Gả Vào Hầu Phủ

Chương 8



Sự tiếp xúc da thịt bất ngờ khiến tim Trình Hỷ đập loạn nhịp. Nàng muốn rút tay lại, nhưng sức lực của hắn quá lớn, sự bá đạo ẩn nhẫn bao lâu nay giờ như tìm được kẽ hở để bùng phát.

"Nàng nói rất hay. Rất thông minh, rất thấu tình đạt lý." Giọng Chu Kinh Thần trầm khàn, mang theo một từ tính khiến người nghe phải tê dại. Hắn chậm rãi nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, đến mức Trình Hỷ có thể thấy rõ bóng hình mình phản chiếu trong đồng t.ử của hắn.

"Nàng muốn rạch ròi giới hạn? Muốn xóa bỏ nợ ân tình để sống an phận như một người dưng dưới cùng mái nhà?" Khóe môi hắn nhếch lên, nhưng lần này không phải là nụ cười châm biếm, mà là nụ cười của kẻ đã nhắm trúng con mồi. "Muộn rồi."

Trình Hỷ ngẩn người: "Ngài... ý ngài là sao?"

Ngón tay cái của Chu Kinh Thần nhẹ nhàng miết lên lớp da mềm mại trên mu bàn tay nàng, mang theo tính chiếm hữu cường liệt không thể che giấu. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ hé mở vì ngạc nhiên của nàng, từng chữ từng chữ bật ra, kiên định và tàn nhẫn c.h.ặ.t đứt mọi đường lui của nàng:

"Trình Hỷ, nàng vừa tự tay đập nát lớp khiên chắn cuối cùng giữa chúng ta. Đúng, ta không nợ nàng ân tình, ta không bị ép buộc phải báo ân nữa. Vậy thì bắt đầu từ khoảnh khắc này, nàng nghe cho kỹ..."

Hắn dùng tay còn lại cầm lấy miếng Ngọc Bội Đồng Tâm, ngón tay lướt qua chữ "Trung", rồi dời ánh mắt nóng rực khóa c.h.ặ.t lấy khuôn mặt nàng.

"Nàng không phải là ân nhân chi nữ. Nàng là thê t.ử của Chu Kinh Thần ta. Là nữ nhân đã bái thiên địa, là người đã bước qua cửa Hầu phủ, sống là người của ta, c.h.ế.t là quỷ của ta. Đừng hòng dùng cái cớ 'an phận' để trốn tránh ta ở cái Tây viện này."

Gió thu bên ngoài cửa sổ bỗng thổi mạnh, làm ngọn nến sáp đỏ chao đảo, in bóng hai người đổ dài, giao thoa vào nhau trên vách tường. Bầu không khí trong thư phòng từ chỗ căng thẳng, lạnh lẽo đã hoàn toàn chuyển sang một sự ái muội đến nghẹt thở.

Trình Hỷ định đến để giải thoát cho hắn, nhưng nàng không ngờ, chính sự thông minh và thấu hiểu tận cùng ấy lại trở thành thứ hấp dẫn chí mạng, vô tình kích hoạt sự chiếm hữu điên cuồng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc cấm d.ụ.c của nam nhân này.

Bàn tay bị hắn nắm c.h.ặ.t truyền đến từng đợt nhiệt độ nóng bỏng. Trình Hỷ nhìn vào đôi mắt sâu như biển đêm của Chu Kinh Thần, chợt nhận ra, cuộc sống ở Hầu phủ của nàng, từ đêm nay, mới thực sự bị cuốn vào một cơn bão ngọt ngào mà không có đường lui. Miếng Ngọc Bội Đồng Tâm nằm tĩnh lặng trên bàn, dường như đã hoàn thành sứ mệnh của nó, không phải để kể lại một câu chuyện cũ đau thương, mà để mở ra một chương mới, nơi hai trái tim bắt đầu bị buộc c.h.ặ.t vào nhau, đồng tâm đồng mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiết trời vào thu, gió mang theo hơi lạnh mơn man lướt qua những tán lá ngô đồng nhuộm sắc vàng rực rỡ chốn kinh thành. Trấn Quốc Hầu Phủ hôm nay nhộn nhịp khác thường. Tại chính viện, mùi hương trầm thượng hạng lẩn khuất trong không gian, quyện cùng tiếng nói cười ríu rít của các vị phu nhân, tiểu thư chốn hào môn quý tộc. Hôm nay là ngày Hầu phủ tổ chức một buổi yến tiệc nhỏ ngắm hoa cúc, cũng là dịp để thắt c.h.ặ.t các mối quan hệ giao hữu trên chốn quan trường.

Trình Hỷ đứng phía sau lưng Lý Vận Ninh, trên người vận một bộ y phục lụa Thục Cẩm màu xanh ngọc bích, tóc b.úi cao điểm xuyết vài cây trâm bạch ngọc giản dị nhưng thanh tao. Nhờ bát chè dưỡng nhan và sự khéo léo thấu tình đạt lý vào buổi sáng hôm trước, ánh mắt Lý Vận Ninh nhìn nàng đã bớt đi ba phần khắt khe, thêm vào một phần dung túng.

"Hỷ Nhi, con xem việc sắp xếp trà bánh ở thủy tạ bên kia đã ổn thỏa chưa?" Lý Vận Ninh khẽ nghiêng đầu, giọng điệu uy nghi nhưng không còn vẻ chán ghét.

"Hồi bẩm mẫu thân, con đã dặn dò nhà bếp chuẩn bị trà Tuyết Tụy pha cùng nước sương đọng trên lá sen, ăn kèm với bánh hoa cúc nhân đậu đỏ xay nhuyễn. Đảm bảo vị ngọt thanh không gắt, rất hợp với khẩu vị của các vị phu nhân ạ," Trình Hỷ mỉm cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo, lưu loát. Nàng mang theo tư duy quán xuyến của một người hiện đại, mọi thứ đều được sắp xếp logic, tinh tế đến từng chi tiết nhỏ.

Lý Vận Ninh nghe xong, đuôi mắt hiện lên một tia hài lòng hiếm hoi. Bà khẽ gật đầu: "Làm tốt lắm. Con ra ngoài hiên nghỉ ngơi một lát đi, ở đây ta tự lo liệu được."

Trình Hỷ khẽ nhún mình hành lễ rồi lui ra ngoài. Đối phó với những lễ nghi rườm rà và những câu nói "khẩu phật tâm xà" của giới quý tộc quả thực khiến nàng tốn không ít tâm sức. Bước dọc theo hành lang lát đá trắng dẫn ra khu vườn phía Nam, Trình Hỷ hít một hơi thật sâu, tận hưởng không khí trong lành mang theo mùi hoa mộc hương thoang thoảng.

Thế nhưng, sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu thì một âm thanh trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

Lạch cạch.

Một chiếc quạt xếp bằng ngọc bích rơi xuống ngay trước mũi giày thêu hoa của Trình Hỷ.

Nàng dừng bước, cụp mắt nhìn vật phẩm đắt tiền nằm lăn lóc trên mặt đất, nhưng tuyệt nhiên không hề có ý định cúi xuống nhặt. Tư duy của một cô gái hiện đại mách bảo nàng rằng, ở những nơi thâm cung bí sử hay chốn Hầu môn sâu tựa biển này, những thứ từ trên trời rơi xuống thường đi kèm với những cái bẫy không thể lường trước.

"Ôi chao, thật thất lễ quá. Trượt tay một cái, lại làm kinh động đến Thế t.ử phi rồi."