Gả Vào Hầu Phủ

Chương 9



Một giọng nam trầm ấm, mang theo ba phần tiếu ý, bảy phần ôn nhu vang lên từ phía bóng râm của cây giả sơn. Trình Hỷ ngẩng đầu nhìn lên. Người bước tới là một nam nhân trạc tuổi Chu Kinh Thần, dung mạo nho nhã, tuấn tú. Hắn vận trường bào màu trắng ngà thêu chìm họa tiết tùng hạc, bên hông đeo một khối ngọc bội dương chi thượng hạng. Nụ cười trên môi hắn ấm áp tựa gió xuân, ánh mắt nhìn nàng tựa hồ chứa đựng muôn vàn sự quan tâm dịu dàng.

Người này chính là Diệp Bách Nam – đại công t.ử của Diệp Thị Thương Hội, một tập đoàn thương nhân cự phú nắm giữ mạch m.á.u kinh tế phương Bắc. Kẻ luôn dùng tiền bạc để cố gắng đục khoét, chen chân vào giới quyền lực chính trị.

Trình Hỷ lùi lại nửa bước, duy trì khoảng cách an toàn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười xã giao không tì vết: "Công t.ử khách sáo rồi. Đồ của ngài rơi, phiền ngài tự mình nhặt lấy. Vườn Nam Hầu phủ quy củ nghiêm ngặt, nam t.ử ngoại tộc không nên đi lại lung tung, kẻo người khác nhìn thấy lại sinh ra những lời đàm tiếu không hay."

Nụ cười trên môi Diệp Bách Nam hơi khựng lại một chớp mắt. Hắn vốn tưởng nữ nhi của một tên thị vệ thấp kém, bỗng chốc bị ép gả vào Hầu phủ uy nghi sẽ luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, tự ti và khao khát được người khác an ủi. Hắn đã cố tình bày ra dáng vẻ dịu dàng nhất để tiếp cận, hòng diễn vở kịch "anh hùng xót thương mỹ nhân", vậy mà nàng lại điềm nhiên như không, thậm chí còn dùng quy củ để chặn họng hắn.

Hắn cúi xuống nhặt chiếc quạt ngọc, tao nhã phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại, ánh mắt thâm thúy xoáy sâu vào gương mặt rạng rỡ của Trình Hỷ.

"Thế t.ử phi quả nhiên đoan trang, cẩn trọng. Tại hạ họ Diệp, danh tự Bách Nam. Hôm nay theo trưởng bối đến Hầu phủ dự tiệc, vô tình lạc bước đến đây, không ngờ lại được diện kiến dung nhan của phu nhân." Diệp Bách Nam chậm rãi tiến lên một bước, giọng nói hạ thấp xuống, mang theo một sự đồng cảm đầy giả tạo: "Chỉ là... nhìn nụ cười của phu nhân, tại hạ lại thấy xót xa thay."

Trình Hỷ nhướng mày, đôi mắt to tròn chớp chớp, giả vờ ngây thơ: "Ồ? Diệp công t.ử xót xa chuyện gì? Hầu phủ cơm no áo ấm, vinh hoa phú quý, ta sống rất tốt."

Diệp Bách Nam thở dài, vẻ mặt đầy sự thương xót: "Thiên hạ ai chẳng biết, cuộc hôn nhân này của Thế t.ử và phu nhân vốn dĩ là do ân tình ép buộc. Chu Thế t.ử là người cao ngạo, lạnh lùng, luôn coi phu nhân là một gánh nặng phải gánh vác. Một nữ t.ử thanh xuân mơn mởn, đáng lý phải được gả cho người biết trân trọng, yêu thương mình, chứ không phải chôn vùi thanh xuân trong cái l.ồ.ng son lạnh lẽo này, ngày ngày nhìn sắc mặt người khác mà sống. Phu nhân cố gắng gượng cười trước mặt mọi người, chẳng lẽ trong đêm vắng không cảm thấy tủi thân sao?"

Từng lời nói của hắn như những cây kim tẩm độc, nhắm thẳng vào sự tự ti và nỗi đau cốt lõi của một nữ t.ử thời cổ đại bị gả đi vì nợ nần. Hắn muốn châm ngòi ly gián, muốn nàng sinh lòng oán hận Chu Kinh Thần, muốn nàng cảm thấy hắn – Diệp Bách Nam – mới là người thấu hiểu và đáng tin cậy.

Thế nhưng, hắn đã tính sai một điều chí mạng. Đứng trước mặt hắn không phải là một nữ t.ử cổ đại yếu đuối, mà là Trình Hỷ – một linh hồn hiện đại vô cùng kiên cường và tỉnh táo.

Trình Hỷ nghe xong, không những không rơi lệ tủi thân, mà nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ và ch.ói lóa hơn. Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mặt nạ giả tạo của Diệp Bách Nam, giọng nói lanh lảnh, rành rọt từng chữ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Diệp công t.ử, ngài là người kinh doanh, chắc hẳn rất rành việc cân đo đong đếm. Nhưng tiếc thay, phu thê nhà ta không phải là món hàng để ngài mang lên bàn tính."

Diệp Bách Nam nhíu mày, nụ cười trên môi duy trì một cách khó khăn: "Phu nhân, tại hạ chỉ có ý tốt..."

"Ý tốt của ngài, e là ngài nhầm chỗ rồi." Trình Hỷ cắt ngang, khí chất trên người bỗng nhiên thay đổi, không còn vẻ mềm mỏng mà trở nên vô cùng sắc bén: "Ngài nói phu quân ta coi ta là gánh nặng? Ngài nói ta chôn vùi thanh xuân? Thật nực cười. Phu quân ta là nam t.ử hán đại trượng phu, đội trời đạp đất. Chàng bảo vệ ta bằng danh phận thê t.ử danh chính ngôn thuận, cho ta sự tôn nghiêm của một nữ chủ nhân Hầu phủ. Chàng lạnh lùng với cả thiên hạ, nhưng lại dành cho ta sự tôn trọng tuyệt đối. Còn ngài..."

Trình Hỷ lướt ánh mắt từ trên xuống dưới Diệp Bách Nam, mang theo sự mỉa mai không che giấu: "...đường đường là nam nhi, không ở tiền viện bàn chuyện quốc gia đại sự, lại lén lút chạy ra hậu viện châm ngòi ly gián quan hệ phu thê nhà người khác. Loại hành vi tiểu nhân bỉ ổi này, chẳng lẽ là quy củ của Diệp Thị Thương Hội sao?"

Sắc mặt Diệp Bách Nam thoắt cái tái mét. Lớp vỏ bọc ôn nhu hoàn toàn nứt toác. Hắn không ngờ một nữ t.ử xuất thân thấp kém lại có mồm miệng sắc sảo, dùng từ ngữ đanh thép để sỉ nhục hắn đến mức không ngẩng đầu lên được. Sự nhục nhã khi bị vạch trần dã tâm khiến ánh mắt hắn lóe lên một tia âm lệ. Hắn vô thức bước tới một bước, đưa tay định nắm lấy cánh tay Trình Hỷ để cảnh cáo: "Nàng đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt..."

Thế nhưng, bàn tay của Diệp Bách Nam chưa kịp chạm vào tà áo của Trình Hỷ thì một cỗ hàn khí bức người từ đâu ập tới, khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống độ âm.

"Diệp Bách Nam. Cái tay đó của ngươi nếu không cần nữa, bản Thế t.ử có thể c.h.ặ.t đứt nó giúp ngươi."

Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo tựa hồ băng ngàn năm vang lên từ phía cổng vòm mặt trăng.

Trình Hỷ quay đầu lại. Dưới ánh nắng thu nhàn nhạt, Chu Kinh Thần đứng đó. Hắn vận hắc y thêu chỉ kim tuyến hình mãnh thú, thân hình cao ngất, bờ vai rộng lớn che khuất cả một mảng ánh sáng. Đôi mắt sâu thẳm đen láy của hắn lúc này tỏa ra sát khí cuồn cuộn, khóa c.h.ặ.t lấy Diệp Bách Nam.

Trình Hỷ cảm nhận được sự áp bách đáng sợ toát ra từ người hắn, nhưng kỳ lạ thay, nàng không hề thấy sợ hãi. Trái lại, một cảm giác an toàn tuyệt đối dâng lên trong lòng. Nàng chủ động lùi về phía hắn.