Lý Vận Ninh rũ mắt nhìn chén trà bốc khói nghi ngút, giọng nói mang theo mười phần uy áp: "Trấn Quốc Hầu Phủ chúng ta, từ thời tiên tổ đã lấy chữ 'Lý' và chữ 'Quy' làm trọng. Xuất thân của ngươi ra sao, cả kinh thành này đều rõ. Phụ thân ngươi vì cứu Hầu gia mà mất mạng, Hầu phủ ta ghi nhớ ân tình đó, cho nên ngươi mới có tư cách bước qua cánh cửa này. Thế nhưng, làm Thế t.ử phi không phải chỉ cần một cái danh xưng. Ngươi phải biết an phận, biết điều, không được làm tổn hại đến thanh danh của Chu gia, càng không được làm vật cản chân Kinh Thần. Ngươi có hiểu không?"
Từng lời nói của Lý Vận Ninh như những tảng đá lớn đập thẳng vào mặt Trình Hỷ. Bà không hề che giấu sự ghét bỏ và định kiến của mình. Bà đang nhắc nhở nàng: Ngươi chỉ là một món nợ ân tình, đừng hòng mơ tưởng đến những thứ xa vời.
Chén trà trong tay Trình Hỷ rất nóng. Nhiệt độ xuyên qua lớp sứ mỏng, truyền thẳng vào mười đầu ngón tay mềm mại khiến chúng dần ửng đỏ. Dù vậy, đôi tay nàng vẫn không hề run rẩy. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong vắt không vương chút tạp niệm, nụ cười trên môi càng thêm phần rạng rỡ và chân thành.
"Mẫu thân dạy chí phải. Ân đức của Hầu phủ bao dung, Hỷ nhi tạc dạ ghi tâm. Phụ thân con khi còn sống thường dạy, làm người phải biết vị trí của mình, lấy sự an nhàn của gia đình làm trọng. Hỷ nhi tài hèn học mọn, nhưng tuyệt đối mang một tấm lòng trong sạch, nguyện một đời dốc sức hầu hạ mẫu thân, chăm lo cho phu quân, quyết không để mẫu thân phải bận lòng."
Giọng nói của nàng trong trẻo, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, lại thấu tình đạt lý đến bất ngờ. Lời đáp trả này mềm mỏng nhưng lại mang sức nặng thiên quân vạn mã, trực tiếp hóa giải toàn bộ sự sắc nhọn trong lời lẽ của Lý Vận Ninh. Nàng không phản bác xuất thân của mình, nhưng lại khẳng định tư cách đạo đức và lòng hiếu thảo, khiến người khác muốn bắt bẻ cũng không tìm ra kẽ hở.
Lý Vận Ninh khẽ giật mình. Bà vốn chuẩn bị sẵn một bụng giáo huấn để răn đe cô con dâu không môn đăng hộ đối này, nhưng thái độ điềm nhiên, nụ cười sáng trong của Trình Hỷ lại khiến bà cảm thấy như mình vừa đ.á.n.h một quyền vào đống bông mềm. Bà đưa tay nhận lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
"Hiểu được như vậy là tốt." Giọng Lý Vận Ninh đã bớt đi vài phần gay gắt, nhưng sự lạnh nhạt vẫn còn đó. "Sáng nay thấy sắc mặt ngươi cũng không được tốt, thôi lui xuống nghỉ ngơi đi. Các quy củ nội trạch, sau này ta sẽ sai ma ma dạy ngươi từ từ."
Trình Hỷ không vội đứng lên. Nàng khẽ quan sát sắc mặt của Lý Vận Ninh, nhận ra dưới bọng mắt của bà có chút quầng thâm mờ nhạt, hơi thở có phần nặng nề. Áp lực quản lý một Hầu phủ to lớn, cộng thêm việc không ưng ý về cuộc hôn nhân của con trai có lẽ đã khiến vị phu nhân này mất ngủ. Một ý tưởng lóe lên trong đầu nàng. Tư duy của một người hiện đại mách bảo: Không có bức tường băng nào không thể tan chảy bởi sự ấm áp của ẩm thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Mẫu thân," Trình Hỷ cất giọng mềm mại, "Hôm nay là ngày đầu tiên con làm dâu, chưa kịp chuẩn bị lễ vật gì quý giá. Vừa rồi quan sát, con thấy mẫu thân dường như đêm qua an giấc không sâu, tiết trời dạo này lại hanh khô dễ sinh nội hỏa. Nếu mẫu thân không chê, xin cho phép con được mượn Tiểu Trù Phòng một lát. Con muốn đích thân làm một món điểm tâm thanh mát dâng lên mẫu thân, coi như chút tâm ý hiếu kính nhỏ bé của con dâu."
Lời đề nghị bất ngờ này khiến cả sảnh đường tĩnh lặng. Đám nha hoàn, ma ma đưa mắt nhìn nhau. Các thiên kim tiểu thư nhà thế gia từ nhỏ đã mười ngón tay không chạm nước mùa xuân, nữ hồng gia chánh chỉ học qua loa cho có lệ, việc bếp núc vốn bị coi là việc của hạ nhân. Trình Hỷ lại chủ động xin xuống bếp.
Chu Kinh Thần đứng bên cạnh, đuôi chân mày khẽ nhướng lên. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua mười đầu ngón tay đang ửng đỏ vì bỏng nhiệt của nàng. Bị mẫu thân làm khó, tay bị bỏng, vậy mà nàng không uất ức xin lui, lại còn chủ động đòi xuống bếp nấu ăn lấy lòng? Nữ nhân này rốt cuộc là thật ngốc, hay đang toan tính điều gì sâu xa?
Lý Vận Ninh cũng không giấu được sự kinh ngạc, nhưng chạm phải ánh mắt chân thành, rực rỡ như nắng mai của Trình Hỷ, lời từ chối đến cửa miệng lại tự động nuốt xuống. Bà gật đầu: "Tùy ngươi."
Trình Hỷ vui vẻ đứng dậy, hành lễ rồi xoay người theo chân một nha hoàn đi về phía Tiểu Trù Phòng.
Tiểu Trù Phòng của Hầu phủ vô cùng rộng rãi, nguyên liệu sơn hào hải vị chất đầy như núi. Trình Hỷ xắn gọn ống tay áo, dùng dây lụa buộc cao mái tóc vướng víu. Nàng đi một vòng, nhanh ch.óng chọn ra nhựa đào, tuyết yến, kỷ t.ử, táo đỏ và đường phèn. Ở thời đại trước khi nàng xuyên không, đây là những nguyên liệu quen thuộc để nấu món "Chè dưỡng nhan" – thứ v.ũ k.h.í sắc bén của phụ nữ hiện đại trong việc duy trì nhan sắc và xoa dịu tinh thần.
Động tác của nàng cực kỳ thuần thục. Nhựa đào và tuyết yến được ngâm rửa sạch sẽ, táo đỏ bỏ hạt thái lát mỏng. Nàng nhóm một ngọn lửa nhỏ, để nồi nước sôi lăn tăn, từ từ thả từng loại nguyên liệu vào theo thứ tự. Tiếng nước sôi lách tách, mùi thơm dịu ngọt của đường phèn quyện với hương thanh tao của táo đỏ và kỷ t.ử lan tỏa khắp căn bếp lạnh lẽo, mang đến một thứ sinh khí ấm áp lạ thường. Đám hạ nhân đứng ngoài cửa nhìn vào, ai nấy đều thầm gật đầu thán phục. Dáng vẻ cặm cụi, tỉ mỉ của Thế t.ử phi không hề có chút giả tạo, mà ngược lại, toát lên một vẻ đẹp dung dị, đầy sức sống.
Chỉ hơn một canh giờ sau, Trình Hỷ đã tự tay bưng một khay sơn mài đỏ trở lại chính sảnh. Trên khay là hai bát bạch sứ tinh xảo, nắp mở ra, làn khói mỏng manh mang theo hương thơm ngọt dịu, thanh khiết lập tức lấp đầy không gian uy nghiêm của sảnh đường.