Gả Cho Tĩnh Gia

Chương 4



Hắn mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng lau vụn bánh nơi khóe môi ta:

 

“Thôi vậy, nếu nàng vẫn chưa quen, thì đợi đến khi quen rồi hãy gọi. Bình thường cứ gọi ta là Tĩnh Chỉ Uyên là được.”

 

Ta vội vàng cúi đầu xuống, suýt nữa chìm đắm trong sự dịu dàng hắn dành cho mình.

 

“Được, cảm ơn... Tĩnh... Tĩnh Chỉ Uyên.”

 

Hắn bật cười đầy cưng chiều.

 

Nhưng tâm trí ta lại bị những chuyện Tĩnh Chấp Nghiễn từng đối xử với ta trong quá khứ bao trùm.

 

Thì ra cũng sẽ có người quan tâm ta như thế.

 

Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Tất cả những điều này đều là lựa chọn mà chính ngươi đã trao cho ta.

 

Không ai sẽ mãi đứng nguyên tại chỗ chờ đợi ngươi.

 

05

 

Vì mấy ngày liền không gặp được ta, Tĩnh Chấp Nghiễn bắt đầu điên cuồng uống rượu.

 

Đêm ấy, hắn uống say, chẳng biết vì sao lại tới chỗ ta, miệng còn lẩm bẩm:

 

“Vãn Ngưng! Chu Vãn Ngưng! Nàng ở đâu? Vì sao không chịu gặp ta?”

 

Nha hoàn ngăn hắn lại, giọng cũng run lên:

 

“Nhị, Nhị thiếu gia, ngài mau về đi, Tĩnh gia ngài ấy……”

 

Hắn hất tay nha hoàn ra:

 

“Hôm nay đại ca lại không có ở đây, đừng hòng lấy đại ca ra ép ta.”

 

Ta vừa đẩy cửa định ra sân đi dạo, vừa hay đối diện với ánh mắt hắn.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, cả người hắn cứng đờ.

 

Ngay sau đó, hốc mắt hắn đỏ lên:

 

“Chu Vãn Ngưng…… nàng có biết ta đã tìm nàng bao lâu không?”

 

Hắn bỗng hoàn hồn, nhìn quanh bốn phía:

 

“Đây…… đây là viện của đại ca ta…… sao nàng lại ở đây?”

 

Hắn xông tới muốn nắm tay ta, ta nghiêng người tránh đi.

 

“Mau! Đi theo ta, nàng là thê t.ử của ta, nàng chạy đến viện của đại ca ta là thế nào!

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Đừng để đại ca quay về, huynh ấy sẽ nổi giận đấy.”

 

Ta bình tĩnh nhìn hắn:

 

“Thê t.ử? Tĩnh Nhị thiếu gia, nhưng người bái đường với ta không phải ngươi, ta đã gả làm thê t.ử của người khác rồi, ngươi đi đi.”

 

Sắc mặt hắn trắng bệch:

 

“Nàng nói bậy! Người có hôn ước với nàng là ta!”

 

Ta kéo ra một độ cong chua chát:

 

“Vậy vì sao giờ lành đã đến, tân khách đầy sảnh đều có mặt, duy chỉ không thấy tân lang là ngươi?”

 

Hắn nghẹn lời, nhất thời không biết giải thích thế nào.

 

“Ta chỉ…… ta chỉ muốn đùa một chút……”

 

“Đùa?”

 

Ta bước tới gần hắn, gằn từng chữ:

 

“Tĩnh Chấp Nghiễn, ngươi vĩnh viễn cảm thấy đó là đùa, làm vỡ trâm ngọc của ta là đùa, làm mất kinh văn của ta là đùa, thả sâu trong lễ cập kê của ta là đùa.

 

“Giờ đây, vào ngày đại hôn của chúng ta, ngươi để một mình ta đối mặt với chỉ trỏ của cả sảnh đường, đây cũng là đùa sao?”

 

Hắn run rẩy kịch liệt, đưa tay nắm lấy tay ta, giọng mang theo tiếng khóc:

 

“Xin lỗi…… ta không cố ý…… hôn ước của chúng ta vẫn còn tính, ta lập tức đi tìm phụ thân mẫu thân……”

 

“Lễ đã thành, cả kinh thành đều đã nhìn thấy.”

 

Ta hất tay hắn ra:

 

“Bây giờ ngươi đi nói, là muốn để tất cả mọi người biết Nhị thiếu gia nhà họ Tĩnh hoang đường vô độ, để phụ huynh của ngươi, để ta, lại phải chịu thêm một vòng chê cười nữa sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn đột nhiên xoay người, mắt đỏ ngầu:

 

“Ta không hề không cần nàng! Ta chỉ đùa thôi…… ta tưởng nàng sẽ mãi ở đó chờ ta…… ta tưởng chúng ta có hôn ước thì nàng sẽ……”

 

Ta nhẹ nhàng cắt ngang hắn, giọng bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy xa lạ:

 

“Nhưng Tĩnh Chấp Nghiễn, ta không muốn chờ nữa.”

 

Hắn như con thú bị dồn đến đường cùng, trong đáy mắt dâng lên sự điên cuồng cố chấp:

 

“Không được! Sống nàng là người của ta, c.h.ế.t nàng là quỷ của ta!”

 

Hắn bỗng hoàn hồn:

 

“Đúng rồi…… không phải nàng gả cho đại ca ta chứ?”

 

Ta cười cười:

 

“Đúng vậy, cho nên giờ đây tiểu thúc nên gọi ta một tiếng tẩu tẩu mới phải.”

 

06

 

“Tẩu tẩu? Không! Không thể nào, đại ca huynh ấy dựa vào đâu? Huynh ấy một……”

 

Lời còn chưa nói hết, bàn tay đang nắm lấy ta của hắn đột nhiên buông ra.

 

Cách đó không xa, Tĩnh Chỉ Uyên mặt mày đen kịt, chuẩn xác vung roi quất vào cổ tay hắn.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn đau đớn ôm cổ tay, cơn say hoàn toàn tỉnh hẳn:

 

“Đại…… đại ca……”

 

Tĩnh Chỉ Uyên không nhìn hắn, ánh mắt rơi trên người ta, giọng điệu ôn hòa:

 

“Vãn Ngưng, lại đây.”

 

Ta nhìn Tĩnh Chấp Nghiễn một cái, ngoan ngoãn đi qua.

 

Hắn giơ tay, nhẹ nhàng ôm lấy vai ta, đưa ta đến bên cạnh hắn xong mới nhìn về phía Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Chỉ một ánh mắt.

 

Sắc mặt Tĩnh Chấp Nghiễn lập tức trắng bệch, loạng choạng lùi về sau hai bước, giọng nói cũng run rẩy:

 

“Đại…… đại ca…… ta……”

 

Tĩnh Chỉ Uyên không nổi giận, không quát mắng, thậm chí cũng không nâng cao giọng.

 

Hắn chỉ nhìn Tĩnh Chấp Nghiễn, nhàn nhạt mở miệng:

 

“Những lời vừa rồi, nói lại một lần nữa.”

 

Môi Tĩnh Chấp Nghiễn run rẩy, một chữ cũng không nói ra được.

 

Tĩnh Chỉ Uyên hơi nghiêng đầu:

 

“Vừa rồi ngươi nói, nàng sống là người của ngươi, c.h.ế.t là quỷ của ngươi?”

 

Giọng hắn rất nhẹ, giống như đang nói một chuyện không quan trọng.

 

Nhưng hôm nay Tĩnh Chấp Nghiễn hiếm khi cứng rắn một lần:

 

“Người có hôn ước với nàng là ta! Nàng vốn nên là thê t.ử của ta! Huynh trả nàng lại cho ta!”

 

Tĩnh Chỉ Uyên không nói hai lời, một roi hung hăng quất lên người hắn, hắn đau đến quỳ rạp xuống đất.

 

“Khi ngươi ức h.i.ế.p nàng, vì sao không nói nàng có hôn ước với ngươi?”

 

Nói xong câu này, lại thêm một roi:

 

“Nói nàng là thê t.ử của ngươi, vậy vì sao để nàng chịu nhục trước mặt mọi người?”

 

Lời vừa dứt, tiếng roi giòn vang lại vang lên.

 

“Ngươi bỏ mặc nàng, bỏ mặc thể diện nhà họ Tĩnh, khi ấy vì sao không nói đó là thê t.ử tương lai của ngươi?

 

“Ta nói lại lần nữa, nàng là tẩu tẩu của ngươi, từ khoảnh khắc bái đường đã là vậy!

 

“Hôm nay, ta sẽ thay phụ thân, thay tổ tông nhà họ Tĩnh dạy ngươi phép tắc cho t.ử tế!”

 

Tĩnh Chấp Nghiễn bị đ.á.n.h đến nằm trên đất khóc nức nở.

 

Trong lòng ta vậy mà dâng lên một tia không đành lòng.

 

Lúc này, Tĩnh lão gia và Tĩnh phu nhân nghe tin liền vội vàng chạy tới.

 

Tĩnh phu nhân thấy vậy thì khóc lóc chạy tới ôm lấy Tĩnh Chấp Nghiễn đang nằm dưới đất:

 

“Uyên nhi à, đừng đ.á.n.h nữa, nó là đệ đệ ruột của con đấy.”