Gả Vào Hầu Phủ

Chương 15



Hơi thở của Chu Kinh Thần đột ngột trở nên nặng nề. Hắn bật cười một tiếng, âm thanh khô khốc và đầy mỉa mai: "Sinh thần? Một ngày đáng nguyền rủa thì có gì để nói? Từ nhỏ đến lớn, ngày này chỉ nhắc nhở ta rằng sinh mạng này không thuộc về ta. Nó thuộc về Trấn Quốc Hầu Phủ, thuộc về những mưu đồ chính trị, thuộc về trách nhiệm duy trì vinh quang của gia tộc. Ta sống không được phép có hỉ nộ ái ố, không được phép có nhược điểm." Hắn ngừng lại một nhịp, giọng nói trầm xuống, mang theo sự run rẩy khó nhận ra: "Hôm nay, vì bảo vệ nàng ở Bạch Hạc Lâu, ta đã phá vỡ quy củ, đắc tội với nhiều kẻ. Ta không hối hận... nhưng ta mệt mỏi, Hỷ Nhi. Đôi khi ta tự hỏi, ta sinh ra trên đời này rốt cuộc để làm gì?"

Từng lời nói của hắn như những mũi kim đ.â.m vào tim Trình Hỷ. Nàng siết c.h.ặ.t vòng tay, cằm tựa lên vai hắn, kiên định nói: "Bọn họ cần một Thế t.ử hoàn hảo, cần một thanh kiếm sắc bén để bảo vệ Hầu phủ. Nhưng ta thì không. Ta chỉ cần Chu Kinh Thần."

Nàng buông hắn ra, bước lên phía trước, bưng bát mì trường thọ đặt vào tận tay hắn.

"Ở quê hương của ta, ngày một người sinh ra trên đời là ngày đáng để ăn mừng nhất. Bởi vì có sự tồn tại của người đó, thế giới này mới có thêm một phần ấm áp. Chàng nhìn xem," Trình Hỷ chỉ vào bát mì đang bốc khói, mỉm cười rạng rỡ. "Đây là mì trường thọ ta tự tay nhào bột, tự tay hầm nước dùng dâng lên cho phu quân của ta. Sợi mì kéo dài không đứt, tượng trưng cho tuổi thọ miên trường, bình an một đời. Chàng sinh ra, lớn lên, trải qua bao nhiêu khó khăn để ngày hôm nay có thể ngồi đây, dùng vòng tay vững chãi đó bảo vệ ta. Đối với ta, sự tồn tại của chàng chính là món quà tuyệt vời nhất."

Đôi mắt sâu thẳm của Chu Kinh Thần rung động mãnh liệt. Hắn cúi xuống nhìn bát mì. Những cọng mì óng ánh, quả trứng chần hoàn hảo, mùi thơm thanh khiết của nước dùng gà xông lên mũi, đ.á.n.h thức mọi giác quan đang tê liệt của hắn. Từ trước đến nay, chưa từng có ai nói với hắn rằng sự tồn tại của hắn là một "món quà". Bọn họ chỉ đòi hỏi, chỉ áp đặt. Chỉ có nữ nhân nhỏ bé trước mặt này, bằng một bát mì giản dị và những lời lẽ thấu tình đạt lý, đã dịu dàng lột bỏ lớp giáp sắt rỉ m.á.u của hắn, vỗ về vết thương sâu hoắm trong linh hồn hắn.

Bàn tay cầm đũa của hắn khẽ run. Hắn gắp một đũa mì, đưa lên miệng. Sợi mì dai mềm, nước dùng ngọt thanh, ấm nóng chảy dọc xuống thực quản, xua tan đi cái giá lạnh của đêm thu, xua tan đi cả sự băng giá tích tụ mười mấy năm trời trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn ăn rất chậm, như thể đang thưởng thức món sơn hào hải vị trân quý nhất thế gian. Trình Hỷ đứng bên cạnh, lẳng lặng dùng khăn tay lau đi giọt mồ hôi rịn trên trán hắn, khóe môi luôn giữ nụ cười ấm áp.

Đến khi nước dùng trong bát không còn một giọt, Chu Kinh Thần đặt đũa xuống. Không gian trong thư phòng lúc này đã thay đổi hoàn toàn, không còn sự ngột ngạt u ám, mà thay vào đó là một bầu không khí ái muội, nóng rực.

Hắn ngước mắt nhìn Trình Hỷ. Đôi mắt từng lạnh lẽo như hồ băng vạn năm giờ đây cuồn cuộn những đợt sóng tình cảm mãnh liệt, hòa lẫn d.ụ.c vọng chiếm hữu điên cuồng đang bị kìm nén đến mức sắp nổ tung.

"Hỷ Nhi," Hắn gọi nhũ danh của nàng, thanh âm khàn đục, trầm thấp như tiếng gầm gừ của mãnh thú vừa được đ.á.n.h thức.

Chưa kịp để nàng lên tiếng, Chu Kinh Thần đột ngột vươn tay, tóm lấy vòng eo thon gọn của Trình Hỷ, dùng lực kéo mạnh nàng về phía mình. Trình Hỷ kinh hô một tiếng, cả cơ thể mất đà ngã lọt thỏm vào vòm n.g.ự.c rắn chắc của hắn, an tọa ngay trên đùi hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chiếc ghế thái sư rộng lớn giờ đây trở thành không gian chật hẹp, ép sát hai cơ thể vào nhau. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng rực tỏa ra từ người hắn, cùng cơ bắp đang căng cứng dưới lớp y phục mỏng manh.

"Chàng... chàng làm gì vậy?" Trình Hỷ đỏ bừng mặt, hai tay theo bản năng chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Chu Kinh Thần không trả lời, một tay hắn siết c.h.ặ.t eo nàng, tay kia nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. Sự dịu dàng và bá đạo đan xen trong ánh nhìn của hắn khiến nàng nghẹt thở.

"Nàng biết mình vừa làm gì không?" Hắn c.ắ.n răng, từng chữ thốt ra mang theo hơi thở rực lửa phả vào mặt nàng. "Nàng đã chủ động đập nát bức tường của ta, chủ động bước vào thế giới tăm tối này. Từ nay về sau, cho dù nàng có hối hận, ta cũng tuyệt đối không bu

Ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, rọi những vệt sáng vàng óng lên tấm bình phong chạm trổ tùng hạc. Trong tẩm uyển của Tây viện, mùi hương trầm thoang thoảng hòa quyện cùng hơi thở ấm áp, mang theo dư vị ngọt ngào của một đêm triền miên bão tố.

Trình Hỷ khẽ cựa mình. Cơn nhức mỏi len lỏi khắp cơ thể mỏng manh nhắc nhở nàng về sự cuồng nhiệt tột độ của nam nhân đêm qua. Nàng toan xoay người, nhưng một cánh tay rắn chắc đã vươn tới, siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn, kéo trọn thân hình nhỏ bé của nàng vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn, vững chãi.

"Nàng định đi đâu?" Giọng nói trầm khàn, mang theo chút lười biếng nhưng đậm chất bá đạo vang lên sát bên tai nàng.

Trình Hỷ ngước mắt lên. Đập vào mắt nàng là khuôn mặt tuấn mỹ góc cạnh của Chu Kinh Thần. Đôi mắt phượng từng luôn thường trực sự lạnh lẽo, cấm d.ụ.c nay lại đong đầy một tầng sương mỏng của sự cưng chiều và d.ụ.c vọng chiếm hữu chưa tàn. Hắn vuốt ve mái tóc đen nhánh đang xõa tung trên gối của nàng, đầu ngón tay mang theo hơi ấm lướt qua gò má ửng hồng.

"Trời đã sáng rồi, thiếp phải dậy thỉnh an mẫu thân." Trình Hỷ chớp mắt, khóe môi vô thức nở một nụ cười rạng rỡ. Bức tường băng giá giữa hai người đã hoàn toàn sụp đổ sau bát mì trường thọ đêm qua. Giờ đây, trước mặt nàng không còn là một Thế t.ử cao ngạo, xa cách, mà chỉ là một người phu quân thâm tình đang khao khát hơi ấm từ thê t.ử.

Chu Kinh Thần khẽ hừ một tiếng, bàn tay đang đặt trên eo nàng lại càng siết c.h.ặ.t hơn, hoàn toàn không có ý định buông tha. Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính khẳng định chủ quyền lên trán nàng.

"Hôm nay cho phép nàng lười biếng một ngày. Mẫu thân sẽ không trách cứ đâu." Hắn thì thầm, ánh mắt thâm thúy nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của nàng. "Hỷ Nhi, từ giây phút nàng chủ động bước vào thế giới của ta, nàng đã định sẵn là người của Chu Kinh Thần này. Cả đời này, kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để nàng chịu bất cứ ủy khuất nào nữa."