Gả Cho Tĩnh Gia

Chương 6



Ta chưa từng thấy hắn dùng ánh mắt như vậy.

 

Chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn bị ánh mắt ấy nhìn đến tim thắt lại, sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Hắn cố giữ bình tĩnh, chắp tay nói:

 

“Đại... đại ca.”

 

Tĩnh Chỉ Uyên không đáp.

 

Hắn chậm rãi bước tới.

 

Mỗi bước đều không nhanh không chậm, nhưng từng bước như giẫm lên nhịp tim của Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Hắn không nổi giận, thậm chí trên mặt còn mang theo một nụ cười như có như không.

 

Nhưng cảm giác áp bức ấy khiến Tĩnh Chấp Nghiễn đổ mồ hôi lạnh, liên tiếp lùi về sau hai bước.

 

“A Nghiễn.”

 

Tĩnh Chỉ Uyên đi tới bên cạnh ta, đưa tay nhẹ nhàng kéo ta ra phía sau mình, lúc này mới tiếp tục mở miệng:

 

“Quản cho tốt đôi mắt và tâm tư của ngươi.”

 

Giọng hắn rất nhẹ, giống như đang nói một chuyện chẳng liên quan:

 

“Tẩu tẩu của ngươi không phải người mà ngươi có thể mơ tưởng.”

 

Môi Tĩnh Chấp Nghiễn run lên, một chữ cũng không nói ra được.

 

“Nếu lần sau còn để ta nhìn thấy ngươi quấy rầy tẩu tẩu của mình, vậy thì người làm đại ca như ta sẽ phải dạy dỗ ngươi cho t.ử tế một phen. Đến lúc đó chân có còn nguyên hay không thì khó mà nói trước được.”

 

Nói xong câu ấy, Tĩnh Chỉ Uyên khẽ mỉm cười, nắm tay ta rời đi.

 

08

 

Ta khẽ ngoái đầu nhìn lại.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn vẫn đứng ngây tại chỗ, vẻ hối hận trên mặt càng lúc càng đậm.

 

Vì có đại ca ở đây nên hắn không dám có hành động quá khích nào.

 

Đi tới khúc quanh hành lang, bước chân Tĩnh Chỉ Uyên bỗng dừng lại.

 

Hắn xoay người, cúi đầu nhìn ta.

 

Sự lạnh lẽo trong mắt trong khoảnh khắc tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự quan tâm dịu dàng.

 

“Bị dọa rồi sao?”

 

Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu, hốc mắt không hiểu sao chợt cay cay.

 

Hắn không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:

 

“Tiếng ‘phu quân’ vừa rồi nghe cũng khá hay đấy.”

 

Lòng bàn tay hắn ấm áp, bao lấy những ngón tay lạnh buốt của ta.

 

Mặt ta nóng lên, vội vàng cúi đầu:

 

“Đó là vì ta... muốn thoái thác...”

 

Hắn khẽ cười:

 

“Được rồi, ta đùa nàng thôi, ta đưa nàng về phòng trước.”

 

Ta bị hắn nắm tay dẫn đi.

 

Khóe mắt thoáng thấy hắn hơi nghiêng đầu, nhìn về hướng Tĩnh Chấp Nghiễn vừa rời đi.

 

Trong đáy mắt ấy đâu còn sự dịu dàng khi đối diện với ta nữa.

 

Rõ ràng là một lưỡi đao băng lạnh giá.

 

Ta lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y hắn.

 

Dường như hắn nhận ra, bèn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt lại dịu xuống:

 

“Sao vậy?”

 

“Không có gì, chỉ là muốn nắm tay chàng c.h.ặ.t hơn một chút thôi.”

 

Khóe môi hắn khẽ cong lên, bàn tay cũng siết lấy tay ta c.h.ặ.t hơn.

 

Hắn cười lên rất đẹp.

 

Hoàn toàn chẳng dính dáng gì tới bốn chữ ‘tâm ngoan thủ lạt’.

 

Từ đó về sau, ta cứ nghĩ Tĩnh Chấp Nghiễn đã biết khó mà lui, sẽ không tới nữa.

 

Nhưng ta không ngờ.

 

Có những người căn bản không biết chữ “c.h.ế.t” viết thế nào.

 

Hắn thật sự không hề sợ đại ca mình sẽ làm ra chuyện gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

07

 

Đêm ấy, trăng rất đẹp.

 

Ta đang lật xem một quyển thơ cũ trong thư phòng của Mặc Trúc Hiên, còn Tĩnh Chỉ Uyên ngồi trước án xử lý công vụ.

 

Ánh nến lay động, hắt lên gương mặt nghiêng sâu thẳm của hắn.

 

Lúc làm việc, hắn cực kỳ chuyên chú, mày hơi nhíu lại, khí thế quanh người còn trầm ổn hơn ngày thường.

 

Ta lén nhìn hắn một cái.

 

Nào ngờ hắn bỗng ngẩng đầu, ánh mắt chuẩn xác bắt được ánh nhìn của ta:

 

“Sao vậy?”

 

Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.

 

Ta mím môi cười:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Đọc sách mệt rồi, muốn ngắm chàng một chút.”

 

Hắn khựng lại, cụp mắt xuống, tiếp tục phê duyệt công văn trong tay.

 

Nhưng ta thấy vành tai hắn càng đỏ hơn.

 

Đúng lúc ấy, bên ngoài viện bỗng truyền tới một trận huyên náo.

 

Mày Tĩnh Chỉ Uyên lập tức nhíu c.h.ặ.t.

 

Hắn đặt b.út xuống, đứng dậy đi ra cửa.

 

Ta vừa định đi theo, hắn đã quay đầu nhìn ta:

 

“Ở yên trong phòng.”

 

Giọng điệu không cho phép phản bác, ta đành đứng nguyên tại chỗ, nhìn ra ngoài qua khe cửa hé mở.

 

Ngoài viện đèn đuốc sáng trưng, một đám người mặc quan phục cầm đuốc đang vây quanh một bóng người quen thuộc.

 

Ta nhìn kỹ, tim bỗng thắt lại.

 

Là Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Để ngăn hắn tiếp tục quấy rầy ta, Tĩnh Chỉ Uyên đặc biệt bố trí ám vệ ở đây.

 

Thực ra cũng là sợ ta đổi ý rồi bỏ đi cùng Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Y phục hắn xộc xệch, phát quan lệch sang một bên, bị hai ám vệ giữ c.h.ặ.t hai vai, nhưng vẫn cố sức giãy giụa.

 

Trong lúc hỗn loạn, hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua cổng viện, vậy mà lại nhìn thấy ta.

 

“Vãn Ngưng...”

 

Hắn như phát điên muốn xông tới, miệng vẫn không ngừng gọi tên ta.

 

“Ta là vì nàng mới... nàng nghe ta nói...”

 

Ta hoảng hốt lùi lại một bước, lưng đập vào một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

 

Tĩnh Chỉ Uyên không biết đã quay lại từ lúc nào.

 

Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng che chở ta phía sau.

 

Sau đó hắn bước qua ngưỡng cửa.

 

Dưới ánh trăng, hắn mặc một thân huyền y gọn gàng, tóc đen buộc cao, trên mặt không còn vẻ ôn hòa thường ngày, chỉ còn lại sát khí lạnh lẽo.

 

Dáng vẻ ấy giống hệt Tĩnh gia gia trong lời đồn, người sát phạt quyết đoán khiến ai nấy nghe danh đều khiếp sợ.

 

Hắn từng bước đi về phía Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Tất cả mọi người nhìn thấy khí thế ấy đều vô thức lùi lại một bước.

 

Tĩnh Chấp Nghiễn nhìn thấy bộ dạng của hắn, động tác giãy giụa lập tức cứng đờ.

 

Môi hắn run rẩy, nhưng vẫn lấy hết can đảm gọi lớn:

 

“Đại ca, cầu xin huynh trả Vãn Ngưng lại cho đệ đi, nàng vốn nên là...”

 

Ánh mắt Tĩnh Chỉ Uyên chợt lạnh hẳn.

 

Không biết từ lúc nào trong tay hắn đã xuất hiện một thanh đoản đao, không chút do dự phóng thẳng tới dưới chân Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Thanh đao cắm sâu ba tấc vào nền gạch xanh, chuôi đao rung lên ong ong.

 

Giọng nói của Tĩnh Chấp Nghiễn lập tức nghẹn lại.

 

Cả viện lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng đuốc cháy lách tách.

 

Giọng Tĩnh Chỉ Uyên lạnh như băng giá tháng Chạp:

 

“Ta xem kẻ nào dám động tới nàng!”

 

09

 

Tĩnh Chấp Nghiễn bị khí thế của hắn chấn nhiếp đến mức hô hấp cũng nặng nề hơn vài phần.