Gả Vào Hầu Phủ

Chương 3



Nàng đẩy một chén về phía trước mặt Chu Kinh Thần, chén còn lại tự mình nâng lên.

"Đêm tân hôn, rượu giao bôi vốn dĩ phải uống cùng nhau. Nhưng nếu Thế t.ử đã không muốn, ta cũng không ép." Trình Hỷ khẽ mỉm cười, ánh mắt trong vắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Chén rượu này, ta xin uống một mình. Một là kính tạ Hầu gia và phu nhân đã cưu mang ta, hai là kính Thế t.ử... từ nay về sau, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, bèo nước gặp nhau, ngài đi đường dương quan của ngài, ta qua cầu độc mộc của ta. Ta tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn làm một cái bóng trong Tây viện này, quyết không làm phiền ngài."

Nói dứt lời, nàng đưa chén rượu lên môi, uống cạn một hơi. Rượu cay nồng trôi xuống cổ họng khiến đôi gò má nàng ửng lên một rặng mây hồng tuyệt đẹp. Nàng đặt mạnh chén ngọc xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch" thanh thúy.

Chu Kinh Thần ngồi bất động như một bức tượng điêu khắc. Ánh mắt hắn ghim c.h.ặ.t vào người thiếu nữ trước mặt. Lời nói của nàng quá thẳng thắn, quá thấu tình đạt lý, đ.â.m thủng mọi lớp giáp phòng bị mà hắn đã dày công dựng lên. Trong suốt hai mươi hai năm cuộc đời, hắn đã gặp đủ loại nữ nhân: kẻ nịnh bợ, kẻ mưu mô, kẻ sợ hãi hắn như sợ cọp. Nhưng chưa từng có ai... chưa từng có ai nhìn hắn bằng ánh mắt bao dung và thấu hiểu đến vậy, lại còn dõng dạc tuyên bố sẽ không làm phiền hắn một cách thản nhiên như đang nói chuyện với một người bạn qua đường.

Sự lạnh nhạt của hắn, thay vì đ.â.m nát trái tim nàng, lại bị nàng dùng sự điềm tĩnh và lạc quan hóa giải hoàn toàn.

"Được rồi, rượu cũng đã uống, quy củ cũng coi như xong." Trình Hỷ đứng dậy, phủi phủi vạt áo. Nàng ngáp một cái thật dài, không hề e dè che giấu sự mệt mỏi. "Hôm nay mệt cả ngày rồi. Thế t.ử, ngài ngủ ở nhuyễn tháp bên kia nhé. Ta là phận nữ nhi, sức khỏe yếu ớt, xin phép chiếm dụng chiếc giường này vậy. Chúc ngài ngủ ngon."

Trình Hỷ nói xong, không thèm để ý đến phản ứng của nam nhân đang hóa đá trên ghế, nàng đi thẳng về phía chiếc giường lớn. Nàng thuần thục cởi bỏ lớp hỉ phục bên ngoài, chỉ chừa lại lớp trung y mỏng manh màu trắng, chui tọt vào trong chăn bông, kéo kín mít lên đến tận cổ. Chỉ vài nhịp thở sau, nhịp thở của nàng đã trở nên đều đặn, một giấc mộng đẹp dường như đã bắt đầu.

 

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, in hằn những vệt sáng lốm đốm lên nền gạch xanh nung của Tây viện. Trình Hỷ từ từ mở mắt. Cảm giác êm ái của lớp chăn gấm dệt chỉ vàng nhắc nhở nàng rằng, đêm qua không phải là một giấc mộng. Nàng thực sự đã xuyên không, trở thành thiếu phu nhân của Trấn Quốc Hầu Phủ, thê t.ử danh chính ngôn thuận của vị Thế t.ử lạnh lùng Chu Kinh Thần.

Nàng khẽ nghiêng đầu. Chiếc nhuyễn tháp ở góc phòng đã trống trơn, chiếc chăn mỏng được gấp lại vuông vức, phẳng phiu đến mức vô tình. Chu Kinh Thần đã rời đi từ lúc nào không rõ, cẩn trọng và im lìm như một cái bóng, tuyệt đối không để lại chút hơi ấm nào trong căn phòng tân hôn. Trình Hỷ khẽ mỉm cười, vươn vai một cái thật sảng khoái. Hắn lạnh nhạt cũng tốt, ít nhất nàng không phải đối mặt với sự gượng gạo của một người chồng xa lạ ngay khi vừa thức giấc.

Nhưng thử thách thực sự của ngày hôm nay không nằm ở phu quân, mà nằm ở chính sảnh của Hầu phủ. Theo quy củ cổ đại, sáng sớm sau đêm tân hôn, tân nương t.ử phải đến thỉnh an và dâng trà cho trưởng bối. Đối với một cuộc hôn nhân mang nặng tính chất "trả nợ ân tình" như thế này, Trình Hỷ thừa biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng gọi nha hoàn vào hầu hạ rửa mặt, cẩn thận chọn một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhã nhặn, chất liệu lụa mềm mại nhưng không quá phô trương. Mái tóc đen nhánh được b.úi lên gọn gàng theo kiểu phụ nhân, cài một cây trâm bạch ngọc điểm xuyết vài nụ hoa nhỏ. Trình Hỷ nhìn mình trong gương đồng, hít một hơi thật sâu. Tư duy của một cô gái hiện đại mách bảo nàng rằng: Muốn sống sót và sống tốt ở nơi đất khách quê người này, khóc lóc oán than là hạ sách, dùng sự chân thành và EQ cao để thu phục lòng người mới là thượng sách.

Dọc theo dãy hành lang uốn lượn, cảnh sắc của Trấn Quốc Hầu Phủ dần hiện ra trước mắt nàng. Những cột gỗ lim to lớn, mái ngói lưu ly cong v.út, từng hòn non bộ, từng khóm trúc đều toát lên sự xa hoa tột bậc nhưng cũng mang theo một cỗ áp lực vô hình. Nơi đây là hiện thân của quy luật "Quyền đè Tiền" chốn kinh thành. Gia tộc quyền thế như Chu gia, chỉ cần ho một tiếng cũng đủ khiến vạn người khiếp sợ. Việc họ phải hạ mình rước con gái của một thị vệ về làm Thế t.ử phi, đối với những người đứng đầu Hầu phủ, chẳng khác nào một cái tát vào danh dự.

Bước qua bậc cửa gỗ chạm trổ tinh xảo của chính sảnh, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt, uy nghiêm đến nghẹt thở.

Ngồi trên ghế chủ vị là Lý Vận Ninh – Chu phu nhân. Bà khoác trên người bộ y phục may từ lụa Thục Cẩm đắt giá, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên sự quyền quý. Gương mặt bà được bảo dưỡng cực tốt, đoan trang, tĩnh lặng nhưng đôi mắt phượng lại sắc lạnh như lưỡi d.a.o. Đứng bên cạnh bà, không ai khác chính là Chu Kinh Thần. Hắn mặc trường bào màu xanh sẫm, dáng người cao ngất, chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm lướt qua người Trình Hỷ rồi nhanh ch.óng thu lại, không mang theo hỉ nộ.

"Nhi tức Trình Hỷ, thỉnh an mẫu thân." Trình Hỷ bước tới giữa sảnh, vạt áo khẽ lay động, tư thế hành lễ chuẩn mực, thanh thoát, hoàn toàn không có vẻ rụt rè, quê mùa mà người ta vẫn tưởng về một nữ nhi xuất thân thấp kém.

Lý Vận Ninh không vội lên tiếng. Bà chậm rãi dùng nắp trà gạt đi những bọt lá nổi trên chén bạch sứ, nhấp một ngụm nhỏ, để mặc Trình Hỷ duy trì tư thế hành lễ. Thời gian trôi qua từng giây, không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi xào xạc ngoài sân. Đây là đòn phủ đầu quen thuộc chốn nội trạch, dùng sự im lặng để chà đạp lên lòng kiêu hãnh của kẻ bề dưới.

Chu Kinh Thần khẽ nhíu mày, nhưng hắn vẫn đứng yên bất động. Hắn muốn xem nữ nhân này sẽ phản ứng ra sao. Khóc lóc? Run rẩy? Hay sẽ lộ ra bản chất uất ức?

Nhưng không. Trình Hỷ vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm trên môi, tư thế hành lễ không hề xê dịch, hô hấp đều đặn, tĩnh tại như một đóa lan rừng không sợ gió sương.

Hồi lâu sau, Lý Vận Ninh mới đặt chén trà xuống, cất giọng nhàn nhạt: "Đứng lên đi."

Bên cạnh, một ma ma lớn tuổi bưng khay trà đi tới. Trình Hỷ hiểu ý, cẩn thận bưng chén trà nóng hổi, quỳ xuống tấm bồ đoàn trước mặt mẹ chồng, nâng cao ngang mày.

"Mẫu thân, mời dùng trà."