Gả Kim Thoa

Chương 133: Tin Chiến Sự



Cuối tháng tư, vùng Cam Châu bên này mới chính thức tắt lò sưởi.

Trưa hôm đó, Ngụy Nhiêu luyện binh trở về, vừa mới bước vào phủ tướng quân đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của A Bảo, nghe như thể vừa phải chịu uất ức lớn lắm. Ngụy Nhiêu vội vàng chạy ra hậu viện. Đến nơi, nàng chỉ thấy A Bảo đang được Mã ma ma ôm vào lòng, khóc đến mức cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Vừa nhìn thấy nàng, A Bảo lập tức rướn người lao về phía này.

Ngụy Nhiêu đón lấy con gái. Khi đã nép vào lòng nương, tiếng khóc của A Bảo mới dần dần nhỏ lại.

"Có chuyện gì thế?" Ngụy Nhiêu vừa vỗ về tấm lưng gầy của con gái, vừa hỏi.

Mã ma ma lo lắng đến toát cả mồ hôi, khom lưng giải thích: "Đại tiểu thư suốt cả buổi sáng đều rất ngoan, vừa rồi ra tiền viện chơi thì đột nhiên nhớ tới thế tử gia, cứ nằng nặc đòi cha. Chúng ta dỗ thế nào cũng không được, nghĩ bụng quận chúa sắp về rồi nên mới không phái người đi báo cho ngài."

Ngụy Nhiêu kinh ngạc nhìn con gái. Có lẽ vì đã lớn hơn một chút nên từ sau Tết, con gái rõ ràng đã bám Lục Trạc hơn hẳn năm ngoái. Thế nhưng con bé vẫn rất "keo kiệt" tiếng gọi cha. Lục Trạc muốn nghe một tiếng "cha" thì phải dùng đủ mọi cách dỗ dành, làm cho con bé cười nắc nẻ mới được. Sao hôm nay tự dưng lại chủ động đòi cha thế này?

Còn đang nghi hoặc thì A Bảo đã ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn còn đọng nước mắt nhìn nàng: "Muốn cha."

Lòng Ngụy Nhiêu mềm nhũn như nước.

Thật ra Lục Trạc mới trở lại quân doanh từ sáng hôm qua, nếu đợi hắn tự về thì phải mất vài ngày nữa.

"Nương bồi A Bảo ăn cơm trước nhé, ăn cơm xong nương dẫn A Bảo đi tìm cha, được không?" Ngụy Nhiêu hôn lên má con gái và bảo.

Đạt được tâm nguyện, A Bảo vui vẻ gật gật đầu.

Cơm trưa đã chuẩn bị xong xuôi, hai mẹ con vừa nói vừa cười ăn cơm. Sau bữa ăn, Ngụy Nhiêu nói được làm được, quả thực bảo Bích Đào thu dọn hành lý.

"Quận chúa lần này đi định ở lại bao lâu ạ?" Bích Đào hỏi.

Ngụy Nhiêu nhìn A Bảo, mỉm cười nói: "Vậy phải xem ý của đại tiểu thư nhà chúng ta thế nào đã. Nếu con bé thích quân doanh thì ở lại thêm mấy ngày, còn nếu không thích thì có khi ngày mai đã về rồi."

Bích Đào, Liễu Nha, Mã ma ma nghe vậy, ai nấy đều thầm mong đại tiểu thư không thích quân doanh thì tốt biết mấy. Bằng không, cả đại tiểu thư lẫn quận chúa đều đi vắng, bọn họ ở lại cũng chẳng có việc gì làm.

.

Mấy ngày nay Lục Trạc đang ở đại doanh Túc Châu.

Ngụy Nhiêu cùng A Bảo ngồi trong xe ngựa, bên ngoài có Triệu Bách và mười sáu thị vệ của phủ quận chúa đi theo hộ tống.

Đây là lần đầu tiên A Bảo rời khỏi thành Cam Châu, con bé cứ ghé sát vào cửa sổ xe hết nhìn đông tới nhìn tây. Ngụy Nhiêu ngồi bên cạnh giữ chặt con gái, tránh để con bé rướn người ra ngoài quá đà rồi vô tình ngã xuống.

"Kia là con trâu." Thấy bên đường có một con trâu cày, Ngụy Nhiêu chỉ tay bảo con gái.

A Bảo reo lên: "Đại ngưu!"

"Người ta đang cấy cày đấy, đồ chúng ta ăn đều từ dưới đất trồng ra cả."

"Trồng trọt!"

"Kia là núi tuyết, vì trên đỉnh núi vừa cao vừa lạnh nên tuyết ở đó quanh năm không tan."

"Núi tuyết!"

Bất kể Ngụy Nhiêu nói gì, A Bảo cũng đều thấy mới lạ.

Về sau, A Bảo nhìn mệt rồi nên buồn ngủ, Ngụy Nhiêu liền ôm con gái vào lòng dỗ dành. Chờ A Bảo ngủ say, nàng mới đặt con bé nằm xuống chiếc giường nhỏ hẹp trong xe, bên dưới lót thêm đệm mềm. Ngụy Nhiêu ngồi ngay sát cạnh giường để trông chừng, đề phòng con gái lăn xuống dưới.

Xe ngựa khẽ xóc nảy, đôi má bầu bĩnh nhiều thịt của A Bảo cũng khẽ lắc lư theo. Hàng lông mi dài cong vút, cùng với hai hàng lông mày rậm thẳng tắp của con bé trông giống Lục Trạc như đúc.

Ngụy Nhiêu nhìn con gái không chớp mắt, tưởng tượng ra dáng vẻ mừng rỡ của Lục Trạc khi nhìn thấy con, trong lòng nàng ngập tràn một mảnh mềm mại.

A Bảo đánh một giấc ngon lành, khi tỉnh dậy lại tiếp tục ngắm phong cảnh bên ngoài xe. Có điều lúc này khoảng cách đến quân doanh đã rất gần, xung quanh toàn là ruộng lính, hiếm khi thấy người dân qua lại.

Ngụy Nhiêu đã sớm phái Triệu Bách phi ngựa đến đại doanh thông báo trước.

Hai mẹ con ngồi bên cửa sổ xe, nhìn Triệu Bách một người một ngựa chạy về phía quân doanh. Không bao lâu sau, một chú ngựa chiến màu đen dũng mãnh đột nhiên lao vút ra từ trong doanh trại.

"Cha!" A Bảo đã nhận ra con Phi Mặc.

Ngụy Nhiêu mỉm cười nhìn bóng dáng ở phía xa kia. Gió xuân ấm áp, Lục Trạc khoác trên mình bộ giáp bạc, cưỡi trên lưng chiến mã dũng mãnh, trông sừng sững như thiên tướng hạ phàm.

"Cha!"

Lục Trạc càng đến gần, A Bảo lại càng gọi to hơn.

Lục Trạc nghe thấy rõ mồn một, khóe môi khẽ nhếch lên. Vừa ghé sát vào xe ngựa, chàng đã đưa tay đón lấy A Bảo trước tiên.

"Chàng cẩn thận một chút đấy." Ngụy Nhiêu không yên tâm dặn dò.

Lục Trạc làm sao có thể để con gái mình ngã được, chàng đặt A Bảo ngồi ở phía trước mình, một tay cầm dây cương, một tay vòng qua ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của con.

Lần đầu tiên được cưỡi ngựa, A Bảo vô cùng phấn khích, còn đòi cha cho ngựa chạy thật nhanh.

Lục Trạc bật cười bảo: "Không chạy nhanh được, nương con vẫn còn ở trong xe ngựa kìa. Chúng ta mà chạy mất là nương con sẽ tức giận đấy."

A Bảo quay đầu lại nhìn về phía cửa sổ xe.

Ngụy Nhiêu giả vờ làm điệu bộ tủi thân: "A Bảo muốn bỏ rơi nương sao?"

A Bảo nghĩ ngợi một lát, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ rơi nương thân.

Lục Trạc dỗ dành con gái một lúc rồi nghiêng đầu hỏi Ngụy Nhiêu: "Sao đột nhiên hai mẹ con lại đến đây?"

Ngụy Nhiêu hất cằm về phía A Bảo: "Còn chẳng phải tại cô con gái bảo bối của chàng sao, cứ nằng nặc đòi tìm cha, khóc đến mức cả mặt mũi tím tái vào kìa."

Lục Trạc lập tức cười rộ lên, hắn biết ngay mà, hắn yêu thương con gái như thế, trong lòng con gái chắc chắn cũng có vị trí của cha.

Lúc hoàng hôn buông xuống, các tướng sĩ trong quân doanh đang ăn cơm tối. Thấy vị chủ tướng của mình bế một bé gái xinh xắn như búp bê bằng ngọc đi tới, bên cạnh lại có một cỗ xe ngựa đi theo, mọi người liền đoán ngay ra là quận chúa và đại tiểu thư tới thăm.

A Bảo tò mò quan sát mọi thứ xung quanh.

Tranh thủ lúc trời còn sáng, Lục Trạc bảo Ngụy Nhiêu về doanh trướng của mình nghỉ ngơi trước, còn chàng thì cưỡi ngựa bế A Bảo đi dạo một vòng quanh quân doanh. Có tướng sĩ lên tiếng chào hỏi, A Bảo liền chớp chớp mắt nhìn đối phương chứ không hề tỏ ra sợ sệt chút nào, khiến ai nấy đều tấm tắc khen ngợi Lục Trạc đúng là "hổ phụ không sinh khuyển nữ".

Lục Trạc khoe khoang con gái một phen xong mới trở về doanh trướng.

Cạnh doanh trướng của hắn đã dựng thêm một chiếc lều mới để dành cho nhũ mẫu và A Bảo ngủ, còn buổi tối Lục Trạc sẽ ngủ cùng Ngụy Nhiêu.

Vì Ngụy Nhiêu thường xuyên đi huấn luyện phủ binh, chuyện năm xưa nàng giả mạo làm biểu đệ của Lục Trạc để vào quân doanh thao luyện cũng đã sớm truyền ra ngoài. Lục Trạc bị bọn người Mông Khoát giễu cợt một trận, da mặt ngược lại càng dày thêm, rốt cuộc không cần phải che giấu điều gì nữa.

Dẫu sao đây cũng là quân doanh, ban đêm hai vợ chồng trốn trong chăn vụng trộm ân ái một trận mật ngọt, rồi mới chịu đi ngủ.

"Lần này nàng định ở lại trong doanh trại bao lâu?" Lục Trạc vừa v**t v* mái tóc suôn mượt của Ngụy Nhiêu vừa hỏi.

Ngụy Nhiêu mỉm cười nói: "Chàng muốn mẹ con thiếp ở lại bao lâu?"

Lục Trạc đáp: "Ở lại bầu bạn với ta mãi, không đi nữa là tốt nhất." Vừa có thể cầm quân đánh trận, lại vừa có thê tử và con gái ở bên cạnh, đây chính là những ngày tháng tươi đẹp như thần tiên mà Lục Trạc hằng mong ước.

Thế nhưng Ngụy Nhiêu không thể ở lại lâu như vậy, mà Lục Trạc cũng chẳng thể thật sự giữ hai mẹ con lại lâu. Quân doanh có quân quy, hắn là chủ tướng, thỉnh thoảng phá lệ một chút thì không sao, chứ thời gian dài tất sẽ ảnh hưởng đến uy nghiêm của hắn.

Hai mẹ con Ngụy Nhiêu ở lại quân doanh được hai đêm thì A Bảo cũng đã chơi chán. Lúc Ngụy Nhiêu bế con bé lên xe ngựa, A Bảo thậm chí chẳng thèm nhìn Lục Trạc thêm một cái, trong lòng chỉ một mực nhớ nhung đống đồ chơi ở phủ tướng quân.

Lục Trạc tiễn hai mẹ con đi được hai dặm đường rồi mới quay trở lại đại doanh.

.

Gần đến Tết Đoan Ngọ, Lục Trạc định bụng cuối tháng này sẽ về thành Cam Châu ở lại thêm mấy ngày. Thế nhưng khi hắn còn chưa kịp bàn giao công việc xuống dưới, đại doanh Cam Châu đột nhiên phái một binh sĩ đưa tin đến, trao cho hắn một phong mật thư vừa gỡ xuống từ chân bồ câu đưa tin.

Sắc mặt Lục Trạc đại biến.

Ngay từ khi mới đến Cam Châu, hắn đã phái mấy vị mật thám cải trang thành thương nhân để trà trộn vào đô thành của hai nước Tây Khương và Ô Đạt, đồng thời cũng sắp xếp sẵn bồ câu đưa tin. Lục Trạc từng hạ lệnh, nếu không có chiến sự thì đám mật thám không cần liên lạc với hắn, nhưng một khi phát hiện hai nước có động thái điều binh khiển tướng hay bất kỳ biến động nhỏ nào, dù chỉ là nghi ngờ, họ cũng nhất định phải báo tin về ngay lập tức.

Lục Trạc mở mật thư ra.

Phong mật thư này gửi đến từ quốc đô Tây Khương, được viết từ hai ngày trước. Vị mật thám kia vì thân phận có hạn nên chỉ phát hiện ra Tây Khương đang điều động binh mã, chứ không rõ mưu đồ cụ thể của bọn họ là gì. Dù sao thì ngoài việc liền kề với Đại Tề, Tây Khương cũng tiếp giáp với Ô Đạt và các nước phiên bang khác.

"Tây Khương có dị động, lập tức thông báo cho các biên thành tăng cường canh gác, nếu không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được tự ý rời vị trí." Lục Trạc thu lại mật thư, nghiêm nghị ra lệnh.

Các binh sĩ đưa tin lập tức chia nhau thành mấy đường để đi truyền lệnh.

Lục Trạc nhanh chóng viết cho Ngụy Nhiêu một bức thư, sau đó phi ngựa thẳng đến đại doanh Cam Châu.

Trong thư, hắn chỉ nói Tây Khương có dị động, hắn phải dẫn quân đi cảnh giới, chưa chắc đã xảy ra chiến sự nên bảo Ngụy Nhiêu không cần lo lắng. Chỉ là trước khi mối hiếm nguy này được loại bỏ, hắn không tiện về thành.

Ngụy Nhiêu viết thư hồi âm, bảo hắn cứ an tâm ở lại quân doanh, đừng lo lắng cho nàng và con gái.

Khi các biên thành thắt chặt cảnh giới, trong thành Cam Châu cũng âm thầm nâng cao cảnh giác. Ngụy Nhiêu nhìn cô con gái nhỏ vô lo vô nghĩ của mình, thầm hy vọng lần này chỉ là một trận sợ bóng sợ gió. Nàng tuy luyện binh nhưng cũng không mong có ngày phải dùng đến số binh mã này. Chiến trường vô tình, ngay cả một vị chủ tướng như Lục Trạc còn có khi gặp nguy hiểm đến tính mạng, huống chi là những tiểu binh tiểu tốt kia, họ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.

Ai ai cũng đều là máu thịt, một khi đã bị trọng thương thì gần như chỉ còn biết phó mặc cho số phận.

Trận chiến lần trước đã là chuyện của sáu năm về trước, biên quan đã bình yên suốt một thời gian dài, Ngụy Nhiêu thành kính khẩn cầu cho quốc thái dân an.

Không chỉ có Ngụy Nhiêu nghĩ như vậy, mà các tướng sĩ biên quan lẫn bách tính trăm họ đều mong như thế. Nhưng Trung Nguyên vốn giàu có, xưa nay luôn là mảnh đất phong thủy bảo địa mà các nước lân cận thèm khát. Khi các nước này chưa đủ thực lực, họ sẽ chung sống hòa bình với Đại Tề, nhưng một khi tự phụ rằng mình đã đủ sức chinh chiến, họ tự nhiên sẽ lộ ra bộ mặt hung ác.

Vào một đêm mưa rơi lác đác, năm vạn thiết kỵ Tây Khương tựa như quỷ mị, đột nhiên áp sát dưới chân thành Qua Châu. Tuy có tướng lệnh của Lục Trạc từ trước, nhưng thủ tướng Qua Châu lại tự tin rằng quân địch sẽ không tập kích vào một đêm mưa nên đã lơ là nhiệm vụ. Kỵ binh Tây Khương nhanh chóng công phá cửa thành, Qua Châu thất thủ.

Tin tức mất thành truyền đến quân doanh Cam Châu, Lục Trạc nổi trận lôi đình. Hắn lập tức điều binh khiển tướng, hạ lệnh toàn tuyến xuất kích, đồng thời truyền lệnh khẩn cấp tám trăm dặm, đem chiến báo phóng về kinh thành.

Lần này Tây Khương xuất binh tới hai mươi lăm vạn thiết kỵ. Sức chiến đấu của kỵ binh vô cùng mạnh mẽ, chỉ dựa vào hai mươi vạn đại quân trong tay Lục Trạc thì việc chống đỡ sẽ vô cùng chật vật. Vì vậy, ngay khi vừa nhận được chiến báo, Nguyên Gia đế đang chuẩn bị điều động cấm quân Thái Nguyên tiến về viện trợ, thì không ngờ biên thùy phía Bắc cũng truyền tới hung tin, nước Ô Đạt vậy mà lại đồng thời phát binh cùng Tây Khương, hai mươi vạn thiết kỵ của chúng đang kéo đến với khí thế hung hãn.

Sáu năm trước, chỉ riêng ba mươi vạn thiết kỵ của Ô Đạt đã khiến Đại Tề phải trải qua một cuộc ác chiến. Lần này hai nước lại bắt tay liên thủ, tổng cộng bốn mươi lăm vạn đại quân áp sát, Đại Tề trong nháy mắt rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc tựa như núi lở sông ngăn.

Nguyên Gia đế cùng quần thần thương nghị, lập tức hạ mệnh lệnh, phái Anh quốc công thống lĩnh Thần Võ quân, Tây Đình hầu thống lĩnh Long Tương quân tiến đến chi viện cho quân Cam Châu, Bình Tây hầu thống lĩnh Hùng Hổ quân, Trấn Nam hầu thống lĩnh Phi Ưng quân đi chi viện cho toàn tuyến biên giới phía Bắc. Trong kinh thành lúc này chỉ giữ lại ngự tiền vệ và hoàng thành tư, tổng cộng vẻn vẹn sáu vạn nhân mã trấn giữ.

Trong một thời gian ngắn, khắp nơi trong cả nước đều lòng người bàng hoàng.

Tiền tuyến căng thẳng, Lục Trạc hoàn toàn không thể phân thân để rời đi. Hắn chỉ kịp viết một bức thư, sắp xếp cho Ngụy Nhiêu dẫn theo A Bảo trở về kinh thành trước.

Dù có chuyện gì xảy ra, Lục Trạc cũng sẽ không để Cam Châu thất thủ, nhưng hắn tuyệt đối không thể để Ngụy Nhiêu và con gái phải gánh chịu dù chỉ là một tia nguy hiểm nhỏ nhất.

Ngụy Nhiêu thấu hiểu tâm tình của Lục Trạc, nàng cũng không nỡ để con gái mình phải mạo hiểm.

Nàng gọi Triệu Tùng, Bích Đào, Liễu Nha cùng hai vị ma ma đến trước mặt, bảo Triệu Tùng và Bích Đào dẫn đầu mọi người, giao cho các thị vệ của phủ quận chúa đi theo hộ tống đưa A Bảo về kinh.

Bích Đào khóc nấc lên: "Quận chúa không đi cùng chúng em sao ạ?"

Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Ta ở lại nơi này chờ thế tử."

Triệu Tùng quỳ sụp xuống đất: "Thuộc hạ xin được bồi quận chúa cùng ở lại chờ."

Giọng Ngụy Nhiêu bỗng lạnh lùng nghiêm nghị: "Ta đã có Triệu Bách cùng năm trăm phủ binh rồi, cần ngươi ở lại làm gì? Triệu Tùng, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta giao A Bảo vào tay ngươi. Nếu A Bảo ở trong tay ngươi mà chịu nửa điểm tổn thương, thì cho dù thế tử có che chở, ta cũng quyết không tha cho ngươi!"

Triệu Tùng mím chặt môi, cơ bắp toàn thân căng cứng, cuối cùng chỉ biết trầm giọng lĩnh mệnh.

Ánh mắt Ngụy Nhiêu quét qua một lượt những người trước mắt. Tất cả bọn họ đều là tâm phúc của nàng và Lục Trạc, đều là những người bạn quen thuộc từ nhỏ của A Bảo. Nàng tin rằng, dù trên đường đi A Bảo có khóc nháo, nhưng thời gian trôi qua, con bé chắc chắn sẽ tạm thời nguôi ngoại nỗi nhớ cha nương, ngoan ngoãn trở lại kinh thành, về tới phủ Anh quốc công để bình an chờ cha nương toàn thắng trở về.

"Thu dọn đồ đạc đi, hôm nay lên đường luôn."