Khang Vương và Hằng Vương nhìn nhau, cùng ngồi trở lại.
Sở Duy Xuyên hành lễ: "Thần xin cáo lui trước."
"Tỷ phu dừng bước." Yến Huyền cười nói, "Đệ không có ý né tránh tỷ phu đâu, chỉ là gọi 'Nhị ca Tam ca' quen miệng thôi."
Sở Duy Xuyên khẽ cười, theo lời ngồi xuống.
Yến Huyền không hề giấu giếm, đem dự tính trong lòng nói ra một lượt, cuối cùng bảo: "Người thì thực ra đệ đã sắp xếp từ sớm, chỉ là vì thận trọng nên chưa dám động thủ."
Ba người im lặng nhìn nhau mấy lượt.
Khang Vương nói: "Nghe có vẻ như đệ đã thu xếp chu toàn hết rồi, vậy điều đệ lo ngại là gì?"
Yến Huyền thẳng thắn: "Nhị ca giúp đệ nghĩ xem có sơ hở nào không? Đệ sợ kiếm củi ba năm thiêu một giờ."
Ba người lại nhìn nhau, lần này thời gian họ im lặng lâu hơn hẳn.
Một lát sau, Sở Duy Xuyên thở dài: "Hai phái tranh đấu, không có mưu kế nào là đảm bảo thành công tuyệt đối cả. Đại ca này của Điện hạ đã làm Thái tử bao nhiêu năm nay, cũng chẳng phải hạng bất tài vô tướng, Điện hạ muốn ổn thỏa e là rất khó."
Yến Huyền gật đầu, đổi sang một cách nói khác: "Vậy thì xin Nhị ca, Tam ca và tỷ phu giúp đệ nghĩ xem, nếu kế này thất bại, làm sao đệ mới có thể bảo toàn cho Dao Dao và các con toàn thân trở lui? Chuyện này thành hay bại đều là cuộc chiến giữa đệ và Đại ca, tuyệt đối không thể liên lụy đến họ."
"Cái này à..." Hằng Vương lắc đầu, ngẫm nghĩ một lát, gác khuỷu tay lên chiếc bàn nhỏ trước mặt, chống cằm bảo: "Ta chưa từng nghĩ tới chuyện đó. Chuyện ta muốn tranh cao thấp với Đại ca thì Tam tẩu của đệ đã biết từ lâu rồi, nàng ấy bảo muốn cùng ta đồng sinh cộng tử, cùng tiến cùng lui, giữa bọn ta chẳng có chuyện liên lụy hay không liên lụy gì cả."
Yến Huyền và Sở Duy Xuyên: "..."
Khang Vương còn dứt khoát đảo mắt một cái.
Mọi người đang bàn chính sự đấy, cái người này sao tự dưng lại khoe khoang ân ái thế hả?
Huynh ấy có bệnh gì không!
Hằng Vương nói tiếp: "Đệ có từng nghĩ tới chuyện A Dao cũng rất sẵn lòng cùng đệ tiến lui hay không? Muội ấy đâu phải kiểu cô nương cần người ta bảo bọc trong lòng. À đúng rồi..." Hằng Vương chợt nhận ra một chuyện, đánh giá Yến Huyền hai lượt rồi hỏi: "Mấy dự tính vừa rồi đệ đã nói với A Dao chưa?"
Yến Huyền hơi do dự.
Hằng Vương liền hiểu ngay, không khỏi nhíu mày: "Phu thê với nhau, chuyện thế này mà đệ lại giấu muội ấy, đệ tưởng thế là tốt cho muội ấy thật chắc?"
"Không phải." Yến Huyền cười khổ, "Muội ấy vừa mới sinh con xong mà."
"Cái đó thì đúng." Sắc mặt Hằng Vương dịu đi đôi chút.
Lúc Hằng Vương phi mang thai, mấy chuyện lộn xộn này hắn cũng không dám nói nhiều.
"Tóm lại điện hạ vẫn nên tìm một thời điểm thích hợp, nói trước với Phúc Tuệ quân đi." Sở Duy Xuyên cân nhắc, "Còn về những lời điện hạ vừa nói, thần cho rằng vẫn có khả thi. Giả sử thật sự có sơ suất..."
Hắn nhìn Khang Vương và Hằng Vương, "Những ngày qua hai vị điện hạ cũng đang trù mưu giúp Ngũ điện hạ, Ôn Minh công chúa cũng lưu tâm tới chuyện này. Theo thần được biết, nàng ấy còn từng trò chuyện với Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, Chiêu Minh Đại trưởng công chúa xưa nay khá thân thiện với điện hạ, chưa chắc đã trơ mắt đứng nhìn Thái tử tính kế điện hạ đâu."
Khang Vương mỉm cười: "Tỷ phu nói phải."
Hằng Vương khoanh tay bảo: "Bên phía ta, Tam tỷ và Tứ tỷ đều tự hiểu. Tam tỷ không mấy bận tâm đến mấy chuyện này, còn Tứ tỷ ư... Đừng nhìn tỷ ấy tính tình mềm mỏng mà lầm, tỷ ấy lại là người để tâm đến tình nghĩa nhất. Nếu Thái tử thật sự dồn đệ và A Dao vào chỗ chết, Tứ tỷ nhất quyết sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Mẫu phi và cữu ữu của ta chắc cũng sẽ đứng ra nói vài câu, tình nghĩa giữa họ và Chúc gia không hề nông cạn."
Yến Huyền thầm cân nhắc những lời họ nói, mọi người nói thêm vài câu vu vơ rồi cùng trở lại tiệc rượu.
Rời khỏi gian sương phòng này, Yến Huyền nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi, tâm trạng trơ nên phức tạ.
Tuy bọn họ và Thái tử tranh giành nhau, nhưng trước đây dù ở trước mặt hay sau lưng đều vẫn tôn kính gọi một tiếng "Đại ca", khi đó dù có muôn vàn bất hòa thì cũng giống như cuộc quân tử chi tranh hơn, chỉ có công khai khiêu chiến chứ không có những tính kế không thấy được ánh mặt trời thế này.
Mà bây giờ, đôi bên rốt cuộc đã bấu xé đến mức một mất một còn, dẫu có phụ hoàng mẫu hậu ở trên thì nhiều nhất cũng chỉ là duy trì thể diện bên ngoài mà thôi.
Xưng hô "Đại ca" này, không biết từ lúc nào, bọn họ đều không muốn gọi nữa.
Không chỉ bởi vì đôi bên đang vô lễ, mà còn bởi vì trong thâm tâm họ thật sự cảm thấy Đại ca không xứng nữa rồi.
Trở lại bàn tiệc rượu, Yến Huyền mới biết vừa rồi Nhị thánh đã hạ chỉ ở phong Tuế An làm Thừa Bình quận chúa.
Chúc Tuyết Dao đã được các quan khách chúc mừng một lượt, lúc này thấy hắn trở về, quan khách lại chúc mừng thêm một lượt nữa.
...
Tiệc rượu kéo dài mãi đến chập tối mới tan, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền bận rộn từ lúc trời chưa sáng, tiễn khách xong thì mệt mỏi rã rời, tắm gội thay đồ xong liền lăn ra ngủ.
Những người còn lại ra khỏi cung, ai về nhà nấy, Khương Du tất nhiên lên xe ngựa của Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, đưa nàng ấy về phủ trước.
Yến Tri Phù ở trên bàn tiệc có uống chút rượu, trên đường đi cảm thấy đau đầu nên nhắm mắt ngủ luôn. Khương Du vốn có lời muốn nói với, đành phải tạm thời nén lại chưa nói.
Trở lại phủ Đại trưởng công chúa, Yến Tri Phù tỉnh giấc, mơ mơ màng màng bước xuống xe ngựa. Ở cổng phủ đã có thị nữ đợi sẵn, lập tức tiến lên định dìu nhưng Khương Du vẫy tay bảo họ lui xuống, tự mình đỡ nàng ấy vào trong.
Cứ thế đi thẳng đến viện của Đại trưởng công chúa, Khương Du đang định nhấc chân bước qua cửa thì phía sau có người trầm giọng: "Quân hầu dừng bước."
Khương Du khựng lại, quay đầu nhìn sang, Thẩm Ngư tiến lên, vươn tay ra đỡ lấy Đại trưởng công chúa đang say lướt khướt, đồng thời quan sát sắc mặt của nàng ấy.
Đại Trưởng công chúa dường như khá say, tuy vẫn còn tỉnh táo nhưng đôi mắt trống rỗng nhìn xuống mặt đất, căn bản không nhận ra hắn đã đi đến gần.
Thẩm Ngư lại nhìn sang Khương Du, thản nhiên nói: "Trời đã tối muộn, lúc này quân hầu theo chủ thượng đi vào e là không tiện, nô sẽ hầu hạ chủ thượng đi ngủ, quân hầu cứ yên tâm."
Khương Du thầm thấy nực cười.
Mấy tháng qua đi, ai nấy đều nhìn ra được phân lượng của Thẩm Ngư trong lòng Đại trưởng công chúa ngày một giảm sút. Ban đầu nàng ấy chỉ là lười gặp hắn nhiều, nhưng vẫn để hắn quản lý công việc trong phủ. Sau đó công việc trong phủ cũng không cho hắn nhúng tay vào nữa, nếu không phải trước kia nhân duyên của hắn trong phủ không tệ thì lúc này trong mắt hạ nhân e là đã chẳng còn cái tên này rồi.
Thế mà Thẩm Ngư lại dám ngăn cản hắn?
Khương Du cười khẩy: "Thẩm Ngư, đây là vị hôn thê của ta."
Thẩm Ngư khẽ nhướng mày: "Quân hầu cũng biết là 'chưa cưới' đấy thôi."
Dứt lời, Thẩm Ngư chẳng thèm nhìn Khương Du lấy một cái, tự mình dìu Đại trưởng công chúa bước vào viện.
Khương Du sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, nửa ngày trời mới kinh ngạc thốt lên: "A Phù?"
Chiêu Minh Đại trưởng công chúa chẳng có phản ứng gì.
...
Đông cung.
Phương Nhạn Nhi nghe tin Thái tử hôm nay ở tiệc trăm ngày của Thừa Bình quận chúa uống say đến bất tỉnh nhân sự, tuy không mấy thoải mái nhưng vẫn hỏi xem sau khi Thái tử trở về thì ngủ lại ở chỗ nào. Nghe bảo hắn đến thư phòng rồi, Phương Nhạn Nhi biết đây là một cơ hội, trong lòng dù có muôn vàn uất ức vẫn nhẫn nhịn, trang điểm chải chuốt cẩn thận rồi vội vã chạy đến thư phòng.
Thế nhưng ở trong Đông cung bây giờ đã chẳng còn ai chừa lại "cơ hội" nào cho ả nữa.
Phương Nhạn Nhi chạy tới ngoài cửa thư phòng thì thấy người của Trương trắc phi đã canh giữ ở ngoài viện từ bao giờ.
Trước kia Trương trắc phi vì chuyện của Phương Nhạn Nhi mà phải chịu phạt sảy thai, sau đó Phương Nhạn Nhi bị bóc trần chuyện giả mang thai, chuyện này tuy không truyền ra ngoài nhưng các thị thiếp ở Bắc cung đều đã nghe nói.
Thái tử áy náy với Trương trắc phi, ban thưởng rất nhiều để bù đắp, nhưng mối thâm thù giữa Trương trắc phi và Phương Nhạn Nhi xem như đã kết hạ.
Cách đây không lâu, Trương trắc phi lại có hỷ, trong Đông cung không ai là không kính nàng ba phần, nàng lại càng không cần nhẫn nhịn Phương Nhạn Nhi nữa.
Phương Nhạn Nhi đi đến ngoài viện vừa nhìn thấy toàn là người của Trương trắc phi, thầm kêu không ổn, nhưng ả lại không cam tâm, bèn cố ra vẻ bình tĩnh tiesn lên, giả vờ như không nhìn thấy người của Trương trắc phi, nói với tên hoạn quan đang làm nhiệm vụ ở thư phòng: "Nghe bảo điện hạ say rượu, ta đến xem thử."
Nói rồi, nàng ta nâng bước muốn đi vào trong.
"Ơ, Phụng nghi!" Tên hoạn quan kia lập tức giơ tay chặn ả lại, cười như không cười, bảo, "Điện hạ say rượu rồi, giờ đã đi ngủ, mời Phụng nghi về cho."
Phương Nhạn Nhi lườm gã một cái: "Say rượu đi ngủ e là sẽ khó chịu, đêm nay ta đến hầu hạ điện hạ, ngươi đừng quản nữa!"
Vừa nói ả vừa lại muốn đi lên.
Nếu là hơn một năm trước, ả nói những lời này thì chẳng ai dám cản ả cả, Thái tử cũng đang thích cái tính cách này của ả.
Thế nhưng thời thế đã đổi thay, tên hoạn quan kia không cần biết giọng điệu của ả dứt khoát đến mức nào, gã không nhường bước mà tiếp tục cản ả lại: "Bên phía điện hạ không thiếu người hầu hạ đâu. Còn bên phía tiểu công tử... Phụng nghi không có mặt e là không được, Phụng nghi vẫn nên quay về đi."
Lời khuyên bảo này nghe rất thể diện, nhưng cũng có chút ý đe dọa và mỉa mai. Bởi vì đây dù sao cũng là trong cung, dựa vào những việc Phương Nhạn Nhi từng làm, đắc tội với bao nhiêu người, nay thất sủng rất khó lật mình, đáng lẽ đã chết không toàn thây từ lâu.
Có thể sống lành lặn nguyên vẹn thế này, giữ lại ngôi vị Phụng nghi chẳng qua là vì ả còn đang nuôi dưỡng Yến Minh Dương thôi.
Phương Nhạn Nhi đương nhiên hiểu rõ chuyện này, trừng mắt liếc xéo một cái, ngoài mặt thì tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng trong lòng lại chột dạ, nói: "Ngươi bớt lôi tiểu công tử ra nói chuyện đi!"
Tên hoạn quan chặn ở trước mặt rụt cổ, cười xòa: "Nô tài chẳng qua cũng chỉ nói đạo lý đó thôi, Phụng nghi đừng cả nghĩ."
Phương Nhạn Nhi nghiến răng: "Hôm nay ta cứ nhất quyết đi hầu hạ Thái tử đấy, ngươi..."
Ả còn chưa nói dứt câu, dưới mái hiên đã vang lên giọng nữ: "Điện hạ đã đi ngủ rồi, ai ở đây gây tiếng động ồn ào thế hả!"
Phương Nhạn Nhi run lên bần bật, nín thở nhìn sang, tên hoạn quan kia cũng nhìn sang, lập tức khom lưng lùi nửa bước, hành lễ: "Trắc phi."
Trương trắc phi thản nhiên nhìn Phương Nhạn Nhi, thong dong đi tới đi tới: "Điện hạ ngày thường nhắc cũng chẳng muốn nhắc tới Phụng nghi một câu, Phụng nghi ngược lại còn 'có lòng' quá nhỉ? Lúc Thái tử phi sinh con suýt chút nữa bị hại, chẳng biết Phụng nghi nghĩ thế nào đây."
Phương Nhạn Nhi lập tức bốc hỏa, chỉ thẳng mặt nàng ta, bảo: "Các ngươi tính kế ta! Thang thuốc giục sinh của Thái tử phi không liên quan gì đến ta hết!"
Trương trắc phi khẽ cười: "Đều là chuyện ở Bắc cung cả, ta chỉ nói chuyện phiếm vài câu với Phụng nghi thôi, Phụng nghi chột dạ cái gì?"
Phương Nhạn Nhi trừng mắt: "Ngươi mới..."
Trương trắc phi không muốn nhiều lời vô ích, thong thả ngáp một cái: "Trước khi tiến cung, ta đã nghe danh Phụng nghi tự tiện xông vào cung Trường Thu rồi. Không ngờ qua mấy năm, Phụng nghi vẫn chẳng biết phép tắc, gặp ta không hành lễ cũng thôi đi, biết rõ điện hạ đã đi ngủ còn dám ở đây lớn tiếng ồn ào. Người đâu!"
Giọng của Trương trắc phi bỗng trầm xuống: "Áp giải ả đến quỳ ở sân viện Thê Nhạn Cư, quỳ đến lúc mặt trời mọc thì có thể đứng lên."
"Ngươi..."
Phương Nhạn Nhi còn muốn tranh biện, Trương trắc phi đã cười nói: "Ta biết họ không áp chế nổi ngươi, ngươi có thể không quỳ, vậy thì đợi đến lúc trời sáng chúng ta xem thử, xem xem ai lúc này có tiếng nói trước mặt điện hạ hơn."
Dứt lời, Trương trắc phi tặc lưỡi một cái, xoay người đi thẳng vào thư phòng.
...
Cung Trường Lạc, điện Quảng Dương.
Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao ngủ từ lúc chập tối, mới qua giờ Tý đã tỉnh giấc.
Lúc này cũng chính là thời điểm loài mèo phấn khích nhất, thấy họ tỉnh giấc liền nhao nhao sấn lại đòi chơi cùng. Hai người thức dậy chơi đùa với chúng một lát, còn bảo cung nhân lấy chút cá khô ra cho chúng đánh chén.
Lúc cho mèo ăn, Yến Huyền suy nghĩ đến những lời Tam ca nói với mình hôm nay, lại quan sát Chúc Tuyết Dao, trầm giọng nói: "Dao Dao, ta nói với muội chút chuyện này."
"Dạ?" Chúc Tuyết Dao chỉ nghe giọng điệu của hắn liền biết là có chuyện lớn, không khỏi nghiêm túc theo: "Huynh nói đi."
Yến Huyền gật đầu, thuật lại những gì bàn bạc với Khang vương và Hằng vương vào ban ngày.
Chúc Tuyết Dao nghe đến một nửa đã hãi hùng, nghe xong, nàng hít sâu một hơi: "Dụ rắn vào hang sao?"
"Ừ, xem như là thế đi." Yến Huyền nhìn nàng đăm đăm, "Muội thấy sao?"
"Muội..." Chúc Tuyết Dao vô cùng bất an, theo bản năng muốn ngăn cản hắn.
Thế nhưng nghĩ kỹ lại, ngoài nỗi bất an tự nhiên nảy sinh ra thì nàng chẳng nói nổi những sắp xếp này có chỗ nào không ổn cả. Huống hồ, nàng vốn dĩ cũng đang tính kế Yến Quyết, những dự tính của Yến Huyền tuy nàng chưa từng nghĩ tới nhưng nước đi lại có điểm trùng khớp.
Chúc Tuyết Dao vững tâm lại rồi gật đầu: "Muội thấy được. Trước đó Thái tử đã có chuẩn bị sẵn rồi, chắc hẳn là sẽ không bỏ lỡ cơ hội này, muội thấy mười phân vẹn mười."
Đạo lý tuy là vậy, thế nhưng lúc nàng nói ra, nỗi bất an kia lại dâng trào.
Chúc Tuyết Dao nén lòng lại nói tiếp: "Sau này đi đến bước nào, Ngũ ca nhớ nói cho muội biết kịp thời, được không?"
"Tất nhiên rồi!" Yến Huyền lập tức đồng ý, "Trước đây do muội mang thai, ta không dám nói, từ nay về sau ta nhất định không giấu muội nữa."
"Thế thì tốt." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Tam ca nói đúng, muội và Ngũ ca cùng tiến cùng lui, thắng hay thua chúng ta đều cùng nhau chống đỡ."
...
Sáng sớm, phủ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.
Yến Tri Phù vừa thức dậy nghe báo Khương Du đêm qua cũng say, đang tá túc lại ở trong phủ, liền bảo thị nữ đi mời hắn đến cùng ăn sáng.
Khương Du đã dậy từ sớm, thế nên nghe thị nữ truyền lời liền đến rất nhanh. Hắn bước vào phòng ngủ, thấy Yến Tri Phù vẫn còn đang ngồi trước bàn trang điểm chải chuốt, tự giác ngồi xuống trước chiếc bàn nhỏ uống trà trò chuyện.
Hai người nói chuyện một lát về chuyện tiệc trăm ngày hôm qua, trong thâm tâm Yến Tri Phù không muốn nhắc nhiều đến Chúc Tuyết Dao, nhưng lại không ngại khen ngợi đứa trẻ đáng yêu, lại nói tới chuyện hai vợ chồng họ tình cảm mặn nồng.
Đoạn đối thoại trước đó Khương Du chỉ mỉm cười phụ họa, nói tới đoạn sau, hắn đột ngột im lặng.
Yến Tri Phù nghiêng đầu nhìn hắn: "Sao thế?"
Khương Du thở dài: "Họ đúng là phu thê tình thâm, buổi tiệc hôm qua ai nấy đều ngưỡng mộ, còn chuyện của chúng ta..."
Lời chưa nói hết, Yến Tri Phù đã cúi đầu, ánh sáng trong đôi mắt vụt tắt.
Khương Du thức thời dừng lại, chuyển sang chủ đề khác: "Ta không phải giục nàng, ta chỉ muốn hỏi thử xem, rốt cuộc nàng có dự tính gì?"
Yến Tri Phù quay trở lại tấm gương đồng, khẽ nói: "Chàng biết đấy, mười mấy năm qua ta không thể ở bên báo hiếu phụ hoàng mẫu hậu, họ thương nhớ ta lắm. Giờ đây mới trở về chưa được bao lâu, nếu ta lại cùng chàng quay lại Di Châu thì họ sẽ rất đau lòng. Thế nên ta muốn đợi thêm một chút, hiếu thảo thêm một thời gian nữa rồi mới cùng họ đề cập đến hôn sự."
Nàng nói như vậy, trong lòng thì hiếu kỳ muốn xem Khương Du có nới lỏng bảo thành hôn xong vẫn sống ở Lạc Dương hay không, nhưng hắn lại gật đầu rất nhanh: "Thôi được rồi, ta nghe theo nàng hết."
Yến Tri Phù nghịch nghịch chiếc vòng tay đặt trên bàn trang điểm, lẳng lặng nhướng mày.
Khương Du không thấy sắc mặt của nàng ấy, nhưng thấy nàng im lặng thì biết chủ đề này khiến nàng không vui, đúng lúc tìm lời khác để nói: "Đúng rồi, cái gã Thẩm Ngư kia..." Hắn cười gượng, "Tối qua Thẩm Ngư lời qua tiếng lại, bảo ta không màng đến danh tiếng của nàng, đợi sau khi hắn hầu hạ nàng đi ngủ xong, ta thực sự uất nghẹn chịu không nổi bèn nói hắn vài câu, thế mà suýt chút nữa xông vào đánh nhau đấy. Nàng quản giáo hắn chút đi, tránh cho sau này ngày một nghiêm trọng hơn, đôi bên sứt mẻ thể diện chẳng ra sao cả."
Cuối cùng cũng đến rồi.
Trong lòng Yến Tri Phù dâng lên cảm giác trút bỏ được gánh nặng, bề ngoài nàng chỉ nhàn nhạt nói: "Hạ nhân trong phủ dám chọc vào chàng, chàng cứ quản giáo là được mà."
Khương Du xua tay lắc đầu: "Dù sao cũng là người của nàng, ta không tiện nhúng tay vào." Nói đến đây, hắn hơi khựng lại, "Chỉ là tối qua làm rùm beng lên khó coi quá, bao nhiêu hạ nhân nhìn thấy... Ta quản cũng không xong mà không quản cũng không được, chỉ đành sai người nhốt hắn vào phòng thanh tịnh trước, đợi muội xử lý."
"Cái gì cơ?" Yến Tri Phù quay đầu lại, sắc mặt thay đổi.
Khương Du sững người: "Ta nghĩ nơi đó cũng chẳng làm người ta bị thương được, huống hồ hắn xuất thân là ám vệ, chỉ có vài canh giờ này thôi chắc hẳn là không có chuyện gì đâu."
Yến Tri Phù thật sự hoảng loạn.
Cho dù nàng vẫn luôn đợi Khương Du gây rắc rối cho Thẩm Ngư, nhưng nàng không ngờ Khương Du lại biết nhắm vào điểm yếu chí mạng như vậy.
Nàng cố ra vẻ bình tĩnh, nhưng âm điệu đã hơi khàn lại: "Chàng... Chàng không thể nhốt hắn. Thẩm Ngư thuở nhỏ từng gặp chút chuyện, hắn không chịu nổi nơi đó đâu."
Khương Du lập tức sốt sắng: "Thế thì hỏng bét rồi." Sau đó, hắn lập tức ra lệnh cho hoạn quan trong phòng, "Mau đưa Thẩm Ngư ra ngoài."