Gả Vào Hầu Phủ

Chương 14



Trình Hỷ sững người. Sinh nhật?

"Tại sao lại không ăn mừng?" Nàng gặng hỏi.

"Phu nhân luôn dạy Thế t.ử rằng, ngày người cất tiếng khóc chào đời cũng là ngày người bắt đầu gánh vác vinh nhục của cả Trấn Quốc Hầu Phủ," Dì Hà hạ thấp giọng, ánh mắt xót xa nhìn về phía thư phòng đóng kín. "Mỗi năm vào ngày này, Phu nhân sẽ bắt Thế t.ử quỳ trước từ đường, chép lại gia huấn và nghe những lời răn dạy về trọng trách của một người thừa kế. Đối với Thế t.ử, ngày sinh thần không phải là ngày để nhận lời chúc phúc, mà là ngày để ghi nhớ thân phận công cụ của gia tộc. Càng lớn, Thế t.ử càng chán ghét ngày này, thường tự nhốt mình trong thư phòng, không cho bất kỳ ai lại gần."

Nghe những lời ấy, trái tim Trình Hỷ như bị ai đó bóp nghẹt. Trong tâm trí của một cô gái đến từ thế giới hiện đại như nàng, sinh nhật là một ngày thiêng liêng và rạng rỡ nhất. Đó là ngày để một người được thế giới này chào đón, được ôm ấp trong tình yêu thương, được thổi nến và ước nguyện cho tương lai. Vậy mà đối với Chu Kinh Thần, ngày này lại là một bản án giam cầm tâm hồn hắn trong cái l.ồ.ng sắt của hai chữ "trách nhiệm".

Hắn vừa mới trải qua một trận chiến căng thẳng để bảo vệ nàng, dốc cạn sức lực để che chở cho thê t.ử của mình, vậy mà khi trở về nhà trong ngày sinh nhật, thứ chờ đón hắn chỉ là bóng tối và sự cô độc.

"Ta hiểu rồi," Trình Hỷ hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. "Dì Hà, dì dặn dò hạ nhân lui hết đi. Không có lệnh của ta, không ai được phép làm phiền Thế t.ử."

Nói đoạn, nàng quay gót, không đi về phòng ngủ mà hướng thẳng đến Tiểu Trù Phòng.

Tiểu Trù Phòng của Tây viện lúc này đã tắt lửa, vắng lặng không một bóng người. Trình Hỷ tự tay châm sáng ngọn đèn l.ồ.ng treo trên xà nhà, xắn tay áo rộng bằng lụa Thục Cẩm lên cao, để lộ ra đoạn cổ tay trắng ngần. Nàng muốn tự tay làm một món quà cho hắn, một món quà không mang nặng giá trị vật chất, không nhuốm màu quyền lực, mà chỉ đơn thuần là sự sưởi ấm từ tận đáy lòng.

Nàng lấy ra một phần bột mì trắng mịn, đổ thêm chút nước ấm và một nhúm muối nhỏ. Bàn tay mềm mại nhưng linh hoạt bắt đầu nhào nặn. Lực đạo đều đặn ép xuống khối bột, nhào đi nhào lại cho đến khi bề mặt bột trở nên nhẵn bóng và đàn hồi. Nàng dùng một chiếc khăn ẩm ủ bột lại, để cho bột nghỉ.

Trong lúc chờ đợi, Trình Hỷ nhóm lửa, bắc một nồi nước dùng. Nàng tìm thấy trong chạn bếp một con gà mái tơ đã được làm sạch, liền c.h.ặ.t nhỏ, chần qua nước sôi rồi cho vào nồi ninh cùng vài lát gừng tươi, gốc hành và một chút nấm hương khô. Ngọn lửa bập bùng l.i.ế.m quanh đáy nồi đất, chẳng mấy chốc đã tỏa ra một mùi thơm ngầy ngậy, thanh tao, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm khuya.

Khối bột sau khi ủ đủ thời gian được Trình Hỷ mang ra thớt gỗ. Nàng dùng cán gỗ cán mỏng, rồi bằng kỹ thuật khéo léo học được từ thế giới trước, nàng bắt đầu kéo bột. Những ngón tay thanh thoát múa lượn, khối bột dần dần được kéo dãn thành những sợi mì nhỏ nhắn, đều tăm tắp. Điều quan trọng nhất của bát mì trường thọ là sợi mì tuyệt đối không được đứt đoạn. Mỗi một sợi mì kéo ra, Trình Hỷ đều gửi gắm vào đó một lời cầu nguyện chân thành: Cầu cho Chu Kinh Thần một đời bình an, không còn phải gánh chịu những tổn thương tâm lý, không còn phải giấu mình trong lớp vỏ bọc lạnh lẽo.

Nước dùng sôi sục, sợi mì óng ánh được thả vào nồi, lặn ngụp trong thứ nước dùng vàng ươm. Trình Hỷ khéo léo chần thêm một quả trứng gà sao cho lòng trắng vừa chín tới, bao bọc lấy phần lòng đào đỏ au bên trong. Vài cọng cải xanh non mướt được xếp gọn gàng lên trên. Cuối cùng, nàng nhỏ vài giọt dầu mè thơm lừng, điểm xuyết thêm chút hành hoa thái nhuyễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một bát mì trường thọ đơn giản nhưng chứa đựng cả một bầu trời tâm tư đã hoàn thành.

Bưng khay gỗ trên tay, Trình Hỷ bước ra khỏi Tiểu Trù Phòng. Gió thu ngoài sân thổi tung vạt áo váy của nàng, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng bát mì trên tay vẫn bốc khói nghi ngút, truyền hơi ấm qua lớp sành sứ thấm vào lòng bàn tay nàng.

Đứng trước cửa thư phòng, Trình Hỷ không gõ cửa mà khẽ dùng vai đẩy nhẹ. Cánh cửa gỗ mở ra, phát ra một tiếng cọt kẹt khe khẽ.

Bên trong thư phòng tối om, không hề được thắp nến. Mùi trầm hương nhàn nhạt hòa quyện với sự tĩnh mịch tạo nên một không gian ngột ngạt. Xuyên qua ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, Trình Hỷ nhìn thấy Chu Kinh Thần đang ngồi trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ t.ử đàn. Hắn nhắm nghiền mắt, đầu ngửa ra sau, một tay day day thái dương, dáng vẻ mỏi mệt đến cùng cực. Chiếc mặt nạ Thế t.ử cấm d.ụ.c, uy quyền hàng ngày đã bị lột bỏ, chỉ còn lại một linh hồn đầy rẫy những vết xước đang cố gắng l.i.ế.m láp vết thương trong bóng tối.

"Ai cho phép vào đây? Ra ngoài," Giọng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo và khàn đặc, mang theo sự cảnh cáo không thể chối cãi.

Nhưng Trình Hỷ không lùi bước. Nàng bưng khay gỗ tiến lại gần, đặt nhẹ lên chiếc bàn dài trước mặt hắn. Sau đó, nàng lấy chiếc bật lửa nhỏ từ trong tay áo, cẩn thận thắp sáng ngọn nến đỏ trên giá đồng.

Ánh lửa bùng lên, xua tan đi bóng tối, soi rõ khuôn mặt góc cạnh tuấn tú nhưng tái nhợt của Chu Kinh Thần. Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc như d.a.o lướt qua người vừa tới, nhưng khi nhận ra đó là Trình Hỷ, sự phòng bị trong mắt hắn lập tức vỡ vụn, thay vào đó là sự ngỡ ngàng xen lẫn bối rối.

"Nàng... sao nàng chưa ngủ?" Hắn nhíu mày, định đưa tay kéo lại vạt áo cho chỉnh tề, dường như không muốn nàng nhìn thấy bộ dạng yếu ớt này của mình.

Trình Hỷ không trả lời ngay. Nàng vòng qua chiếc bàn lớn, bước đến phía sau lưng hắn. Đôi bàn tay mềm mại, mang theo chút hơi ấm từ bếp lửa, đặt lên hai bên thái dương của hắn, nhẹ nhàng xoa bóp.

"Chàng định trốn trong góc tối này đến bao giờ hả, phu quân?" Trình Hỷ cất giọng, thanh âm ngọt ngào, mềm mại nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên thấu tâm can.

Cơ thể Chu Kinh Thần cứng đờ. Cảm giác ấm áp từ những ngón tay nàng truyền qua da thịt khiến hắn sinh ra một loại quyến luyến không tên, nhưng lý trí lại thôi thúc hắn đẩy nàng ra. "Hôm nay ta mệt. Nàng về phòng đi, đừng ở đây bận tâm đến ta."

"Hôm nay là ngày sinh thần của chàng," Trình Hỷ cúi người, áp má mình vào mái tóc đen nhánh của hắn, vòng hai tay ôm lấy chiếc cổ cứng cáp. "Dì Hà đã nói cho ta biết. Tại sao chàng lại giấu ta?"