muốn hỏi câu hỏi trong lòng ra, nhưng cuối cùng vẫn không dám. Gồng mình dưới sự dò xét của nàng một hồi lâu, cuối cùng hắn cũng nghĩ ra một chủ đề có thể đối phó qua chuyện, cúi đầu nói: "Trung Tín hầu nói nô giống hắn, chủ thượng..."

Đây là một cách che đậy tốt, nghe qua cứ như sự bất an của hắn chỉ là vì hắn đang lo lắng nàng có phạt mình vì câu nói đó hay không.

Yến Tri Phù không đợi hắn nói xong đã lắc đầu: "Chàng ấy không nói sai, đừng nghĩ nữa."

Thẩm Ngư lờ mờ nhận ra khi nhắc lại chuyện này, dường như hắn đang mong đợi nàng nổi giận như trước đây.

Hắn đột nhiên cảnh giác, trong những năm qua, người mượn việc này để tự lừa mình dối người hóa ra không chỉ có nàng. Hắn cũng đang mượn cơn giận này của nàng để hết lần này đến lần khác tự nói với mình rằng hắn trưởng thành không hề giống Khương Du, vậy nên việc hắn có thể ở lại bên nàng không phải là vì Khương Du.

...

Trăn Viên.

Sáng sớm Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đã tới khu viện nằm sát chân núi, sau đó cứ thế tựa vào nhau ngồi dưới hành lang.

Vốn dĩ họ tới để chăm sóc vườn rau nhỏ, lúc tới nơi thì phát hiện Hoàng đế đã ở đó rồi. Ông đội nón lá, cầm cuốc, bên hông còn giắt một chiếc xẻng nhỏ, chăm sóc vườn rau của họ cực kỳ tốt, lại còn không cho họ nhúng tay vào!

Chúc Tuyết Dao nhìn với vẻ mặt phức tạp, ngơ ngác hồi lâu mới đụng vào cánh tay Yến Huyền, nhỏ giọng gọi: "Ngũ ca!"

"Hửm?"

"Muội mời cha mẹ tới là muốn họ nghỉ ngơi..." Nàng cười khổ "Bây giờ cha lại làm việc ở đây, thế này có đúng không?"

"..." Yến Huyền suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Ngày thường họ cứ ru rú trong nhà lo việc nước, bây giờ vận động gân cốt chút thế này cũng tốt mà?"

Cũng đúng...

Chúc Tuyết Dao miễn cưỡng yên tâm, tiếp tục ngồi cùng hắn.

Ngồi được chừng một khắc, Hoàng hậu được cung nhân dẫn đường tìm tới. Bà bế trong lòng một chú mèo mướp vàng béo ú tên Đồ Béo, theo sau là chú mèo xám Meo Meo cũng to không kém nhưng dáng người thon thả. 

Bà vừa đi vào viện vừa ngáp, ngước mắt thấy Hoàng đế đang ngồi xổm trong vườn rau nhổ cỏ liền bật cười: "Ông dậy sớm thì thôi đi, cũng chẳng thèm gọi mèo của ông. Nó ngủ dậy không tìm thấy ông, ta đang trang điểm mà nó cứ ngồi bên cạnh mắng ta."

Nói rồi, bà cúi người đặt chú mèo vàng xuống đất, Đồ Béo lập tức lao thẳng về phía Hoàng đế, đúng là một gã béo linh hoạt.

"Mẹ!" 

"Mẫu hậu." 

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng đứng dậy hành lễ. 

Hoàng hậu cười liếc Hoàng đế một cái, hỏi họ: "Có phải ông ấy dậy sớm làm phiền các con không?"

"Dạ không ạ." Chúc Tuyết Dao cười, "Bình thường chúng con cũng dậy sớm chăm vườn rau, hôm nay qua đây thấy cha đang bận rộn..."

"Cứ để ông ấy thỏa cơn nghiện đi." Hoàng hậu vươn tay ôm lấy vai họ, "Chúng ta đi ăn trước đã."

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ, vậy là bỏ mặc cha ở đây sao? Thật chẳng ra sao cả!

Nàng quay đầu hỏi: "Cha có đi dùng bữa cùng không ạ?"

Hoàng đế còn chẳng buồn ngẩng đầu, xua tay: "Các con đi trước đi, ta một loáng là xong ngay. Đám rau này phải tưới nước trước, nếu không lát nữa nắng lên, vừa tưới nước rồi nhiệt độ tăng cao là rau héo chết hết."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Đạo lý là vậy, nhưng thực ra những việc này nếu họ không làm thì cung nhân tự khắc sẽ làm thay, không cần thiết phải đích thân làm như vậy.

Nhưng rõ ràng, Hoàng đế đang nghiện.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ngoan ngoãn đi ăn sáng cùng Hoàng hậu. Hoàng đế tận tụy nhổ cỏ tưới nước xong cho vườn rau, sau đó lại tốn chút thời gian dỗ dành Đồ Béo đang dỗi. Khi ông trở về viện mình ở thì Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đã cáo lui.

Hoàng hậu một tay chống cằm viết chữ, một tay "đấu võ" với Meo Meo cứ muốn vươn vuốt vồ lấy ngòi bút. 

Thấy ông về, bà cười bảo: "Đã chưa?"

Hoàng đế hớn hở: "Thật tốt quá, rau xanh mướt, mỗi tội lớn hơi chậm, chắc phải bón chút phân."

Sắc mặt Hoàng hậu thay đổi xoạch: "... Nếu ông đích thân bón phân thì tối nay đừng có ngủ với ta."

Hoàng đế cười, rối rít nói: "Không đâu, không đâu, không cần bón phân, cứ để nó lớn từ từ cũng không sao." Nói xong ông ngồi xuống đối diện Hoàng hậu, chép miệng đầy thèm thuồng: "Tiểu Ngũ và A Dao đúng là đang sống những ngày mà năm xưa chúng ta hằng mong ước."

"Phải đấy..." Hoàng hậu cảm thán.

Lúc thành thân, họ chỉ mong ước được an ổn một góc như thế này. Sau này nếu không phải bị hôn quân ép đến mức cả nhà đứng trên bờ vực sinh tử, họ đã chẳng khởi binh đánh thiên hạ.

Vợ chồng nhắc lại chuyện này không khỏi bùi ngùi.

...

Lạc Dương

Một đợt tin đồn mới lan rộng trong cái nóng oi ả. 

Hằng vương không quan tâm đến tin đồn này lắm, nhưng khó mà không quan tâm đến cái nóng, vì thực sự quá nóng!

Lúc Khang vương xuống xe trước cửa phủ Hằng vương, Hằng vương đang vì một bát đá bào mà đuổi theo vương phi quanh cột trong sân, đau khổ cầu xin nàng ấy: "Cho ta ăn thêm nửa bát nữa được không? Nóng quá!"

Hằng vương phi vừa giận vừa cười: "Ba bát rồi, không được ăn thêm một miếng nào nữa! Này, chàng đừng đuổi theo nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi tí là hết nóng ngay!"

Đúng là lời thật lòng.

Ai đời lại vừa kêu nóng vừa chạy quanh sân cơ chứ? 

Làm hại nàng cũng toát hết mồ hôi.

Lúc này, hoạn quan gác cổng đi vào sân: "Điện hạ, Vương phi."

Cả hai cùng dừng bước.

Hằng vương lập tức khôi phục lại vẻ đoan chính nghiêm túc ngày thường, còn Hằng vương phi nhìn người gác cổng như nhìn thấy cứu tinh.

Người gác cổng khom người: "Khang vương tới, nói có việc quan trọng muốn gặp điện hạ."

Hai người nhìn nhau, Hằng vương phi nghi ngờ: "Đột ngột vậy sao?"

Những gia đình như họ thường thì trước khi đến phải gửi thiệp trước để đối phương không bị bất ngờ.

Hằng vương cũng nhíu mày, nói với Hằng vương phi: "Ta đi một lát rồi về ngay."

Hằng vương phi giấu bát đá bào ra sau lưng: "Chàng không cần vội về đâu."

"..." Hằng vương mang theo bộ dáng bị tổn thương rời đi.

Ra khỏi viện sinh hoạt thường ngày, Hằng vương thuận miệng hỏi người gác cổng Khang vương đang ở đâu. Người gác cổng bảo đã mời vào chính sảnh phía trước nghỉ ngơi, Hằng vương cho gã lui xuống, một mình đi tìm Khang vương.

Những năm gần đây quan hệ giữa Khang vương và Hằng vương thực sự rất vi diệu. Một mặt họ đều muốn kéo Yến Quyết xuống khỏi vị trí Thái tử, nên là đồng minh; mặt khác họ đều thèm muốn vị trí đó, nên cũng là đối thủ.

Trong mối quan hệ này, hai người vẫn thường xuyên gặp mặt thuần túy là vì cả hai đều để tâm đến tình cảm huynh đệ.

Thế nên Hằng vương vào chính sảnh cũng không khách sáo nhiều, chỉ gọi: "Nhị ca."

Khang vương đang ngồi uống trà cũng không có ý định khách sáo, đợi Hằng vương ngồi xuống, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện tu sửa hành cung, đệ nghe nói chưa?"

"?" Hằng vương mù tịt: "Nhị ca định nói về công vụ của Ngũ đệ? Có chuyện gì sao?"

"Ta đang nói về những tin đồn kia." Khang vương liên tục lắc đầu, "Mấy hôm trước ai nấy đều khen Ngũ đệ có lòng hiếu thảo, hai hôm nay bắt đầu nói Ngũ đệ trục lợi, biển thủ công quỹ rồi."

Hớt hơ hớt hải đến cửa chỉ để nói chuyện này sao?

Hằng vương hơi cạn lời, cau mày nói: "Chuyện này bình thường mà. Công việc lớn thế này, đổi lại là ai mà chẳng trục lợi? Cho dù Ngũ đệ không tham tiền đó thì quan viên, cung nhân cấp dưới cũng khó tránh khỏi, cha mẹ trong lòng đều rõ cả, Nhị ca đừng lo quá."

"Có phải đệ không hiểu không vậy?" Khang vương nhìn hắn với vẻ mặt khó tả, "Cung nhân quan viên trục lợi chút thì không sao, nhưng cái chính là công việc này Ngũ đệ đang gánh cơ mà."

Hằng vương: "À, rồi sao?"

Khang vương giơ tay: "Ta đoán tin đồn này là do Đại ca tung ra, vậy đệ nói xem huynh ấy sẽ chỉ dừng lại ở việc 'trục lợi' thôi sao? Con cái mà trục lợi từ việc xây nhà cho cha mẹ, nói thêm một bước nữa là gì?" 

Khang vương dẫn dắt từng bước, Hằng vương bỗng nhiên liên tới dáng vẻ phu tử trong học cung đang chờ học trò nối tiếp vế sau.

Hằng vương bày ra vẻ cạn lời lên mặt: "Bất hiếu, phải không? Đệ nói Nhị ca này, huynh có phải quá lo lắng rồi không? Chuyện mới chỉ bắt đầu thôi mà! Giờ chúng ta không chắc những lời này có phải Đại ca truyền ra không, mà dù có phải thì phụ hoàng mẫu hậu đâu phải là người dễ nghe gió thành mưa như vậy? Hai người đang ở Trăn Viên tránh nóng đấy, Ngũ đệ có hiếu hay không họ lại không biết chắc?"

Khang vương vặn hỏi: "Đệ thấy đây là chuyện phụ hoàng mẫu hậu có thể hoàn toàn quyết định sao?"

Hằng vương lộ vẻ mặt: Chứ còn sao nữa?

Khang vương: "Cứ nói chuyện đêm giao thừa ấy, Phương thị tuy đáng ghét, nhưng ả ta có đến mức ám sát Đại tỷ hay không trong lòng chúng ta đều rõ. Cuối cùng thì sao? Chẳng phải triều đình vẫn náo loạn rầm rộ đó ư?"

Khang vương hiểu chuyện lần đó chẳng qua là vì họ không có lấy một chút bằng chứng thực tế, chứ nếu có một chút thôi thì cả nhà Phương thị đã mất mạng rồi.

Lúc đấy hắn đã rất tiếc nuối vì không thể dìm chết Phương thị ngay lập tức, giờ chuyện tương tự xảy ra với Ngũ đệ, hắn chỉ cần nghĩ kỹ một chút là thấy rùng mình.

Bởi vì tranh luận về việc có hiếu hay không thường không cần bằng chứng thực tế.

Kịch bản trong lòng Khang vương đã chạy tới mấy năm sau, đương nhiên vô cùng bất an.

Hằng vương thấy Khang vương làm quá vấn đề, suy nghĩ một lát rồi cau mày nói: "Cho dù Thái tử có ý đó... Cũng bình thường thôi, chúng ta cùng với Đại tỷ, Ngũ đệ đều muốn kéo huynh ấy xuống, huynh không thể không cho huynh ấy phản công chứ? Chúng ta cứ đi bước nào tính bước nấy vậy."

"Nhưng cái danh bất hiếu thực sự có thể ép chết người ta đấy." Khang vương nhướng mày.

Chữ "Hiếu" là gốc rễ trị quốc, từ hoàng thân quốc thích cho tới bình dân bách tính, ai bị chụp mũ "bất hiếu" cũng rất khó thoát thân.

Đại ca là Thái tử cao quý, hắn hiểu rõ nặng nhẹ hơn ai hết. Nếu còn đẩy Ngũ đệ vào con đường này thì đúng là muốn dồn Ngũ đệ vào chỗ chết.

Thế nên Khang vương hoàn toàn không thấy mình làm quá, hắn thấy mình chỉ là nhìn thấu bản chất.

Khang vương nói: "Ngũ đệ và A Dao là đệ đệ và muội muội nhà ta, hiện giờ ta biết có đao kiếm nhắm vào họ, đệ bảo ta đi bước nào tính bước nấy sao?" Hôm nay ta tới là muốn nói cho đệ biết, nếu Đại ca thực sự có ý đó, ta nhất định sẽ lập tức phản đòn để huynh ấy phải dè chừng lại. Đệ có làm cùng ta không?"

Hằng vương im lặng.

Khang vương cau mày: "Nói đi."

"Ừm..." Hằng vương mím môi, "Hình như huynh đang chê đệ không cùng một mẹ sinh ra với huynh."

Khang vương trừng mắt: "Ta có ý đó bao giờ?"

Hằng vương cười lạnh: "Thế cái gì mà Ngũ đệ A Dao là đệ đệ nhà huynh? Đệ không phải Tam ca của họ chắc?"

"Ta..." Khang vương nghẹn lời, thầm nghĩ: Đây có phải trọng điểm không hả?

Hắn đang đau đầu xem Đại ca trong chuyện này có thể không nể tình đến mức nào, nhưng đứa em thứ ba này lại đột nhiên bắt đầu "tranh sủng"?

Thật kỳ lạ!

Khang vương nghẹn họng nhìn Hằng vương một hồi lâu, mặt xanh mét đứng dậy: "Dù sao ta cũng đã nói lời rồi, đệ quyết định xong thì trả lời ta một câu."

Dứt lời, hắn liền phẩy tay bỏ đi.

"Nhị ca đi thong thả." Hằng vương nhìn theo bóng lưng hắn, trầm ngâm hồi lâu, trong lòng vẫn thấy Khang vương lo lắng quá nhiều, nhưng cuối cùng hắn vẫn gọi người tới: "Đi nghe ngóng xem tin đồn dân gian rốt cuộc có liên quan gì đến Đông cung không."

Bên này Khang vương về phủ, đến cửa thì vừa hay gặp Khang vương phi cũng mới từ phủ Thục Ninh công chúa chơi về.

Lý do Khang vương ra ngoài nàng cũng đã biết, vừa chạm mặt hắn, Khang vương phi đã không nhịn được mà mỉa mai một câu: "Chậc, có chút chuyện này mà Ngũ đệ còn chưa có động tĩnh gì, chàng đã cuống lên rồi, có đáng không?"

Khang vương và nàng không thân thiết lắm, nghe vậy chỉ liếc nàng một cái rồi vào trong.

Khang vương phi đảo mắt, nhàn nhã theo sau: "Chuyện hiếu hay không, Lễ bộ chúng ta có tiếng nói lắm đấy. Điện hạ nếu cần dùng tới thì nhớ bảo một tiếng."

Khang vương đi phía trước không hề quay đầu, xua tay: "Không cần." Rồi hắn không ngoảnh lại bước qua cánh cửa viện tiếp theo.

Hắn vốn không muốn dùng đến thế lực nhà vợ. Không phải vì tình cảm vợ chồng nhạt nhẽo, mà vì hắn biết chuyện tranh đoạt ngôi Thái tử... Một khi thua cuộc, bản thân rất dễ chết thảm, nhưng gia quyến và cái gọi là "bè phái" sẽ thế nào thì vẫn còn nhiều kẽ hở.

Thế nên đôi khi Khang vương cảm thấy tình cảm giữa mình và Khang vương phi không tốt cũng hay. Dẫu sao nếu thắng hắn vẫn phong nàng làm Hoàng hậu, nếu thua cũng sẽ không liên lụy đến nàng quá nhiều.

Nếu như Tam ca và Tam tẩu...

Hì hì, cả triều đều biết họ tình thâm ý trọng, nếu sau này Đại ca thực sự kế vị, cặp phu thê kia đều sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Với ý nghĩ đó, hắn đương nhiên không muốn dùng đến người nhà vợ.

Khang vương phi dừng bước, nhìn bóng lưng lo âu nôn nóng của hắn, thở dài.

Nàng chưa bao giờ thấy hắn là một người chồng tốt, nhìn vẻ mặt lo trước lo sau này, nàng cũng không thấy hắn thực sự có thể tranh được vị trí ấy.

Nhưng hắn đúng là một người tốt.

Khang vương phi cân nhắc nặng nhẹ, gọi thị tỳ hồi môn tới dặn dò: "Chuyện điện hạ đang trăn trở hai ngày nay ngươi cũng rõ rồi đấy. Nhắn tin về nhà cho cha và đại ca, bảo họ tùy cơ ứng biến, nếu sau này thực sự có chuyện gì thì giúp được gì hãy giúp, nhưng phải bảo toàn bản thân trước."

...

Trăn Viên

Nửa tháng trôi qua trong nháy mắt. 

Ngày hai mươi tám, cung nhân đã bắt đầu chuẩn bị cho hành trình trở về. 

Đế hậu không cần lo lắng gì cả, Hoàng đế vẫn ngày ngày tận tụy chăm sóc vườn rau nhỏ, Hoàng hậu thì tới trường học vài lần, cảm thấy rất yên lòng trước cảnh bách tính tranh nhau đi học.

Chiều hai mươi tám tháng sáu, Hoàng đế đột nhiên hứng chí đi câu cá. Ông đội nón lá khoác áo tơi ngồi suốt buổi chiều bên bờ sông cho ra dáng, tiếc là chỉ câu được hai con cá con, làm món ăn không bõ dính răng, đành cho Meo Meo và Đồ Béo hưởng lợi.

Điều này dẫn đến việc lúc Hoàng đế ăn tối, nhìn thấy cá trên bàn mà hậm hực. Nghe nói những con cá này được bắt từ dòng sông trong vườn, ông lại càng giận hơn.

Cá béo mướt thế kia, sao lại không cắn câu chứ!

Chúc Tuyết Dao nhìn vẻ mặt u ám của Hoàng đế là đoán được ông đang giận cái gì, liền cố ý gắp một miếng thịt mềm dưới mang cá cho Hoàng hậu: "Mẹ nếm thử đi, cá ở chỗ con tươi lắm, ngon hơn trong cung làm nhiều!"

Nói xong nàng cũng gắp một miếng cá, vừa đưa vào miệng nhấm nháp...

Chúc Tuyết Dao bỗng cảm thấy trong ngực như đảo lộn, vội bịt miệng quay đi, nôn khan.

Nàng không muốn phát ra âm thanh khiến người ta mất ngon như vậy, nhưng hoàn toàn không thể khống chế được. 

Yến Huyền ngồi bên cạnh giật mình, một tay đỡ nàng một tay vuốt lưng cho nàng xuôi ngực: "Dao Dao, muội sao vậy?"

Nói rồi, hắn liếc nhìn đĩa cá trên bàn, ngước mắt dặn Lưu Cửu Mưu: "Cá này không tươi, bưng xuống đi!"

Hoàng hậu nhướng mày, trước khi cung nữ tiến lên thay đĩa, bà đã kịp đưa miếng thịt cá dưới mang vào miệng.

Bà nhâm nhi thưởng thức, cũng không ngăn cản cung nhân bưng cá đi, nghiêng đầu trầm giọng dặn dò: "Cá rất tươi, không trách đầu bếp được. Truyền ngự y tới đây."

Câu "truyền ngự y" này khiến mặt Yến Huyền tái mét: "Dao Dao, muội thấy thế nào? Chỗ nào không khỏe?"

Chúc Tuyết Dao muốn nói chuyện nhưng hễ mở miệng là lại nôn, lặp lại mấy lần mới rặn ra được một câu: "Không sao... Chỉ là thấy buồn nôn."

Yến Huyền lập tức hỏi dồn: "Là buồn nôn kiểu say nắng? Hay buồn nôn kiểu đau dạ dày?"

"..." Đế hậu lặng lẽ nhìn nhau.

Hoàng hậu nhịn cười tự mình ăn cơm, Hoàng đế khoanh tay tựa lưng vào ghế: "Theo trẫm thấy, chưa chắc đã là bị bệnh đâu."