Đám Cấm quân hành động nhanh như chớp, lôi xềnh xệch đám người của Diệp Bách Nam đi như lôi những con ch.ó dại. Cả hành lang tầng ba Bạch Hạc Lâu phút chốc được dọn sạch sẽ, tĩnh lặng trở lại.
Lúc này, sát khí ngút trời quanh người Chu Kinh Thần mới từ từ thu liễm. Hắn cất kiếm vào vỏ, bước đến trước cánh cửa gỗ lim, giọng nói trầm ấm và dịu dàng đến mức tưởng chừng như là một người khác:
"Hỷ Nhi, là ta. Mọi chuyện ổn rồi, mở cửa cho ta được không?"
Bên trong, Trình Hỷ ném mảnh vỡ bình trà xuống, đôi tay hơi run rẩy rút chốt cửa. Vừa mở ra, nàng đã lọt thỏm vào một vòng ôm vững chãi, ấm áp và mang đậm hương mộc lan quen thuộc.
Chu Kinh Thần ôm c.h.ặ.t lấy nàng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, hơi thở có chút dồn dập. Không ai biết khi nhận được mật báo từ ám vệ bảo vệ nàng, trái tim vị Thế t.ử uy dũng này đã hoảng sợ đến mức nào. Hắn sợ nàng chịu ủy khuất, sợ nàng bị tổn thương, sợ thế giới dơ bẩn này làm vấy bẩn nụ cười rạng rỡ của nàng.
"Chàng đến rồi..." Trình Hỷ vùi mặt vào vòm n.g.ự.c rộng lớn của hắn, giọng nói có chút nũng nịu, buông bỏ hoàn toàn sự kiên cường gai góc vừa nãy để trở về làm một tiểu thê t.ử mềm mại.
"Ta đến rồi. Xin lỗi nàng, ta đến muộn." Chu Kinh Thần cởi chiếc áo choàng lớn màu huyền trên người mình, cẩn thận bọc kín Trình Hỷ từ đầu đến chân, che chở nàng khỏi mọi ánh nhìn dò xét.
Sau đó, trước con mắt ngỡ ngàng của những thuộc hạ còn lại, vị Thế t.ử vốn nổi tiếng cấm d.ụ.c và lạnh lùng, trực tiếp bế ngang thê t.ử của mình lên, sải bước vững chãi đi xuống lầu. Áo choàng rộng che khuất khuôn mặt nàng, chỉ để lộ ra bàn tay nhỏ bé đang bám c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn. Hành động này không chỉ là sự bảo vệ tuyệt đối, mà còn là một cái tát vô hình giáng vào mặt những kẻ vừa dám tung tin đồn nhảm. Hắn đang dùng chính hành động thực tế để nói cho cả kinh thành biết: Trình Hỷ là báu vật của Trấn Quốc Hầu Phủ, là vảy ngược của Chu Kinh Thần, kẻ nào dám chạm vào, kẻ đó phải trả giá bằng cả gia tộc!
Trên xe ngựa trở về Hầu phủ, bánh xe lăn đều đều trên mặt đường lát đá. Trình Hỷ cuộn mình trong vòng tay Chu Kinh Thần, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ và từng nhịp thở nam tính của hắn. Mọi sự hoảng sợ, lo âu trong Bạch Hạc Lâu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là cảm giác an toàn tuyệt đối, vững chãi như núi Thái Sơn.
Nàng ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của hắn đang cúi xuống nhìn mình, tràn ngập sự sủng nịnh và xót xa. Trình Hỷ mỉm cười, vươn tay chạm nhẹ vào sườn mặt góc cạnh của phu quân.
"Hôm nay chàng oai phong lắm," Nàng thì thầm, "Quyền đè Tiền... Hóa ra được làm Thế t.ử phi lại sảng khoái đến vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Kinh Thần khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rực rỡ như nắng mùa xuân. Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, giọng nói khàn khàn mang theo lời thề khắc cốt ghi tâm:
"Chỉ cần nàng thích, từ nay về sau, cả cái vương triều này, ta sẽ dùng quyền lực của mình để dọn đường cho nàng đi. Không ai được phép bắt nạt nàng, dù là ông trời cũng không ngoại lệ."
Bánh xe ngựa lộc cộc lăn trên mặt đường lát đá xanh, bỏ lại phía sau Bạch Hạc Lâu cùng những mưu toan bẩn thỉu của Diệp Bách Nam. Khi cỗ xe ngựa dừng lại trước cổng Trấn Quốc Hầu Phủ, bầu trời kinh thành đã hoàn toàn chìm vào bóng tối đặc quánh của đêm thu.
Sự kiện vừa xảy ra giống như một cơn bão quét qua, để lại trong lòng người những dư chấn âm ỉ. Chu Kinh Thần ôm c.h.ặ.t Trình Hỷ trong vòng tay, sải những bước dài vững chãi tiến thẳng về Tây viện. Bờ vai rộng lớn của hắn che chắn cho nàng khỏi từng đợt gió lạnh đang rít gào qua những dãy hành lang dài ngoằn ngoèo. Trình Hỷ nép đầu vào n.g.ự.c hắn, lắng nghe nhịp tim đập bình ổn mà mạnh mẽ. Nàng biết, người đàn ông này vừa dùng quyền lực tột đỉnh của mình để giáng một đòn chí mạng vào kẻ thù, dọn sạch mọi chướng ngại vật định ngáng đường nàng.
Thế nhưng, khi vừa bước qua bậc cửa gỗ lim của Tây viện, Chu Kinh Thần đột nhiên buông tay. Hắn cẩn thận chỉnh lại áo choàng cho nàng, ánh mắt sâu thẳm lướt qua khuôn mặt thanh tú, giọng nói khàn khàn cất lên: "Nàng vào phòng nghỉ ngơi trước đi. Đêm nay ta còn chút công vụ cần xử lý ở thư phòng."
Nói xong, không đợi Trình Hỷ kịp phản ứng, bóng lưng cao lớn của hắn đã quay đi, dung nhập vào bóng tối của góc viện. Cánh cửa thư phòng nặng nề đóng lại, mang theo một luồng không khí trầm mặc, u ám đến nghẹt thở.
Trình Hỷ đứng lặng yên trên bậc thềm, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Trực giác của một người phụ nữ mách bảo nàng rằng, sự lạnh lẽo đột ngột này không phải là do hắn giận dữ hay hối hận vì đã ra mặt bảo vệ nàng. Bóng lưng ban nãy của Thế t.ử Trấn Quốc Hầu Phủ – kẻ vừa thét ra lửa, uy chấn cả Bạch Hạc Lâu – giờ phút này lại toát ra một sự cô độc và kiệt quệ đến cùng cực.
"Thế t.ử phi, người mau vào trong kẻo lạnh," Dì Hà, nhũ mẫu hầu hạ ở Tây viện bưng một chậu nước ấm bước tới, giọng nói có chút dè dặt.
Trình Hỷ quay sang, ánh mắt sắc sảo nhìn lướt qua vẻ mặt ngập ngừng của bà: "Dì Hà, hôm nay rốt cuộc là ngày gì? Tại sao sắc mặt của Thế t.ử lại khó coi như vậy?"
Dì Hà thở dài một tiếng, đặt chậu nước xuống bệ gỗ, ngập ngừng đáp: "Bẩm Thế t.ử phi... hôm nay là ngày sinh thần của Thế t.ử. Chỉ là... ở Hầu phủ, ngày này từ trước đến nay chưa từng có ai tổ chức ăn mừng. Càng không có tiếng cười nói."