Gả Vào Hầu Phủ

Chương 10



Chu Kinh Thần bước những sải chân dài tiến tới. Hắn không nói thêm một lời, trực tiếp vươn tay, ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của Trình Hỷ, kéo sát nàng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình. Bàn tay to lớn của hắn đặt trên eo nàng siết c.h.ặ.t đến mức khiến nàng hơi nhói, nhưng lại mang theo tính chiếm hữu cường liệt không thể chối cãi.

Diệp Bách Nam thu tay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, cúi đầu chắp tay: "Chu Thế t.ử, ngài hiểu lầm rồi. Tại hạ chỉ vô tình đi ngang qua, thấy Thế t.ử phi đứng một mình nên đến hỏi thăm vài câu..."

"Hỏi thăm?" Chu Kinh Thần nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ và tàn nhẫn tột độ hiện ra trên gương mặt tuấn mỹ. Hắn vuốt nhẹ mái tóc của Trình Hỷ, nhưng ánh mắt lại như lưỡi đao chĩa về phía Diệp Bách Nam: "Thê t.ử của ta, từ khi nào đến lượt một tên thương nhân thân phận thấp hèn như ngươi đến 'hỏi thăm'?"

Chữ "thương nhân thấp hèn" được Chu Kinh Thần gằn mạnh, trực tiếp đ.á.n.h vào vết thương lòng lớn nhất của Diệp Bách Nam. Ở triều đại này, quy luật "Quyền đè Tiền" là bất di bất dịch. Dù Diệp Thị Thương Hội có giàu nứt đố đổ vách, thì trước mặt vị Thế t.ử nắm giữ binh quyền và vị thế chính trị đỉnh cao của Trấn Quốc Hầu Phủ, Diệp Bách Nam cũng chỉ là một kẻ bề dưới không hơn không kém.

"Diệp Bách Nam, nghe cho rõ đây." Chu Kinh Thần hơi chúi người về phía trước, giọng nói không lớn nhưng đủ để chấn động màng nhĩ đối phương: "Nàng ấy là mạng sống của ta, là vảy ngược của Chu Kinh Thần này. Nếu ngươi còn dám xuất hiện trong tầm mắt của nàng ấy một lần nữa, ta sẽ khiến Diệp Thị Thương Hội của nhà ngươi biến mất khỏi kinh thành, một đồng xu cắc bạc cũng không còn để mà nhặt. Cút!"

Uy áp của kẻ bề trên đè nặng xuống khiến Diệp Bách Nam không thở nổi. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u, hai bàn tay giấu trong tay áo cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m, run rẩy vì nhục nhã và phẫn nộ. Nhưng hắn không dám phản kháng. Tranh đối diện với quyền lực tuyệt đối của Hầu phủ lúc này là tự tìm đường c.h.ế.t.

"Tại hạ... cáo lui." Diệp Bách Nam gượng gạo nói, rồi quay người bước đi, bóng lưng chật vật nhếch nhác khác hẳn vẻ đạo mạo lúc mới đến.

Khi bóng dáng Diệp Bách Nam đã khuất sau dãy hành lang, bầu không khí trong vườn vẫn chưa hề hạ nhiệt. Chu Kinh Thần đột ngột buông eo Trình Hỷ ra, nhưng ngay lập tức nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng. Lực đạo mạnh đến mức Trình Hỷ khẽ nhăn mặt.

"Phu quân, chàng làm ta đau..." Nàng khẽ kêu lên, ngước đôi mắt ngập nước nhìn hắn.

Chu Kinh Thần không trả lời. Hắn mím c.h.ặ.t môi, khuôn mặt căng cứng, trực tiếp kéo nàng đi xồng xộc về phía Tây viện. Tốc độ của hắn rất nhanh, đôi chân dài bước những bước rộng khiến Trình Hỷ phải chạy bước nhỏ mới theo kịp. Nàng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ ngùn ngụt đang thiêu đốt bên trong người nam nhân này. Nhưng nếu tinh ý, sẽ nhận ra đó không phải là sự tức giận vì nàng làm sai, mà là sự ghen tuông điên cuồng đang gầm gào đòi thoát ra khỏi lớp vỏ bọc cấm d.ụ.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kéo nàng vào thư phòng ở Tây viện, Chu Kinh Thần dùng chân đá mạnh, cánh cửa gỗ lim đóng sầm lại, nhốt cả hai vào một không gian kín bưng.

Hắn ép Trình Hỷ vào vách cửa, hai cánh tay rắn chắc chống sang hai bên, giam cầm nàng trong hơi thở nóng rực mang theo mùi gỗ thông của mình. Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng kịch liệt.

"Vì sao lại đứng nói chuyện với hắn?" Hắn gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận của nàng.

Trình Hỷ chớp mắt, đối diện với sự bá đạo của hắn, nàng không hề lùi bước. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên n.g.ự.c hắn, nơi trái tim đang đập thình thịch liên hồi, giọng nói mềm mại vang lên: "Là hắn tự tìm đến gây sự. Chàng không nghe thấy ta mắng hắn sao? Ta mắng hắn không còn mặt mũi nào cơ mà."

"Ta không quan tâm nàng mắng hắn hay nói gì với hắn!" Chu Kinh Thần đột ngột gầm lên, sự kiểm soát thường ngày hoàn toàn sụp đổ. Hắn cúi đầu, trán chạm vào trán nàng, hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt nàng, mang theo sự chiếm hữu khát khao đến đau đớn: "Ta chỉ biết, ta c.ắ.n răng nhẫn nhịn, ta cẩn thận từng chút một để không làm nàng hoảng sợ, ta muốn nàng cam tâm tình nguyện ở lại bên ta. Vậy mà tên khốn đó lại dám dùng ánh mắt dơ bẩn đó nhìn nàng, dám dùng lời lẽ dỗ dành nàng! Hắn dựa vào cái gì?"

Sự oán giận pha lẫn ghen tuông của vị Thế t.ử cao ngạo khiến Trình Hỷ ngẩn người. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đang vằn lên những tia đỏ của hắn, bỗng nhiên mọi khúc mắc trong lòng đều tan biến. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, bài xích đêm tân hôn, đằng sau sự xa cách uy nghiêm ấy, lại là một trái tim khao khát yêu thương và sợ hãi được mất đến như vậy.

Trình Hỷ mỉm cười. Một nụ cười rực rỡ, chân thành và ngọt ngào nhất từ khi nàng xuyên không đến đây. Nàng chủ động vòng hai tay qua cổ Chu Kinh Thần, nhón chân lên, thì thầm vào tai hắn:

"Hắn chẳng dựa vào cái gì cả. Bởi vì trong mắt ta, từ đêm bái thiên địa, từ lúc chàng cầm lấy miếng Ngọc Bội Đồng Tâm đó, ta đã là người của chàng rồi. Chàng ghen tuông vô lý như vậy, chẳng lẽ là... đã yêu ta rồi sao, phu quân?"

Cơ thể Chu Kinh Thần chấn động dữ dội. Chữ "phu quân" cất lên từ chiếc miệng nhỏ nhắn kia như một mồi lửa ném thẳng vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g, thiêu rụi toàn bộ lý trí cuối cùng của hắn. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy eo nàng nhấc bổng lên, hung hăng ấn môi mình xuống môi nàng. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt, ghen tuông, bá đạo nhưng cũng đầy ắp sự cuồng nhiệt và khát khao không thể che giấu.

Bên ngoài cửa sổ, gió thu vẫn thổi làm cành lá xào xạc, nhưng bên trong thư phòng, một ngọn lửa tình yêu bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi rào cản, chính thức kéo hai người chìm sâu vào một cơn lốc ngọt ngào và say đắm nhất, vĩnh viễn không còn đường lui.