Gả Vào Hầu Phủ

Chương 6



Những rương gỗ mở nắp, bên trong chứa đựng lụa là gấm vóc, trâm cài châu báu, tuy không đến mức phú khả địch quốc nhưng cũng vô cùng tươm tất, đủ thấy Hầu phủ đã không hề bạc đãi nữ nhi của ân nhân cứu mạng. Thế nhưng, giữa những món đồ xa hoa ch.ói lóa ấy, ánh mắt Trình Hỷ lại va phải một chiếc hộp gỗ đào cũ kỹ, bề mặt đã sờn đi lớp sơn bóng, nằm khiêm tốn dưới đáy rương.

Trình Hỷ cẩn thận nâng chiếc hộp lên. Nàng nhẹ nhàng mở chốt đồng đã xỉn màu. Trên lớp vải nhung đen tuyền bên trong, một miếng ngọc bội hình tròn nằm lặng lẽ. Đó là Ngọc Bội Đồng Tâm. Chất ngọc không phải loại thượng hạng trong vắt, mép ngoài còn lưu lại một vết mẻ nhỏ như chứng tích của đao kiếm và tuế nguyệt, nhưng từng đường nét chạm trổ lại vô cùng tinh xảo. Ở chính giữa mặt ngọc, một chữ "Trung" được khắc sâu hoắm, nét chữ mạnh mẽ, cương nghị như chính cốt cách của người đã từng đeo nó.

Những ký ức thuộc về nguyên chủ ùa về trong tâm trí nàng. Đây là di vật duy nhất mà cha nàng – một gã thị vệ trung thành – để lại trước khi lấy thân mình đỡ nhát kiếm chí mạng cho đương kim Trấn Quốc Hầu gia, cũng chính là cha của Chu Kinh Thần. Cái c.h.ế.t của ông đã đổi lấy sự bình an cho Hầu phủ, đồng thời cũng đổi lấy một bản hôn ước trói buộc cuộc đời của vị Thế t.ử cao ngạo với một cô nương mồ côi thấp kém.

Ngón tay thon dài của Trình Hỷ mơn trớn lên chữ "Trung" lạnh lẽo, khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy suy ngẫm. Ở thời đại này, ân tình cứu mạng to lớn tựa thái sơn, người ta dùng hôn nhân để báo ân như một lẽ dĩ nhiên. Nhưng với tư duy của một người hiện đại, nàng hiểu rõ hơn ai hết, sự báo ân bằng cách cưỡng ép này tàn nhẫn đến mức nào. Nó biến một hành động trượng nghĩa trở thành một cuộc giao dịch khiên cưỡng, biến sự biết ơn thành chiếc gông cùm siết c.h.ặ.t lấy tự do của Chu Kinh Thần.

Bảo sao đêm tân hôn hắn lại chán ghét nàng đến vậy. Hắn là Thế t.ử kiêu hãnh, văn võ song toàn, tương lai rạng rỡ, cớ sao lại phải chịu cảnh cúi đầu trước một món nợ ân tình không do mình vay mượn? Hắn nhìn thấy nàng, không phải nhìn thấy một người thê t.ử, mà là nhìn thấy sự bất lực của chính mình trước chữ "Hiếu" và chữ "Nghĩa" của gia tộc.

"Một nút thắt tâm lý c.h.ế.t người," Trình Hỷ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. "Nếu muốn sống yên ổn ở cái Tây viện này, muốn cuộc hôn nhân này không biến thành nấm mồ chôn vùi cả hai, thì phải tháo cái gông cùm này ra khỏi cổ hắn."

Nàng đóng nắp hộp lại, giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Đêm nay, nàng sẽ đi gặp hắn.

Bóng tối chầm chậm buông xuống bao trùm lấy kinh thành. Gió thu lùa qua những tán cây ngô đồng ngoài sân, mang theo hơi sương se lạnh. Tại thư phòng của Tây viện, ngọn nến sáp đỏ đang cháy rực, soi tỏ gương mặt góc cạnh, thâm trầm của Chu Kinh Thần.

Hắn vận một bộ trường bào bằng lụa tối màu, mái tóc đen được b.úi cao gọn gàng bằng trâm ngọc, sống lưng thẳng tắp ngồi sau án thư. Trên mặt bàn trải rộng những cuộn sổ sách quân doanh và văn tự của Hầu phủ, nhưng đã nửa canh giờ trôi qua, cuốn sách trên tay hắn vẫn chưa lật sang trang mới.

Tâm trí của vị Thế t.ử cấm d.ụ.c, người luôn tự hào về sự điềm tĩnh vô song của mình, lúc này lại đang bị xáo trộn bởi những hình ảnh vụn vặt. Ký ức về bát chè dưỡng nhan thanh mát buổi sáng, về dáng vẻ ung dung lùi bước tiến lùi có độ của nàng trước mặt mẫu thân hắn, và đặc biệt là nụ cười rạng rỡ không vương chút oán hờn khi nàng cúi nhìn những ngón tay sưng đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tại sao nàng lại cười? Một nữ nhân bị ép gả vào nơi hoàn toàn xa lạ, đêm tân hôn bị phu quân ghẻ lạnh, sáng sớm bị mẹ chồng lập uy, đáng lẽ ra phải tủi thân khóc lóc, hoặc hèn mọn luồn cúi, hoặc sinh tâm oán hận. Nhưng Trình Hỷ thì không. Nàng bình thản đón nhận mọi thứ, thậm chí còn dùng sự ấm áp kỳ lạ của mình để hóa giải những mũi nhọn sắc bén nhất.

Sự khác thường ấy khiến Chu Kinh Thần sinh ra một loại cảm giác tò mò pha lẫn cảnh giác. Hắn vốn coi nàng là một gánh nặng, một biểu tượng của sự ép buộc mà hắn không thể rũ bỏ. Nhưng giờ đây, gánh nặng ấy dường như lại có nhịp đập, có hơi ấm, và đang chậm rãi xâm nhập vào ranh giới phòng ngự kiên cố của hắn.

"Cốc... cốc..."

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy tư miên man của hắn. Chu Kinh Thần khẽ chau mày, thu lại ánh mắt sắc bén, giọng nói trầm thấp cất lên: "Vào đi."

Cửa thư phòng khẽ mở. Trình Hỷ bước vào, trên tay bưng một khay gỗ nhỏ, bên trên đặt một chén trà bốc khói nghi ngút và một chiếc hộp gỗ đào cũ kỹ. Nàng đã thay một bộ y phục màu xanh ngọc nhạt, tà váy mềm mại rủ xuống theo từng bước chân, không mang theo trâm cài lộng lẫy, chỉ dùng một dải lụa buộc lỏng mái tóc đen nhánh sau lưng. Trông nàng lúc này không có vẻ gì là một Thế t.ử phi quyền quý, mà mang dáng dấp của một làn gió mùa thu thanh khiết, nhẹ nhàng càn quét qua không gian tĩnh mịch của thư phòng.

"Thế t.ử, đêm đã khuya, ta pha chút trà an thần mang đến cho ngài." Trình Hỷ mỉm cười, bước tới đặt khay gỗ lên án thư.

Chu Kinh Thần liếc nhìn chén trà, rồi lại dời ánh mắt lên khuôn mặt thanh tú của nàng. Hắn không chạm vào chén trà, lưng hơi tựa ra sau ghế, duy trì một tư thế phòng thủ đầy uy áp.

"Trong phủ không thiếu tỳ nữ làm những việc này. Nàng thân là Thế t.ử phi, không cần phải tự hạ thấp mình," hắn nhạt giọng nói, ngữ khí vẫn mang theo sự xa cách cố hữu.

Trình Hỷ không hề bối rối trước thái độ lạnh nhạt của hắn. Nàng thong thả kéo chiếc ghế gỗ mun phía đối diện, tự nhiên ngồi xuống như thể đây là phòng khách nhà mình. Hành động có phần phóng khoáng, không nệ nề quy củ này khiến đuôi lông mày của Chu Kinh Thần khẽ giật lên.