Gả Vào Hầu Phủ

Chương 11



Ánh nắng ban mai trong trẻo xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ Tây viện, rọi lên những nụ hoa quế vừa chớm nở ngoài hiên. Dư âm của nụ hôn cuồng nhiệt và đầy tính chiếm hữu đêm qua dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến đôi gò má Trình Hỷ bất giác ửng hồng khi nàng ngồi trước gương đồng chải tóc. Bức tường băng giá giữa nàng và Chu Kinh Thần đã hoàn toàn vỡ vụn. Giờ đây, trong ánh mắt vị Thế t.ử cao ngạo ấy, nàng không còn là một món nợ ân tình, mà là thê t.ử danh chính ngôn thuận, là người duy nhất hắn đặt vào đáy mắt.

Thế nhưng, chốn kinh thành phồn hoa xưa nay chưa bao giờ là nơi để người ta dễ dàng tận hưởng thái bình.

Khi Chu Kinh Thần vừa rước cấm quân vào triều dự buổi chầu sớm, một tỳ nữ lạ mặt hớt hải chạy vào Tây viện, dâng lên một bức thư có đóng con dấu thiếp vàng của Lý Vận Ninh. Nội dung bức thư viết rất rõ ràng: Chu phu nhân đang ở tiền sảnh tiếp đón vài vị phu nhân quyền quý, cần Trình Hỷ lập tức đến Bạch Hạc Lâu lấy hộp trang sức trân quý bằng ngọc phỉ thúy đã đặt làm từ tháng trước để mang về làm quà tặng.

Trình Hỷ khẽ nhíu mày. Nàng vốn mang tư duy của một cô gái hiện đại, nhạy bén và đầy lý trí. Chuyện lấy đồ trang sức, bình thường chỉ c.ầ.n s.ai quản sự hoặc ma ma đi là đủ, cớ sao mẹ chồng lại đích thân viết thư sai con dâu trưởng đi? Tuy nhiên, con dấu trên thư quả thực là đồ thật, nét chữ cũng không có điểm gì đáng nghi. Nghĩ đến việc mối quan hệ giữa mình và Lý Vận Ninh vừa mới hòa hoãn đôi chút nhờ bát chè dưỡng nhan hôm trước, Trình Hỷ không muốn bỏ lỡ cơ hội ghi điểm. Nàng quyết định dẫn theo nha hoàn thiếp thân, bước lên xe ngựa tiến thẳng đến Bạch Hạc Lâu.

Bạch Hạc Lâu vốn là t.ửu lâu xa hoa bậc nhất kinh thành, nơi giới phú thương và hoàng thân quốc thích thường xuyên lui tới. Khác với cảnh tấp nập ồn ào mọi ngày, hôm nay, khi xe ngựa của Trình Hỷ đỗ lại, không gian xung quanh lại mang một vẻ tĩnh lặng đến quỷ dị.

Chưởng quỹ của Bạch Hạc Lâu đón nàng bằng một nụ cười nịnh nọt thái quá, khom lưng uốn gối dẫn nàng lên thẳng nhã gian chữ "Thiên" trên tầng ba.

"Thế t.ử phi, ngọc phỉ thúy của phu nhân đã được đặt sẵn bên trong, mời ngài vào kiểm tra. Nha hoàn của ngài xin cứ đứng đợi ở ngoài, quy củ của bổn lâu là nhã gian cao cấp chỉ dành cho quý nhân."

Trình Hỷ bước qua bậu cửa. Ngay khoảnh khắc gót giày nàng vừa chạm vào tấm t.h.ả.m dệt kim tuyến, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ phía sau. Cánh cửa gỗ lim điêu khắc tinh xảo bị đóng sập lại và khóa trái từ bên ngoài.

"Mở cửa! Các người làm cái gì vậy?" Tiếng nha hoàn hốt hoảng la hét bên ngoài hành lang, nhưng ngay sau đó là tiếng vật lộn ngắn ngủi, rồi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.

Bên trong nhã gian, Trình Hỷ đứng khựng lại. Không có hộp trang sức nào cả. Giữa căn phòng rộng lớn chỉ có một lư hương đang đốt loại trầm lượn lờ khói mờ ảo, tản ra một mùi hương ngòn ngọt. Bản năng sinh tồn và kiến thức hiện đại lập tức cảnh báo nàng. Nàng nín thở, nhanh tay cầm lấy bình trà lạnh trên bàn dội thẳng vào lư hương, dập tắt ngọn lửa. Sau đó, nàng lùi sát về phía cửa sổ, thử đẩy mạnh nhưng các chốt gỗ đều đã bị đóng đinh phong tỏa từ bên ngoài.

Nàng đã bị nhốt. Một cái bẫy tinh vi và hèn hạ.

Đúng lúc này, từ bên ngoài hành lang vang lên những tiếng xì xầm cố tình được phóng đại để người qua lại dưới lầu cũng có thể nghe thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Các ngươi nghe gì chưa? Nhã gian chữ Thiên tầng ba đang có một đôi nam nữ lén lút tư tình đấy!"

"Nam nữ tư tình? Trời đất, ta vừa thấy Thế t.ử phi của Trấn Quốc Hầu Phủ bước vào đó mà! Nam nhân bên trong là kẻ nào?"

"Chậc chậc, Hầu phủ uy nghi là thế, không ngờ lại rước về một nữ nhân lăng loàn, dám hẹn hò dã nam nhân ngay giữa thanh thiên bạch nhật!"

Từng lời lẽ dơ bẩn như những mũi d.a.o tẩm độc xuyên qua lớp cửa gỗ, nhắm thẳng vào danh tiết của Trình Hỷ. Cổ đại trọng nam khinh nữ, danh tiết của một nữ nhân quan trọng hơn cả mạng sống. Nếu hôm nay người ta phá cửa xông vào và thấy nàng ở cùng một nam nhân khác, không chỉ nàng phải chịu cái c.h.ế.t nhục nhã, mà toàn bộ Trấn Quốc Hầu Phủ, đặc biệt là Chu Kinh Thần, sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ.

Giữa lúc bầu không khí căng như dây đàn, một giọng nói nam tính, ôn nhu và quen thuộc vang lên ngay sát khe cửa.

"Hỷ Nhi, muội có ở trong đó không?"

Là Diệp Bách Nam.

Hắn đứng bên ngoài, giọng điệu mang theo sự lo lắng tột độ, nhưng nếu tinh ý, người ta sẽ nhận ra sự đắc ý đang nhảy nhót trong từng âm tiết: "Hỷ Nhi, ta vừa đi ngang qua, thấy đám hạ nhân bên dưới đang bàn tán những lời lẽ không hay. Ta biết muội bị oan. Mau mở cửa ra, ta sẽ dùng áo choàng che chở cho muội, đưa muội thoát khỏi đây bằng lối cửa sau. Nếu để đám đông phá cửa vào, danh tiết của muội sẽ tan tành mất!"

Đứng bên trong, khóe môi Trình Hỷ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng không hoảng loạn, cũng không khóc lóc cầu xin như những nữ nhân yếu đuối thời đại này. Nàng đứng thẳng lưng, ánh mắt sáng rực sự kiên cường và khinh miệt.

"Diệp công t.ử," Giọng Trình Hỷ vang lên qua cánh cửa, bình thản và sắc lẹm như một lưỡi kiếm. "Thu lại nụ cười giả tạo cùng cái mớ lòng tốt rác rưởi của ngươi đi. Vở kịch 'anh hùng cứu mỹ nhân' này ngươi diễn không thấy buồn nôn sao?"

Bên ngoài, bàn tay đang cầm quạt ngọc của Diệp Bách Nam khẽ khựng lại. Nụ cười trên môi hắn cứng đờ. Hắn không ngờ trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, nàng lại có thể giữ được sự bình tĩnh đáng sợ đến vậy.

"Muội đang nói gì vậy? Ta thật lòng muốn cứu muội..."