Gả Cho Tĩnh Gia

Chương 3



Đó là tân phòng Tĩnh Chấp Nghiễn chuẩn bị cho chúng ta.

 

Trong tiền sảnh, người nhà họ Tĩnh đều đã có mặt đầy đủ.

 

Hầu gia và Tĩnh phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt vô cùng khó coi.

 

Tĩnh Chỉ Uyên ngồi một bên, trong tay cầm chén trà, dáng vẻ nhàn nhã, nhưng lại khiến bầu không khí trong cả tiền sảnh trở nên nặng nề.

 

Hắn ngước mắt nhìn ta một cái, ánh mắt ôn hòa.

 

Ta quỳ xuống, nhận chén trà nha hoàn đưa tới, kính dâng phụ thân hắn:

 

“Phụ thân dùng trà.”

 

Tĩnh lão gia thần sắc phức tạp, nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm rồi đặt xuống một phong hồng bao.

 

“Đã vào cửa rồi, sau này... chính là người nhà họ Tĩnh, phải giữ đúng bổn phận.”

 

Ta cụp mắt:

 

“Vâng.”

 

Khi ta dâng trà cho Tĩnh phu nhân, bà không lập tức nhận lấy, ánh mắt lướt trên mặt ta, mang theo vài phần chán ghét.

 

Bà chậm rãi mở lời:

 

“Chuyện hôm qua tuy là A Nghiễn hồ đồ, nhưng nếu con đã cùng Uyên nhi bái đường, thì chính là thê t.ử của nó.

 

“Gia quy nhà họ Tĩnh rất nghiêm, mong sau này lời nói hành động của con phải cẩn trọng, đừng gây thêm chuyện thị phi.”

 

Từng câu từng chữ ấy đều đang nhắc nhở về sự ô nhục và mất mặt của ta.

 

Bà đương nhiên cho rằng ta không xứng với đứa con trai ưu tú là Tĩnh Chỉ Uyên.

 

Bà vốn còn mong sau này kết được một mối thông gia với hoàng thất.

 

Không ngờ lại bị ta chen ngang.

 

Đương nhiên trong lòng vô cùng không thích ta.

 

Bàn tay nâng chén trà của ta khẽ run lên, nước trà nóng hổi gần như sắp tràn ra ngoài.

 

Đúng lúc ấy, Tĩnh Chỉ Uyên đưa tay cầm lấy chén trà nóng bỏng kia, hai tay dâng lên trước mặt Tĩnh phu nhân:

 

“Mẫu thân, xin dùng trà.”

 

Tuy hắn đang mỉm cười, nhưng ta vẫn nhìn ra sự không vui trong đáy mắt hắn.

 

Thấy vậy, Tĩnh phu nhân vội vàng cười làm lành rồi nhận lấy chén trà:

 

“Được được được, mẫu thân uống trà. Con trai lớn rồi, biết bảo vệ thê t.ử rồi.”

 

Tất cả cơ nghiệp nhà họ Tĩnh đều do một tay Tĩnh Chỉ Uyên gây dựng nên.

 

Mà họ cũng hiểu rất rõ tính cách của đứa con trai này.

 

Cho nên đương nhiên không dám ép buộc quá mức.

 

Trong lòng ta ấm áp, nhưng vẫn hiểu lễ nghĩa mà đáp:

 

“Mẫu thân dạy bảo rất đúng.”

 

Bà uống trà xong, đưa cho ta một phong hồng bao mỏng dính.

 

Cuối cùng, ta bưng trà đi tới trước mặt Tĩnh Chỉ Uyên.

 

Hắn đặt chén trà trong tay xuống, ngước mắt nhìn ta.

 

Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy một tia không vui lóe lên nơi đáy mắt hắn.

 

Ta biết đó là vì những lời Tĩnh phu nhân vừa nói.

 

Nhưng hắn không phát tác ngay tại chỗ.

 

Ta định quỳ xuống kính trà, hắn đưa tay nhận lấy chén trà trong tay ta, tay còn lại đỡ ta đứng dậy:

 

“Không cần quỳ trước mặt ta, nàng và ta là phu thê.”

 

Hắn uống trà xong, lấy từ trong tay áo ra một hộp gấm đặt vào tay ta:

 

“Mặc Trúc Hiên thanh tĩnh, đây là ấn riêng của viện ta và chìa khóa kho bạc. Nàng giữ lấy, sau này trong phủ trên dưới, thấy ấn như thấy ta.”

 

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

 

Tĩnh lão gia khẽ động dung, sắc mặt Tĩnh phu nhân thì trở nên vô cùng khó coi.

 

Đây là công khai trao quyền quản gia cho ta.

 

Ta chỉ là một tân nương vừa mới vào cửa, lại còn là người thay gả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vậy mà Tĩnh gia lại trực tiếp cho ta thể diện cao nhất trong phủ.

 

Đúng lúc ấy, một hạ nhân vội vã chạy vào bẩm báo:

 

“Lão gia, phu nhân, Tĩnh gia, Nhị thiếu gia ngài ấy... bỏ đi rồi!”

 

04

 

Tĩnh Hầu gia lập tức đập bàn đứng bật dậy:

 

“Thằng nghịch t.ử này!”

 

Tĩnh Chỉ Uyên thậm chí ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái, chỉ thản nhiên nói:

 

“Cứ để nó đi. Chạy đủ rồi tự khắc sẽ quay về.”

 

Hắn quay sang nhìn ta, giọng điệu dịu lại:

 

“Ta đưa nàng về trước.”

 

Hắn đích thân đưa ta trở lại Mặc Trúc Hiên.

 

Khi đi tới cổng viện, hắn dừng bước, cúi đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm:

 

“Những lời hôm nay mẫu thân nói, nàng không cần để trong lòng.”

 

Ta khựng lại.

 

Ngay cả chuyện này hắn cũng để ý tới.

 

“Sau này ở trước mặt ta, nàng không cần quỳ trước bất kỳ ai.”

 

Nói xong, hắn khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

 

Ta đứng trước cổng viện, nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời.

 

Sau khi Tĩnh Chấp Nghiễn bỏ đi, hắn lại làm chuyện mà từ nhỏ đến lớn đã quen làm, trèo tường vào hậu viện nhà họ Chu của ta.

 

Hắn hạ thấp giọng gọi:

 

“Vãn Ngưng! Chu Vãn Ngưng! Ta biết nàng đã về rồi! Mau ra đây!”

 

Người trong phủ không ai dám nói cho hắn biết ta đã cùng đại ca hắn bái đường.

 

Tất cả đều giấu hắn, chỉ nói rằng ta tức giận bỏ đi.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn giơ cao hộp điểm tâm tinh xảo trong tay:

 

“Ta... ta xin lỗi nàng về chuyện hôm qua. Nàng xem này, bánh hoa hồng mới ra lò ở thành nam, ta phải xếp hàng suốt một canh giờ mới mua được đấy.”

 

Tĩnh Chấp Nghiễn chờ rất lâu.

 

Cuối cùng treo hộp điểm tâm lên khung cửa sổ:

 

“Nếu nàng không chịu gặp ta, ngày mai ta lại tới. Ngày nào ta cũng tới, cho đến khi nàng chịu gặp ta mới thôi!”

 

Lúc này, ta đang nhận lấy bánh hoa hồng Tĩnh Chỉ Uyên đưa cho.

 

Không biết từ lúc nào hắn đã tới đây, trong tay cầm một gói giấy dầu.

 

Mở ra, bên trong là bánh hoa hồng vẫn còn bốc hơi nóng.

 

Tĩnh Chỉ Uyên thản nhiên nói:

 

“Nghe nói hôm nay A Nghiễn đã xếp hàng suốt một canh giờ.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tay hắn khựng lại một chút.

 

Dù nha hoàn đã kể cho ta nghe từ trước, nhưng khi nghe lại lần nữa, trong lòng vẫn đau nhói như bị kim đ.â.m.

 

Mà Tĩnh phủ vì sợ hắn làm ra chuyện quá đáng, nên cố ý dặn dò mọi người giấu hắn.

 

Hắn chỉ biết mình có thêm một vị tẩu tẩu.

 

Tĩnh Chỉ Uyên rót một chén trà nóng, đẩy tới trước mặt ta:

 

“Ăn lúc còn nóng đi, nguội rồi sẽ không còn giòn nữa.”

 

Ta khẽ gật đầu:

 

“Đa tạ... Tĩnh gia.”

 

Hắn có chút không vui, khẽ nhíu mày:

 

“Nàng và ta đã thành thân rồi, vẫn nên gọi ta là phu quân thì hơn.”

 

Ta ngẩng đầu lên, ngẩn người một chút, vành tai hơi nóng lên.