Gả Vào Hầu Phủ

Chương 7



"Ta biết trong phủ có nhiều tỳ nữ. Nhưng trà họ pha là làm vì bổn phận, còn trà ta pha, là vì muốn tìm một cớ để cùng Thế t.ử nói chuyện." Trình Hỷ thẳng thắn đáp, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn.

"Nói chuyện?" Chu Kinh Thần nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm xuất hiện. "Giữa ta và nàng, ngoài thân phận phu thê trên danh nghĩa do cha mẹ sắp đặt, còn có chuyện gì để nói? Hay nàng muốn phàn nàn về việc Tây viện đối đãi không chu toàn?"

"Không," Trình Hỷ lắc đầu, tay thon khẽ vươn ra, đẩy chiếc hộp gỗ đào về phía trước mặt hắn. "Ta muốn nói về thứ này. Muốn nói về món nợ ân tình đang đè nặng lên vai ngài."

Nghe đến từ "nợ ân tình", sắc mặt Chu Kinh Thần lập tức trầm xuống. Khí lạnh từ người hắn tỏa ra áp bức đến mức ngọn nến trên bàn cũng phải lay lắt. Đó là vảy ngược của hắn, là thứ khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục và mất tự do nhất.

Hắn lạnh lùng nhìn chiếc hộp gỗ. Trình Hỷ không chờ hắn lên tiếng, tự tay mở nắp hộp. Miếng Ngọc Bội Đồng Tâm dưới ánh nến lộ ra vẻ ôn nhuận, nhưng chữ "Trung" khắc trên đó lại vô cùng ch.ói mắt.

"Đây là di vật của cha ta để lại." Giọng nàng êm ái, không bi lụy, không cầu xin, chỉ mang theo một sự điềm tĩnh và thấu đáo đến kinh ngạc. "Thế t.ử, ngài là người thông minh, ta biết ngài chán ghét cuộc hôn nhân này. Ngài nghĩ rằng cha ta dùng mạng sống của ông ấy để ép Hầu phủ phải chịu trách nhiệm với ta. Ngài nghĩ rằng, cái danh vị Thế t.ử phi này là do cha ta dùng m.á.u để đổi lấy, biến ngài thành kẻ phải cúi đầu trả nợ."

Chu Kinh Thần siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, đốt ngón tay hơi trắng bệch. Nàng đang nói trúng phóc những oán hận u tối nhất ẩn sâu trong lòng hắn. Hắn ghét việc bị thao túng, ghét việc phải dùng cả đời mình để đền đáp một mạng người mà hắn không hề yêu cầu họ hy sinh.

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Hắn gằn từng chữ, ánh mắt sắc như d.a.o găm cứa vào khuôn mặt bình thản của nàng.

"Hoàn toàn sai." Trình Hỷ dõng dạc đáp lại, không hề có nửa điểm run sợ. Nàng cầm miếng ngọc lên, chỉ vào nét khắc sâu trên mặt ngọc. "Ngài nhìn xem, chữ này là chữ gì? Là chữ 'Trung'. Cha ta là một thị vệ, ăn lộc của Hầu phủ, nhận sự chở che của Hầu gia. Khi nguy nan ập đến, ông ấy dùng thân mình đỡ kiếm cho chủ nhân, đó là trọn đạo làm thần, là làm tròn chức trách của một người nam nhi đầu đội trời chân đạp đất."

Nàng dừng lại một nhịp, để từng lời nói vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, để nó đ.á.n.h thẳng vào tâm trí đang căng cứng của nam nhân trước mặt.

"Cha ta c.h.ế.t vì chữ 'Trung', c.h.ế.t vì sự kiêu hãnh và tín ngưỡng của ông ấy đối với Hầu phủ, tuyệt đối không phải là một cuộc đổi chác thương mại! Nếu ông ấy biết rằng, cái c.h.ế.t vinh quang của mình lại trở thành một chiếc gông cùm ép buộc Thế t.ử Hầu phủ phải cưới một nữ nhân không có tình cảm, biến sự hy sinh của ông ấy thành một món 'nợ' khiến ngài chán ghét, thì dưới suối vàng, cha ta chắc chắn sẽ không nhắm mắt được."

Chu Kinh Thần chấn động. Đồng t.ử hắn hơi co rút lại. Cả đời này, từ phụ thân, mẫu thân, cho đến những gia thần trong phủ, ai ai cũng nói với hắn rằng: "Trình gia có ân với chúng ta, con phải đối xử tốt với Trình Hỷ, đó là đạo lý làm người." Bọn họ dồn ép hắn, đặt lên vai hắn đạo đức luân thường, bắt hắn phải nuốt trôi sự uất ức để làm một người quân t.ử trọng ân trọng nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chưa một ai, chưa từng có một ai đứng ở góc độ này để nói với hắn. Rằng sự hy sinh kia là một lý tưởng, không phải là một hóa đơn đòi nợ.

Nàng đang dùng một tư duy vô cùng rành mạch, dứt khoát, dùng sự thấu hiểu bao dung nhất để c.h.ặ.t đứt hoàn toàn sợi dây xích vô hình đang trói buộc cổ hắn.

"Thế t.ử," Trình Hỷ đặt miếng ngọc bội xuống sát tay hắn, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong vắt như nước hồ thu. "Ta gả vào đây, là vì thánh chỉ và sự sắp đặt của trưởng bối, ta không thể cãi. Ngài cưới ta, cũng vì bất đắc dĩ. Nhưng ta hy vọng từ đêm nay, ngài hãy gạt bỏ cái suy nghĩ 'mắc nợ' kia đi. Ngài không nợ ta, Hầu phủ không nợ Trình gia. Chúng ta chỉ là hai kẻ bị bánh xe số phận đẩy vào chung một con thuyền."

Giọng nàng nhẹ bẫng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân gõ vào tường băng trong lòng hắn.

"Ta không cần ngài phải báo ân. Ta chỉ mong ngài nhìn ta như một người bình thường đang sống cùng dưới một mái nhà. Nếu ngài vui, chúng ta có thể cùng uống trà ngắm trăng. Nếu ngài không vui, ta sẽ an phận ở Tây viện, tuyệt đối không lấy danh nghĩa ân nhân để làm phiền cuộc sống của ngài."

Nói xong những lời từ tận đáy lòng, Trình Hỷ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c vô cùng nhẹ nhõm. Cuộc đàm phán này, nàng đã đặt hết bài tẩy lên bàn. Bằng sự chân thành và tư duy logic của một linh hồn hiện đại, nàng tin rằng một kẻ thông minh và kiêu hãnh như Chu Kinh Thần sẽ hiểu. Nàng khẽ gật đầu, định đứng lên xin phép lui ra ngoài, trả lại không gian cho hắn.

Nhưng ngay khoảnh khắc nàng vừa cử động, một bàn tay lớn với những vết chai mỏng do cầm kiếm lâu năm đột ngột vươn ra.

"Chát" một tiếng nhẹ, ngón tay dài của Chu Kinh Thần đã phủ lên mu bàn tay mảnh mai của Trình Hỷ, đè c.h.ặ.t nó xuống mặt bàn, ngay bên cạnh miếng Ngọc Bội Đồng Tâm.

Trình Hỷ giật mình, ngước mắt lên. Nàng chạm phải một ánh nhìn hoàn toàn khác biệt.

Lớp băng giá lạnh lẽo, hờ hững trong đôi mắt sâu thẳm của vị Thế t.ử đã hoàn toàn vỡ vụn, tan chảy thành một dòng nước xoáy đen ngòm, mang theo sự rung động mãnh liệt và một ngọn lửa u tối, cực kỳ nguy hiểm nhưng cũng đầy mị hoặc. Đó là ánh mắt của một con mãnh thú vừa được tháo cũi, lần đầu tiên nhìn thấy một kho báu thực sự thuộc về mình.

Hắn không buông tay nàng ra, ngược lại, lòng bàn tay nóng rực của hắn chậm rãi trượt xuống, luồn những ngón tay của mình vào giữa các ngón tay nàng, mười ngón đan cài, gắt gao nắm c.h.ặ.t. Hơi thở của hắn trở nên sâu và nặng hơn, mang theo mùi mộc hương thoang thoảng phả vào không khí.