Gả Vào Hầu Phủ

Chương 5



"Mẫu thân, đây là Chè Dưỡng Nhan do chính tay con ninh lửa nhỏ. Món này dùng nhựa đào, tuyết yến, kết hợp với kỷ t.ử và táo đỏ, không chỉ giúp thanh nhiệt, nhuận phổi mà còn có tác dụng an thần, dưỡng sắc. Mẫu thân dùng thử xem có vừa miệng không ạ."

Trình Hỷ cung kính dâng bát chè lên chiếc bàn gỗ đàn hương bên cạnh Lý Vận Ninh. Sau đó, nàng quay sang, nhẹ nhàng bưng bát còn lại đưa cho Chu Kinh Thần.

"Thế t.ử, ngài cũng dùng một chút đi. Sáng sớm dùng đồ ngọt thanh sẽ giúp tinh thần minh mẫn hơn."

Chu Kinh Thần rũ mắt nhìn bát chè. Nước chè trong vắt, hơi sền sệt, điểm xuyết màu đỏ tươi của kỷ t.ử và táo đỏ, trông vô cùng bắt mắt. Hắn chậm rãi đưa tay nhận lấy. Khoảnh khắc ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào tay nàng, hắn cảm nhận rõ ràng độ nóng rát từ lớp da ửng đỏ nơi đầu ngón tay Trình Hỷ. Thế nhưng, trên gương mặt nàng vẫn chỉ có nụ cười vô ưu vô lo. Lồng n.g.ự.c Chu Kinh Thần đột nhiên truyền đến một trận rung động kỳ lạ, giống như có một hòn đá nhỏ vừa ném xuống mặt hồ tĩnh lặng ngàn năm.

Bên kia, Lý Vận Ninh dùng chiếc thìa bạch ngọc múc một thìa chè đưa lên miệng. Ngay khi thứ chất lỏng sền sệt, thanh mát chạm vào đầu lưỡi, ánh mắt bà khẽ chớp động. Vị ngọt không hề gắt mà thanh tao, nhựa đào mềm tan, tuyết yến trơn tuột trôi xuống cổ họng, mang theo một cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng. Cảm giác bực bội, nặng nề vì thiếu ngủ dường như bị hương vị ngọt ngào này cuốn trôi đi quá nửa.

Lý Vận Ninh là người sành ăn, sơn hào hải vị nào chưa từng thử qua, nhưng một món ăn giản dị, tinh tế và mang đầy tâm ý như thế này lại hiếm khi xuất hiện trong cuộc đời rập khuôn của bà. Bà ngước lên nhìn Trình Hỷ, ánh mắt sắc lạnh ban đầu đã vơi đi vài phần, thay vào đó là một sự đ.á.n.h giá lại, phức tạp hơn, sâu sắc hơn.

"Mùi vị không tệ." Lý Vận Ninh buông thìa xuống, dùng khăn tay lau khóe miệng, giọng nói vẫn giữ vẻ rụt rè của bậc bề trên nhưng đã không còn sự chán ghét. "Có tâm rồi. Ngươi vừa mới về phủ, việc bếp núc sau này không cần nhọc lòng thân chinh, để hạ nhân làm là được."

"Được tự tay nấu món ngon cho người thân thiết là niềm vui của con, không có gì là nhọc lòng cả." Trình Hỷ mỉm cười đáp lời, bắt đúng trọng tâm từ "người thân thiết".

Lý Vận Ninh không nói thêm gì, chỉ phẩy tay ý bảo hai người có thể lui. Nhưng qua cái cách bà không hề gắt gỏng, cũng không nhắc lại chuyện gia quy, Trình Hỷ biết, ải thứ hai này, nàng đã dùng một bát chè thanh mát để qua mặt thành công. Sức mạnh của ẩm thực và sự chân thành bao giờ cũng là thứ v.ũ k.h.í chữa lành tuyệt vời nhất.

Khi hai người sải bước trên con đường lát đá quay trở về Tây viện, không gian giữa họ không còn sự căng thẳng ngột ngạt như đêm tân hôn. Gió thu mơn man thổi qua những cành liễu rủ, mang theo chút se lạnh nhưng lại khiến lòng người thanh tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chu Kinh Thần đi chậm lại nửa nhịp, ánh mắt thâm thúy rơi trên bóng lưng mảnh mai của nữ nhân đang cất bước nhẹ nhàng phía trước. Nàng không giống bất kỳ tiểu thư khuê các nào hắn từng gặp. Nàng không có sự lùi xùi, tự ti của kẻ ăn nhờ ở đậu, cũng không có sự giả tạo, toan tính của những nữ nhân chốn hào môn. Nàng đón nhận sự nh.ụ.c m.ạ bằng nụ cười, dùng sự tinh tế để bẻ gãy lưỡi d.a.o định kiến.

Hắn đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính đặc trưng vang lên giữa không gian vắng lặng: "Tay nàng... có đau không?"

Trình Hỷ khựng bước. Nàng quay đầu lại, đôi mắt to tròn chớp chớp ngạc nhiên. Vị Thế t.ử lạnh lùng, người đêm qua còn tuyên bố coi nàng như không khí, nay lại chủ động quan tâm đến nàng?

Nàng cúi xuống nhìn mấy đầu ngón tay đã sưng đỏ của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn hắn, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười rạng rỡ như đóa cúc dại bừng nở giữa tiết trời thu.

"Có một chút. Nhưng đổi lại được một chén chè ngọt ngào và sự công nhận của mẫu thân, ta thấy rất xứng đáng." Nàng nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh ý cười, "Hơn nữa, chẳng phải ngài cũng đã ăn sạch bát chè của ta sao? Thế t.ử, ngài thấy tay nghề của ta thế nào?"

Chu Kinh Thần cứng họng. Hắn nhìn vào nụ cười không vương chút bụi trần của nàng, cảm giác phòng bị kiên cố trong lòng bỗng xuất hiện một vết nứt nhỏ. Hắn không đáp lời nàng, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi sải bước vượt lên trước. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy vành tai của vị Thế t.ử cấm d.ụ.c, cao ngạo ấy đang lặng lẽ phiếm hồng.

Vị ngọt của bát chè dưỡng nhan dường như vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, chầm chậm, lặng lẽ len lỏi vào một góc tối tăm, lạnh lẽo nhất trong cõi lòng hắn. Mùa xuân ở Trấn Quốc Hầu Phủ, có lẽ đã bắt đầu từ sáng hôm nay.

Ánh nắng chiều tà nhuộm một màu vàng rực rỡ lên những mái ngói lưu ly của Trấn Quốc Hầu Phủ, hắt những vệt sáng dài qua song cửa sổ bằng gỗ t.ử đàn, dừng lại trên sàn gạch của Tây viện. Không gian buông xuống một vẻ tĩnh lặng dịu dàng, xua đi phần nào sự nghiêm ngặt, lạnh lẽo vốn có của chốn hào môn sâu như biển.

Bên trong sương phòng, Trình Hỷ đang cặm cụi tự tay thu dọn lại những rương của hồi môn màu đỏ ch.ót. Nàng đã cho lui hết đám tỳ nữ bồi giá, lấy cớ muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi. Thực chất, với linh hồn của một cô gái hiện đại vừa xuyên không đến nơi xa lạ này, việc tự mình kiểm kê lại những vật dụng xung quanh là cách tốt nhất để nàng tìm kiếm cảm giác an toàn và nắm bắt rõ hơn về thân phận hiện tại của mình.