Chúc Tuyết Dao uể oải ngáp một cái: "Muội đói rồi."
Nàng trở dạ từ buổi sáng, bữa trưa chưa ăn, bữa tối lại ngủ thiếp đi mất.
Yến Huyền lập tức nói: "Muội muốn ăn gì? Canh và cháo đều chuẩn bị sẵn mấy loại, những món xào muội thích ăn nửa tháng gần đây ta cũng bảo họ chuẩn bị sẵn nguyên liệu, bánh thì chọn ra bảy tám loại muội thích nhất. À, mẫu hậu còn làm bánh nướng nhân thịt cua cho muội nữa đấy."
Chúc Tuyết Dao vừa nghe hắn nói vừa nhìn hắn chằm chằm, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Bảo họ dùng nước canh gà nấu chút mì đi ạ, bưng thêm cả bánh nướng nhân thịt cua lên nữa. Ngũ ca còn muốn ăn gì không? Muội có thể ăn cùng huynh một chút."
Bây giờ nàng đói đến rã rời mà lại chẳng nghĩ ra nổi món gì cụ thể, dứt khoát ăn theo hắn cho xong.
Yến Huyền hiểu ý cười khẽ: "Được rồi, muội đợi một lát, ta đi sắp xếp."
Nói xong, hắn liền bước xuống giường, cũng chẳng gọi cung nhân vào mà tự mình xỏ giày tất, đi đến trước giá treo đồ vớ lấy chiếc áo choàng lông vũ khoác tạm lên người rồi đi ra ngoài.
Lúc hắn bước ra ngoại điện, Chúc Tuyết Dao nghe các cung nhân trực đêm kinh ngạc kêu lên, ngay sau đó có người vội vội vàng vàng vào lấy quần áo, để Yến Huyền sang trắc điện thay đồ đàng hoàng.
Sương Chi dẫn theo hai cung nữ đi vào xem Chúc Tuyết Dao có cần gì không.
Chúc Tuyết Dao bảo họ bế đứa bé đến xem thử, con bé nhỏ xíu, mặt mũi còn nhăn nheo, đang ngủ rất ngoan.
Sương Chi nhỏ giọng bẩm: "Nhị thánh đã chọn xong phong hiệu cho quận chúa rồi ạ, chỉ là tên thì vẫn phải đợi điện hạ và nữ quân quyết định."
Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Lát nữa ta sẽ bàn bạc với Ngũ ca."
Về họ của đứa trẻ này thì chẳng có gì phải bàn bạc nữa. Chuyện này từ lúc nàng mới mang thai cho đến lúc sinh nở, hai người đã nói đi nói lại bảy tám lần.
Ban đầu nàng luôn cảm thấy đã có hai đứa trẻ họ Chúc rồi, đứa này nên theo họ Yến, nhưng lần cuối cùng Yến Huyền đưa ra lý lẽ đã hoàn toàn thuyết phục được nàng.
Hắn bảo: "Tuế Kỳ và Tuế Hoan là nhận nuôi, chuyện này không thể giấu giếm mãi được. Chỉ cần các con biết chuyện, dù có hiểu chuyện đến đâu cũng khó tránh sẽ có lúc chạnh lòng, nếu đến cả họ cũng khác thì lại càng thấy có khoảng cách. Thế nên, đứa trẻ này vẫn phải theo họ của muội, như vậy sau này Tuế Kỳ và Tuế Hoan có biết mình không phải con ruột, nhưng thấy cả nhà đều chung một họ thì cũng bớt nghĩ ngợi lung tung."
Chúc Tuyết Dao bèn hỏi: "Vậy nếu sau này có thêm những đứa trẻ khác thì sao? Đều họ Chúc hết à?"
Yến Huyền đối với chuyện này vô cùng thản nhiên: "Ta đã nói từ sớm rồi, nhà họ Chúc chỉ còn lại một mình muội, gánh nặng nối dõi tông đường đều đặt lên vai muội cả. Nhà họ Yến thực sự không thiếu vài người đâu, thế nên để các con đều họ Chúc ta thấy rất tốt. Chỉ là nếu muội có ý nghĩ khác thì ta cũng nghe theo muội, họ Chúc hay họ Yến đều chẳng sao cả. Bởi vì ở giữa đã có một đứa con vừa mang họ Chúc lại vừa do muội sinh ra làm cầu nối cho hai bên rồi, Tuế Kỳ và Tuế Hoan sẽ không vì chuyện này mà đa nghi nữa. Những đứa trẻ sinh sau thấy đứa trẻ này cùng họ với hai tỷ tỷ nhận nuôi kia, trong tiềm thức cũng sẽ muốn gần gũi với hai tỷ tỷ hơn, muội thấy sao?"
Chúc Tuyết Dao thấy rất có lý.
Thế nên những đứa trẻ sau này cứ để sau hãy nói, còn đứa này chốt lại là họ Chúc.
Thứ cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn là tên, chủ yếu là vì trước khi sinh không biết trai hay gái nên họ đã chuẩn bị sẵn mấy cái tên cho cả nam lẫn nữ.
...
Trong bếp, Yến Huyền sợ đám đầu bếp làm việc nửa đêm nửa hôm bị lẫn lộn nên đích thân đứng giám sát họ nấu nướng.
Khoảng hai khắc sau, mì nước canh gà Chúc Tuyết Dao muốn, bánh nướng nhân thịt cua cùng mấy món xào được bưng vào điện.
Sương Chi dựng chiếc bàn nhỏ lên giường, dẫn các cung nữ bày biện thức ăn xong xuôi, Yến Huyền liền trở lại giường, ngồi đối diện Chúc Tuyết Dao cùng ăn với nàng.
Chúc Tuyết Dao húp một ngụm canh gà rồi hỏi: "Đặt tên đứa trẻ là gì đây?"
Yến Huyền ngẫm nghĩ: "Tên cho bé gái cuối cùng chúng ta giữ lại ba cái là Tuế An, Tuế Doanh và Tuế Ý. Tuế An lấy từ ý 'tuế tuế bình an' Tuế Doanh lấy ý tương tự như 'niên niên hữu dư', Tuế Ý là âm của 'toại ý'. Ta thấy cái nào cũng hay, muội xem cái nào được hơn?"
Sở dĩ giữ lại tận ba cái là vì cả hai đều mắc bệnh "khó lựa chọn", bàn tới bàn lui vẫn không dứt khoát được.
Rốt cuộc bây giờ vẫn phải đối mặt với cái khó này.
Chúc Tuyết Dao vừa suy nghĩ vừa dùng đũa gẩy gẩy bát mì nước canh gà, gẩy một hồi phát hiện bên trong còn có sủi cảo, liền múc một cái sủi cảo lên, cắn một miếng.
Yến Huyền gắp một miếng cá hấp vào đĩa của mình, tuy là phần thịt bụng cá nhưng hắn vẫn lật qua lật lại kiểm tra xem có xương hay không. Còn chưa kịp gắp sang cho Chúc Tuyết Dao, ba chú mèo ngủ ở cuối giường ngửi thấy mùi thơm đã mò tới, buồn ngủ đến mức đi không nổi đường thẳng mà vẫn muốn sấn lại ăn ké.
Yến Huyền đẩy từng đứa ra một, trực tiếp đút miếng cá cho Chúc Tuyết Dao, cân nhắc nói: "Nếu xét về ý nghĩa, ta thấy Tuế Doanh hơi kém một chút. Những gia đình như chúng ta, năm nào mà chẳng có chút dư dả?"
"Cũng đúng." Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Ba chú mèo bắt đầu ngồi chồm hổm bên cạnh lên án Yến Huyền, tiếng gào sau to hơn tiếng gào trước.
Yến Huyền bị ồn đến nhức cả tai, đành phải gắp cá đút cho chúng.
Chúc Tuyết Dao một lòng nghĩ về chuyện đặt tên, căn bản không màng đến mấy chú mèo nhỏ đang dỗi hờn kia.
Thuận theo lời Yến Huyền nghĩ tiếp, nàng chọn: "Vậy gọi là Tuế An đi. 'Tuế Doanh' và 'Toại Ý' đều chỉ là cầu nguyện cho bản thân mình, nhưng 'tuế tuế bình an' thì phải quốc thái dân an mình mới có thể bình an được, muội thấy cái này hay hơn."
"Có lý lắm." Yến Huyền gật đầu, lập tức gọi Triệu Kỳ vào, bảo gã sáng mai bẩm báo cái tên này với Nhị thánh để họ ban chỉ sắc phong.
Chúc Tuyết Dao ngăn lại: "Cứ từ từ... Đợi đến tiệc trăm ngày thì sao? Giờ mới sinh ra, sợ phúc khí lớn quá đứa trẻ gánh không nổi."
Trong cung hay ngoài dân gian đều có quan niệm trẻ nhỏ không gánh nổi phúc khí quá lớn. Thế nên không chỉ chuyện sắc phong phải thong thả, mà có những đứa trẻ sinh ra thể trạng yếu ớt thì ngay cả việc đặt tên chính cũng phải hoãn lại vài tháng, thậm chí vài năm, trước đó cứ lấy một cái tên mụ gọi tạm.
Yến Huyền gật đầu: "Nghe theo muội." Rồi hắn nhìn Triệu Kỳ, bảo gã cứ theo ý của Chúc Tuyết Dao mà đi bẩm báo.
Hai người ăn xong bữa khuya liền đi ngủ.
Ngày hôm sau, Yến Huyền vẫn dậy rất sớm như thường lệ, nghe Triệu Kỳ bẩm lại động tĩnh bên phía hành cung, hắn hừ lạnh: "Tạm thời không cần bận tâm, cứ yên lặng theo dõi kỳ biến."
Chúc Tuyết Dao ngủ một mạch đến gần trưa.
Đế hậu từ nửa canh giờ trước khi nàng tỉnh giấc đã bãi triều, vừa ra khỏi điện Tuyên Đức liền trực tiếp đến cung Trường Lạc, nghe báo nàng vẫn đang ngủ nên đi bế cháu trước.
Lúc này, nghe tin nàng đã tỉnh, Hoàng hậu đi tìm nàng, vừa bước vào điện đã cười nói: "Cái con bé Kỳ Kỳ này, mới đấy thôi đã muốn đứa em gái mới một ngày tuổi gọi nó là tỷ tỷ rồi."
Chúc Tuyết Dao phì cười.
Hoàng hậu ngồi xuống cạnh giường, hạ thấp giọng bảo: "Bệ hạ dẫn hai đứa đi thả diều rồi, lát nữa sẽ sang đây. Ta nói nhỏ với con chuyện này trước, nghe xong cứ coi như không biết gì, đừng nhắc trước mặt ông ấy."
Lòng Chúc Tuyết Dao thắt lại, vội hỏi: "Chuyện gì thế mẹ?"
Hoàng hậu chưa kịp nói gì đã không nhịn được mà bật cười trước: "Sáng sớm hôm nay... Ha ha ha, cũng chẳng biết ông ấy tự dưng bị chạm dây thần kinh nào, vừa ngủ dậy đã bảo 'Con gái sinh nở vất vả, ta làm cha đi hầm cho nó bát canh vậy'. Ta còn chưa kịp phản ứng gì thì ông ấy đã chạy tót tới Ngự thiện phòng. Thế rồi... Ha ha ha, một người căn bản chưa bao giờ bước chân vào bếp, vừa nhúng tay vào đã đòi làm canh cá, lại còn không cho cung nhân xen vào. Sau đó ta vội chạy tới xem... Ha ha ha, trong nồi là một con cá nguyên vẹn cả đầu lẫn đuôi, vảy vẫn còn nguyên xi, trừng trừng đôi mắt chết không nhắm mắt đấy!"
"..." Chúc Tuyết Dao há hốc mồm, "Cha... Chắc không phải cha trực tiếp ném con cá sống vào nấu đấy chứ?"
Hoàng hậu bảo: "Cá thì ngự thiện phòng đã mổ sạch rồi, nhưng cũng chỉ mới mổ sạch thôi."
Chúc Tuyết Dao: "..."
Hoàng hậu vỗ đùi cười ngặt nghẽo: "Con bảo ông ấy không biết nấu nướng đi, thế mà ông ấy cũng biết khử mùi tanh đấy nhé. Cạnh con cá có mấy khúc hành củ với lát gừng nổi lềnh bềnh, nhìn y chang như con cá đang ngâm bồn tắm thuốc bắc ấy!"
Nghe hoàng hậu nói, Chúc Tuyết Dao mường tượng ra ngay hình ảnh đó trong đầu.
Một lát sau, Hoàng đế cầm diều dắt Tuế Kỳ và Tuế Hoan bước vào, bên tai Chúc Tuyết Dao cứ văng vẳng câu nói "y chang như đang ngâm tắm thuốc bắc" của Hoàng hậu, nàng phải ra sức ấn huyệt thái dương nhịn mãi mới không cười nhạo một vị cửu ngũ chí tôn ngay trước mặt.
Hoàng đế vô tội còn tưởng nàng không khỏe, vội nói: "A Dao nhức đầu à? Mau, truyền ngự y tới."
"Không có, không có đâu." Chúc Tuyết Dao ho nhẹ một tiếng, chỉ bảo do mình ngủ hơi nhiều thôi.
"Vậy thì tốt." Hoàng đế yên lòng, lại hỏi nàng: "Có thèm ăn món gì không? Cứ bảo họ làm cho con ăn bất cứ lúc nào."
Chúc Tuyết Dao nhịn lắm mới không nói ra mình thèm ăn món canh cá tắm thuốc bắc kia.
...
Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa.
Mùng hai tháng ba, Tuế An đầy tháng.
Đầy tháng là một ngày đáng để chúc mừng, song lúc này đứa trẻ còn quá nhỏ, để tránh bị trúng gió nên không tiện bế ra ngoài gặp người lạ, Chúc Tuyết Dao cũng mới vừa hết cữ nên chưa khỏe lắm.
Thế nên tiệc đầy tháng được tổ chức đơn giản, Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền, Đế Hậu, Thái hậu cùng Quý phi, Tuyên phi quây quần ăn một bữa cơm gia đình là xong chuyện.
Thế nhưng đến tiệc trăm ngày thì lại hoàn toàn khác.
Đế hậu từ lúc đứa trẻ đầy tháng đã dặn dò Lục thượng cục bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho tiệc trăm ngày.
Trước đó, họ cũng không để Chúc Tuyết Dao dọn về phủ ở, tiệc trăm ngày vẫn được tổ chức ở điện Quảng Dương.
Thế nhưng lượng quan khách đế hậu muốn mời quá nhiều, chỉ riêng những người ở Di Châu thôi điện Quảng Dương đã không chứa nổi, thế là quảng trường trước điện Quảng Dương cũng được tận dụng triệt để, còn chiếm dụng thêm hai tòa điện các bên cạnh.
Bởi vậy đến ngày tiệc trăm ngày, cả cung Trường Lạc bận rộn từ lúc trời còn chưa sáng.
Theo lý mà nói, Tuế An là chắt của Thái hậu, tiệc trăm ngày thế này tuy bà nên tham dự, song mọi việc sắp xếp không nên làm phiền bà phải bận lòng.
Nhưng khổ nỗi người bề trên lại cứ thích quan tâm lo lắng.
Bắt đầu từ sau bữa sáng, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền chốc chốc lại nghe bảo Thái hậu dặn dò Lục thượng cục cái gì đó, chốc chốc lại nghe Thái hậu đang giúp tiếp đón những quan khách đến chúc mừng, rồi lại nghe bà dắt Tuế Kỳ và Tuế Hoan đi ngủ trưa rồi, nửa ngày trời trôi qua bà còn bận rộn hơn cả hai vợ chồng họ.
Buổi chiều, các hoàng tử công chúa lần lượt tiến cung.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng đứng đón họ ở cửa điện Quảng Dương, người đến đầu tiên là Ôn Minh công chúa và Sở Duy Xuyên, chẳng bao lâu sau, Chiêu Minh Đại trưởng công chúa cũng tới.
Vì phép lịch sự, họ cũng gửi thiệp mời đến chỗ Tín Nghĩa Hầu, Tín Nghĩa Hầu đến không có gì lạ, nhưng cả Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều không ngờ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa lại tới cùng hắn.
Hai người đứng song song, nhìn từ xa chẳng khác nào một đôi phu thê.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau, không tiện nói gì, đợi hai người đi đến gần, đôi bên khách sáo chào hỏi hàn huyên một phen rồi mời họ vào trong.
Nhưng đợi đến khi chính thức khai tiệc, bọn họ lại cảm thấy càng ngày càng gượng gạo.
Đợi qua ba vòng rượu, hai người cùng nhau trở về tẩm điện để giã rượu và thay y phục, Yến Huyền không nhịn được mở lời trước: "Dao Dao, ta thấy Đại tỷ hơi quá đáng rồi."
Chúc Tuyết Dao đang ngồi trước bàn trang điểm chỉnh lại tóc, vừa nghe đã biết hắn đang nói đến chuyện gì.
Tuy hôm nay Chiêu Minh Đại trưởng công chúa đi cùng Khương Du, nhưng cũng dắt theo Thẩm Ngư.
Trên bàn tiệc, nàng ấy và Khương Du ngồi chung một bàn, còn Thẩm Ngư ngay cả cửa điện cũng không được bước vào, phải đứng đợi bên ngoài cùng với đám cung nhân khác.
Trước kia Thẩm Ngư ở bên cạnh Đại trưởng công chúa thế nào, mọi người đều rõ. Hôm nay chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều lộ vẻ khó nói khôn tả, trong lòng Thẩm Ngư rốt cuộc có mùi vị gì thì lại càng không cần phải bàn cãi.
Chúc Tuyết Dao thở dài phụ họa: "Đúng vậy, muội không hiểu tại sao Đại tỷ lại làm thế. Việc làm khó coi như vậy, chi bằng đừng mang Thẩm Ngư đến còn hơn."
Yến Huyền gật đầu: "Ta cũng định nói thế đấy. Nếu Thẩm Ngư không tới, chẳng ai có thể nói được lời nào."
Giống như các vương phủ đều chỉ có chính phi và trắc phi tới, Thục Ninh công chúa chỉ dẫn theo Tễ Vân, những người đến đều một mực hòa thuận, ai không tới thì mọi người cũng chẳng buồn nhắc nhiều làm gì.
Đại trưởng công chúa chọn lấy một cách vừa khiến người ta khó chịu nhất lại vừa bắt mắt nhất, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền thực sự không hiểu nổi suy nghĩ của nàng ấy.
Yến Huyền vốn là người khi bốc đồng thì chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lúc trước đốp chát với Thái tử cũng chẳng chút nể nang. Thêm nữa hắn lại có mối quan hệ từng cùng Thẩm Ngư uống rượu đánh bài, lúc này không khỏi nổi hứng bênh vực kẻ yếu: "Lát nữa ta bảo người kê thêm một bàn tiệc cho Thẩm Ngư ở trắc điện!"
Chúc Tuyết Dao vội quay đầu: "Đừng mà!"
Thấy Yến Huyền cau mày, nàng nói: "Bây giờ chúng ta cho hắn thể diện, nhưng sau này thì sao? Không phải hắn vẫn phải quay về phủ Đại Trưởng công chúa à? Nếu Đại tỷ vì việc này mà thấy lấn cấn trong lòng, huynh bảo hắn phải làm sao đây?"
"... Thôi dẹp vậy!" Yến Huyền bất lực thở dài, gạt bỏ ý định này đi, xua tay bảo: "Ta ra ngoài mời rượu một vòng cái đã."
Dứt lời, hắn liền đi luôn.
Chúc Tuyết Dao để mặc hắn, nàng để Vân Diệp và Sương Chi tiếp tục dặm lại lớp trang điểm cho mình, trong lòng thầm tính toán chuyện của Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, càng nghĩ càng thấy chỗ nào cũng kỳ quặc.
Tính đến nay khoảng thời gian Khương Du xuất hiện đã tròn một năm. Trong một năm này Đại trưởng công chúa và Khương Du đi lại vô cùng mật thiết, rất nhiều người từng nhìn thấy họ cùng nhau dạo phố, nghe hí kịch, dính nhau như hình với bóng. Thế nhưng đối với hôn sự đã định từ thuở nhỏ kia, cả hai người bọn họ lại không một ai hé răng nửa lời.
Còn nhớ lúc Khương Du mới được phong Hầu, ai nấy đều cảm thấy bọn họ sẽ nhanh chóng thành thân thôi. Thế nhưng nhìn thời gian trôi qua ngày một dài mà chẳng thấy có động tĩnh gì, dần dà cũng chẳng còn ai bàn ra tán vào nữa.
Chúc Tuyết Dao nghĩ đến những điều này, không khỏi cảm thán. Nàng quả thực không hiểu nổi Đại trưởng công chúa.
Bên ngoài tẩm điện, Yến Huyền vừa trở lại bàn tiệc hàn huyên với các quan khách được vài câu liền bị Hằng Vương kéo đi.
Hằng Vương trực tiếp lôi hắn vào một gian sương phòng ở cạnh quảng trường, chỗ này không bày tiệc, chuyên để trống cho quan khách nghỉ ngơi chốc lát.
Yến Huyền bước vào thì thấy Khang Vương và Sở Duy Xuyên cũng có mặt. Đang thắc mắc không hiểu ra làm sao, Hằng Vương đã kéo hắn lại cùng ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề: "Ngũ đệ, đệ phải đề phòng Đại ca đấy, biết chưa?"
Yến Huyền khựng lại, nhìn sang Khang Vương và Sở Duy Xuyên.
Sắc mặt Khang Vương hết sức âm trầm: "Không giấu gì đệ, ta và Tam ca của đệ đã chú ý tới Đại ca hơn nửa năm trời rồi, huynh ấy..." Khang Vương thở dài, lắc đầu, "Từ lúc tung ra những lời đồn thổi không hay về đệ rồi, bọn ta đã thấy bất an. Sau đó huynh ấy im hơi lặng tiếng, nhưng cũng chưa chắc đã buông tha cho đệ đâu, chỉ sợ là đang chờ thời cơ ném đá giấu tay thôi."
Yến Huyền cảm động, hắn gật đầu: "Đệ cũng đã nhận ra, cũng đã bẩm báo với phụ hoàng mẫu hậu hai lần rồi, những chuyện khác đệ cũng đang đề phòng, Nhị ca và Tam ca cứ yên tâm."
Khang Vương và Hằng Vương nhìn nhau, lờ mờ nhận ra dường như hắn đã có sắp xếp của mình, lại sợ đây chỉ là lời nói lấy lệ, Khang Vương bồi thêm một câu: "Đệ phải cẩn thận huynh ấy lấy việc tu sửa hành cung của đệ ra để làm văn đấy. Đặc biệt là lúc sắp hoàn công, đệ nhất định phải đích thân tới xem xét, các sổ sách liên quan cũng phải đích thân rà soát lại một lượt."
Yến Huyền trịnh trọng gật đầu: "Đệ biết rồi."
Khang Vương và Hằng Vương thấy vậy, thầm nghĩ hắn đã hiểu rõ mọi chuyện nên cũng không định nói thêm gì nữa, bèn đứng dậy định quay lại bàn tiệc rượu.
Thế nhưng Yến Huyền lại bảo: "Nhị ca, Tam ca, đệ... Muốn đi một nước cờ hiểm, Nhị ca và Tam ca giúp đệ quyết định xem sao."