Gả Vào Hầu Phủ

Chương 12



"Cứu ta?" Trình Hỷ ngắt lời, giọng nói mang theo sự mỉa mai tột cùng. "Ngươi mua chuộc chưởng quỹ giả mạo thư của mẹ chồng ta, nhốt ta vào nhã gian, đốt mị d.ư.ợ.c, rồi sai bọn lưu manh bên ngoài tung tin đồn nhảm. Bây giờ ngươi lại giả vờ làm người tốt bảo ta mở cửa? Chỉ cần ta rút chốt cửa, ngươi sẽ bước vào, và ngay lập tức đám đông dưới lầu sẽ tràn lên. Bọn họ sẽ bắt quả tang Thế t.ử phi của Hầu phủ và đại thiếu gia của Diệp Thị Thương Hội ở cùng một phòng! Đến lúc đó, ngươi vừa đạt được mục đích hủy hoại danh tiếng của Chu Kinh Thần, vừa ép ta vào đường cùng không thể quay đầu. Diệp Bách Nam, thủ đoạn hèn hạ như vậy, đúng là rất xứng với xuất thân thương nhân dơ bẩn của ngươi!"

Từng lời vạch trần trần trụi của Trình Hỷ như những cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Diệp Bách Nam. Hắn nghiến răng, lớp vỏ bọc ôn nhu hoàn toàn nứt toác, để lộ ra dã tâm đen tối. Hắn tiến sát lại cánh cửa, hạ giọng thì thầm đầy đe dọa: "Trình Hỷ, muội thông minh lắm. Nhưng thông minh thì đã sao? Cửa đã khóa, chốt đã cài. Chỉ cần nửa nén nhang nữa, dư luận sẽ bùng nổ. Muội không mở cửa, ta sẽ sai người phá cửa. Kết cục cũng không thay đổi. Thế t.ử cao ngạo của muội đang bận rộn trong triều đình, ai sẽ đến cứu muội đây? Ngoan ngoãn theo ta, ta bảo đảm muội cả đời vinh hoa phú quý!"

"Ngươi nằm mơ đi." Trình Hỷ kiên định đáp lại, bàn tay đã nắm c.h.ặ.t lấy một mảnh vỡ của chiếc bình trà bằng sứ. Dù có phải liều mạng, nàng cũng tuyệt đối không để kẻ khốn nạn này làm nhục mình, càng không để hắn dùng nàng làm v.ũ k.h.í công kích Chu Kinh Thần.

Diệp Bách Nam hừ lạnh, lùi lại một bước, hất hàm ra hiệu cho hai gã thủ hạ lực lưỡng chuẩn bị phá cửa.

Nhưng ngay khoảnh khắc chân gã thủ hạ vừa giương lên, một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên từ phía cầu thang gỗ.

"RẦM!"

Không phải tiếng phá cửa phòng, mà là tiếng cánh cổng lớn của Bạch Hạc Lâu ở tầng một bị một lực lượng khổng lồ húc đổ. Kế đó là tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm đôi giày bọc sắt dẫm lên cầu thang, mang theo sát khí bừng bừng rung chuyển cả tòa lầu.

Diệp Bách Nam biến sắc, quay ngoắt lại.

Nơi đầu cầu thang, Chu Kinh Thần xuất hiện như một vị Tu La giáng trần từ địa ngục. Hắn vận mãng bào màu huyền mang thêu chỉ vàng, bên hông đeo trường kiếm, ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn sắc như d.a.o cạo quét qua toàn bộ hành lang. Đi theo sau hắn là đội Cấm quân tinh nhuệ nhất kinh thành, gươm giáo sáng lòa, sát khí ngút trời.

"Kẻ nào dám động đến thê t.ử của ta?!" Tiếng gầm của Chu Kinh Thần không lớn, nhưng nội lực thâm hậu tỏa ra khiến không khí xung quanh như bị rút cạn, ép người ta đến nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đám thủ hạ của Diệp Bách Nam chưa kịp phản ứng đã bị Cấm quân lao đến khống chế, ấn quỳ rạp xuống sàn gỗ, lưỡi đao lạnh lẽo kề sát cổ.

Sự xuất hiện đột ngột và áp đảo này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Diệp Bách Nam. Hắn c.ắ.n răng, cố lấy lại vẻ trấn tĩnh, mở chiếc quạt ngọc ra che đi bàn tay đang run lên vì tức giận. Hắn bước lên phía trước, chắp tay cười gượng: "Chu Thế t.ử, ngài đến thật đúng lúc. Ta vừa đi ngang qua đây, thấy Thế t.ử phi bị kẻ gian nhốt bên trong, đang định phá cửa cứu nàng ra thì ngài..."

"Bốp!"

Diệp Bách Nam chưa kịp nói hết câu, một cái tát trời giáng đã vung ra. Không phải bằng tay, mà Chu Kinh Thần dùng vỏ của thanh trường kiếm tát thẳng vào mặt hắn. Lực đạo mạnh đến mức Diệp Bách Nam văng xa vài thước, đập mạnh vào lan can, khóe miệng trào m.á.u tươi, chiếc quạt ngọc đắt giá vỡ nát trên mặt sàn.

"Thế t.ử!" Quản sự của Diệp Thị Thương Hội kinh hãi lao ra, quỳ rạp xuống, run lẩy bẩy cầu xin: "Ngài bớt giận! Diệp Thị chúng ta sẵn sàng bồi thường! Mười vạn lượng vàng, không, hai mươi vạn lượng vàng để xoa dịu sự kinh sợ của Thế t.ử phi! Ngài nể mặt Diệp Thị chúng ta là hoàng thương, cống nạp cho triều đình không ít bạc..."

"Bạc?" Chu Kinh Thần lặp lại từ đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. Hắn sải bước đến, chiếc giày nạm ngọc đạp mạnh lên bàn tay đang chống dưới đất của Diệp Bách Nam, nghiền nát nó không thương tiếc. Tiếng xương vỡ vụn vang lên cùng tiếng thét t.h.ả.m thiết của tên ngụy quân t.ử.

Chu Kinh Thần cúi người, ánh mắt nhìn Diệp Bách Nam như nhìn một con giun dế: "Diệp Bách Nam, ngươi nghĩ mấy đồng tiền dơ bẩn của thương nhân các ngươi có thể che trời lấp biển sao? Ngươi nghĩ dùng tiền là có thể mua chuộc được dư luận, thao túng được luật pháp? Hôm nay, bổn Thế t.ử sẽ dạy cho ngươi biết, ở Vương triều Đại Sở này, cái gì gọi là 'Quyền đè Tiền'!"

Hắn đứng thẳng dậy, vung tay ra lệnh cho thống lĩnh Cấm quân: "Truyền lệnh của ta. Bạch Hạc Lâu chứa chấp tội phạm, mưu hại cáo mệnh phu nhân, lập tức niêm phong! Toàn bộ chưởng quỹ, tiểu nhị đ.á.n.h gãy hai chân, gông cổ tống vào ngục tối Hình bộ! Cứ điểm giao thương của Diệp Thị ở phía Nam kinh thành bị tình nghi tàng trữ hàng cấm, lập tức điều ba ngàn binh mã đến phong tỏa, tra xét từng tấc đất cho ta! Không có lệnh của Trấn Quốc Hầu Phủ, kẻ nào dám hé răng cầu tình, g.i.ế.c không tha!"

Mệnh lệnh tàn khốc, không chừa một con đường sống, trực tiếp dùng quyền lực tối cao của triều đình để bóp nghẹt yết hầu tài chính của Diệp Thị. Diệp Bách Nam nghe xong, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn cuối cùng cũng hiểu ra sự ngu ngốc của mình. Hắn cứ tưởng dùng mưu hèn kế bẩn và tiền bạc là có thể chơi đùa Hầu phủ trong lòng bàn tay, nhưng hắn đã quên mất một chân lý cốt lõi: Khi quyền lực tuyệt đối giáng xuống, mọi sự giàu có đều chỉ là cát bụi.