Gả Cho Tĩnh Gia

Chương 5



Tĩnh lão gia thì tức đến không chịu nổi, vung tay áo quay lưng đi.

 

Ta bước lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cầm roi của hắn.

 

Hắn quay đầu nhìn ta, ta nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ lắc đầu.

 

Sau đó hắn ném roi xuống:

 

“Mẫu thân, nó sớm muộn cũng sẽ c.h.ế.t trong sự nuông chiều của người.

 

“Thôi vậy, nể mặt tẩu tẩu ngươi cầu tình cho ngươi, chuyện này coi như bỏ qua.

 

“Hôm nay phạt cũng đã phạt rồi, đi từ đường quỳ đi, nếu lần này còn chạy, coi thường quy củ, mơ tưởng đến tẩu tẩu của ngươi, đ.á.n.h gãy chân!”

 

Lời vừa dứt, Tĩnh phu nhân thức thời bảo hạ nhân đỡ Tĩnh Chấp Nghiễn đi.

 

Ánh mắt Tĩnh Chấp Nghiễn vẫn dừng trên người ta, ta ngay trước ánh mắt của hắn khoác tay Tĩnh Chỉ Uyên, mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

 

Ngay sau đó, Tĩnh Chấp Nghiễn phát ra tiếng cười khiến người ta rợn tóc gáy.

 

Tĩnh lão gia thở dài nói:

 

“Nghỉ ngơi sớm đi, nghịch t.ử này để ta trông coi.”

 

Sau khi mọi người rời đi, Tĩnh Chỉ Uyên đỡ ta vào phòng.

 

Nến đỏ lay động.

 

Tĩnh Chỉ Uyên buông tay ta ra, cúi đầu nhìn ta, vẻ lạnh nhạt trong mắt tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự quan tâm dịu dàng:

 

“Sợ rồi sao?”

 

Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu, hốc mắt không hiểu sao chợt cay xè.

 

Hắn giơ tay, nhẹ nhàng vuốt qua mấy sợi tóc mai bên tai ta, đầu ngón tay ấm áp:

 

“Sau này nó không dám làm loạn nữa.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng hỏi một câu:

 

“Vì sao chàng đối tốt với ta như vậy?”

 

Hắn khựng lại.

 

Ánh nến phản chiếu trong đáy mắt hắn, đôi mắt vốn sâu không thấy đáy ấy giờ phút này lại có một tia cảm xúc mà ta không hiểu nổi.

 

Hắn không trả lời.

 

Chỉ nhìn ta thêm một cái, rồi xoay người đi về phía thư phòng.

 

Ta gọi hắn lại:

 

“Chàng…… tối nay ngủ ở đây đi.”

 

Bước chân hắn khựng lại:

 

“Nghỉ sớm đi, nàng không nguyện ý, ta sẽ không chạm vào nàng.”

 

Lời vừa dứt, cửa đã bị hắn khép lại.

 

Ta đứng tại chỗ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên bên tóc mai hắn vừa chạm qua.

 

Nơi đó vẫn còn lưu lại chút hơi ấm.

 

Mà bên ngoài cửa đã sớm trở lại yên bình.

 

Mặc Trúc Hiên lại trở về tĩnh lặng.

 

Tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng nến đỏ thỉnh thoảng nổ khẽ, cùng nhịp tim hơi quá nhanh của chính ta.

 

Sau khi thành thân, ta bắt đầu dần dần thích ứng với cuộc sống ở Tĩnh phủ.

 

Cũng dần dần đọc hiểu sự dịu dàng nơi đáy mắt Tam gia.

 

Trước mặt người ngoài, hắn vĩnh viễn là dáng vẻ lạnh nhạt xa cách ấy, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

 

Nhưng khi trở về Mặc Trúc Hiên, ánh mắt hắn nhìn ta luôn mang theo một loại dịu dàng khắc chế, cẩn thận từng li từng tí.

 

Như thể ta là trân bảo dễ vỡ nào đó.

 

Hắn sẽ tự tay pha trà cho ta.

 

Sẽ dặn nha hoàn thêm áo cho ta khi trời trở gió.

 

Sẽ khẽ gõ cửa phòng khi ta gặp ác mộng lúc đêm khuya, cách một cánh cửa hỏi một câu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ổn không?”

 

Ta chưa từng biết, một nam nhân trong mắt người ngoài sát phạt quyết đoán, uy nghiêm không giận mà khiến người sợ, lại có thể dịu dàng đến vậy.

 

Nhưng sự yên bình này bị một vị khách không mời mà đến phá vỡ.

 

07

 

Hôm ấy vào buổi chiều, ta đang tản bộ dưới hành lang trong hoa viên.

 

Xuân sắc vừa đẹp, hoa hải đường nở rực rỡ, ta mải mê ngắm nhìn một lúc, bèn bảo Xuân Đào tới tiền viện lấy giúp dải khăn choàng mà ta để quên.

 

Đúng lúc ta đang một mình đứng trên hành lang, ngẩng đầu ngắm cây hải đường ấy, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

 

“Vãn Ngưng...”

 

Ta quay đầu lại, thấy một vị công t.ử trẻ tuổi mặc trường bào trắng đứng cách đó vài bước, mày mắt tuấn tú, trên môi mang theo ý cười.

 

Hô hấp của ta khựng lại trong thoáng chốc.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn ra ngoài từ khi nào?

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chẳng phải hắn đang bị phạt quỳ trong từ đường sao?

 

Lúc này xuất hiện trước mặt ta, ánh sáng hối hận trong mắt hắn quá mức nóng bỏng, khiến ta theo bản năng cảm thấy bất an.

 

“Tiểu thúc...”

 

Ta lùi lại một bước, khẽ cúi đầu.

 

“Ta đã gả làm phụ nhân, tiểu thúc cứ gọi ta là tẩu tẩu là được.”

 

Thân thể hắn cứng đờ trong thoáng chốc, sau đó ánh mắt nóng bỏng càng thêm sâu đậm.

 

“Tẩu tẩu?”

 

Hắn có phần gấp gáp tiến lên một bước:

 

“Không, Vãn Ngưng, chúng ta mới là đôi có hôn ước, nàng và đại ca chỉ là...”

 

Ta lùi lại một bước, cắt ngang lời hắn:

 

“Ta và đại ca ngươi là thật lòng yêu nhau...”

 

“Không! Nàng gạt ta, ngày đó người bái đường với nàng vốn phải là ta, là ta nghe lời kẻ khác nói bậy, bảo rằng chỉ cần để nàng chờ vài canh giờ thì sau này phu thê sẽ hòa thuận, đại ca chẳng qua chỉ bị đẩy ra thu dọn tàn cuộc mà thôi!”

 

Bàn tay trong tay áo của ta siết c.h.ặ.t.

 

“Tiểu thúc thận ngôn.”

 

“Vãn Ngưng, ta sai rồi.”

 

Ánh mắt hắn rực cháy, mang theo sự vội vã khiến người ta bất an:

 

“Vãn Ngưng, ta biết nàng không thích loại người tâm ngoan thủ lạt như đại ca, nếu nàng đồng ý, ta...”

 

“Tiểu thúc!”

 

Ta ngắt lời hắn, giọng nói đã lạnh đi:

 

“Phu quân đối xử với ta rất tốt, những lời này, xin ngươi đừng nói nữa, ta không muốn để đại ca ngươi nghe thấy.”

 

Nói xong, ta xoay người định rời đi.

 

Có lẽ hai chữ “phu quân” đã đ.â.m vào lòng hắn, khiến trên mặt hiện lên một tia đau đớn.

 

Thấy ta muốn đi, hắn vội vàng giơ tay chặn đường:

 

“Chu Vãn Ngưng, nàng nghe ta nói...”

 

Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ đầu kia của hành lang.

 

“Đệ đệ của ta chẳng lẽ lại để mắt tới tẩu tẩu của mình rồi sao? Xem ra bài học ngày đó vẫn chưa đủ nhỉ.”

 

Giọng nói ấy không lớn, nhưng lại như một chậu nước đá, từ đầu dội thẳng xuống chân.

 

Ta đột ngột quay đầu.

 

Tĩnh Chỉ Uyên không biết đã đứng ở đầu hành lang từ lúc nào, cách chúng ta chỉ vài trượng.

 

 

Hôm nay hắn mặc một bộ thường phục màu xanh trúc, gương mặt bình tĩnh.

 

Nhưng đôi mắt khi nãy còn nhìn ta đầy dịu dàng, lúc này lại đang chăm chú nhìn chằm chằm Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Sự lạnh lẽo trong ánh mắt ấy khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.