Du Phong quát lên ngăn tôi lại: “Đó là lựa chọn của chính Lâm Dao!”
Tôi sững lại: “Ý ông là sao?”
Du Phong buông tôi ra.
“Lúc đó có hai lựa chọn: Một là muốn giữ con thì phải nằm viện điều trị, hai là không giữ thì làm thủ thuật bỏ thai.
Tôi hỏi Lâm Dao có muốn gọi điện thương lượng với ông một chút không.
Cô ấy cầm điện thoại lên định gọi, thì lại nhận được một bức ảnh.
Lâm Dao nhìn bức ảnh đó vài giây rồi nhắm mắt lại, yêu cầu bác sĩ sắp xếp phẫu thuật ngay lập tức.”
Tôi không thể tin vào tai mình.
Với tính cách của Lâm Dao, sao cô ấy có thể chủ động từ bỏ đứa con của chúng tôi chứ?
Tôi hỏi: “Bức ảnh gì?”
Du Phong đưa điện thoại qua, giọng đầy mỉa mai: “Ảnh tôi chuyển sang đây rồi, cũng đang định hỏi ông xem tối hôm đó ông với Dương Y chơi có vui không đấy?”
18.
Tôi đón lấy chiếc điện thoại, tim thắt lại đau đớn.
Trên màn hình hiện rõ mồn một bức ảnh tôi đang ôm Dương Y. Dương Y nép vào lòng tôi với vẻ mặt thẹn thùng, còn tôi thì cười nhìn cô ta, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân đang mặn nồng.
Đây chính là khoảnh khắc Dương Y trả lại điện thoại rồi vô tình ngã vào lòng tôi.
Vì thường ngày chúng tôi hay mập mờ, nên hôm đó đám đồng nghiệp cứ liên tục gán ghép và chụp không ít ảnh. Lúc ấy tôi còn thầm nghĩ, may mà Lâm Dao không mấy khi tiếp xúc với bạn bè tôi nên sẽ không thấy được, đỡ được khối phiền phức.
Không ngờ rằng, nó lại lọt vào mắt Lâm Dao đúng lúc đó, trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp cô ấy.
Hóa ra…… tất cả đều là do tôi hại.
Con của chúng tôi, gần như chính tay tôi đã g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
Tay tôi run rẩy không ngừng.
“Bức ảnh này là do Dương Y gửi.”
Du Phong lại rít thêm một hơi t.h.u.ố.c, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
“Chúng ta đều không phải hạng người non nớt, Dương Y là loại người nào, có thể dùng thủ đoạn gì, tôi hiểu rõ và ông cũng hiểu rõ.
Tôi biết ông không thực sự coi cô ta ra gì, chỉ là muốn tìm chút cảm giác mới lạ.
Nhưng để tôi nói cho ông hay, ông thực sự xứng đôi với cô ta đấy! Những hạng người chuyên giẫm đạp lên chân tình của người khác như các người nên ở bên nhau mà vờn nhau đi, hà tất phải đi hãm hại Lâm Dao làm gì!
Nếu ông thực sự trân trọng và tôn trọng Lâm Dao, thì làm sao ông có thể cho Dương Y cơ hội để làm tổn thương cô ấy được?”
Lời nói của Du Phong giống như một cái tát trời giáng tát thẳng vào mặt tôi.
Mọi chuyện thực ra đều đã có dấu hiệu từ sớm.
Tôi nhớ lại hai tháng trước, Lâm Dao bảo tôi rằng trợ lý của tôi đã kết bạn WeChat với cô ấy, nói là sợ có việc gấp không liên lạc được với tôi thì có thể hỏi Lâm Dao.
Lâm Dao đã hỏi tôi có nên đồng ý kết bạn không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi biết rõ Dương Y muốn lấn sân vào chủ quyền của Lâm Dao để đạt được cảm giác thỏa mãn trong tâm lý.
Nhưng tôi lại nghĩ, mình đâu có thực sự làm gì quá giới hạn với cô ta, cô ta thì khiêu khích được cái gì chứ?
Hơn nữa, Lâm Dao lại tin tưởng tôi đến thế.
Chẳng có gì phải lo cả, cứ để Dương Y đắc ý một chút đi, dù sao chỉ cần Lâm Dao không biết thì sẽ không làm tổn thương cô ấy được.
Vì thế tôi đã bảo: “Cứ kết bạn đi, không sao đâu.”
……
19.
Dưới sự tin tưởng vô điều kiện của Lâm Dao, tôi đã hết lần này đến lần khác dung túng cho bản thân.
Chắc hẳn khi nhìn thấy bức ảnh này, trái tim cô ấy đã hoàn toàn nguội lạnh.
Thế nên cô ấy mới nhẫn tâm dùng cuộc phẫu thuật đó để cắt đứt mọi sợi dây liên kết với tôi.
Tôi chợt nhớ đến chiếc bình gốm.
Có lần ở trung tâm thương mại, Lâm Dao thấy một tiệm làm gốm thủ công nên cứ nằng nặc kéo tôi vào, hai đứa cùng làm một chiếc bình gốm và in dấu vân tay của cả hai lên đó.
Ngày nhận được chiếc bình đã nung xong, Lâm Dao nhìn hai dấu vân tay sát cạnh nhau mà vui lắm.
“Lục Dương, anh đã nghe câu chuyện về bình gốm và hũ sắt chưa? Bình gốm dù qua mấy ngàn năm cũng sẽ không bao giờ thay đổi.
Mấy ngàn năm sau, dấu vân tay của chúng ta vẫn sẽ tựa vào nhau như thế này.”
Đôi mắt cô ấy tràn ngập niềm vui sướng, như thể đó là một chuyện cực kỳ đáng để tự hào.
Lâm Dao quý chiếc bình đó như báu vật, lúc vô tình làm rơi vỡ, cô ấy đã ngồi khóc rất lâu bên đống mảnh vụn. Cuối cùng, cô ấy vẫn nhặt lấy mảnh gốm có in dấu vân tay của hai đứa, nhất quyết không chịu vứt đi.
Đến cả một mảnh vỡ gốm Lâm Dao cũng quý trọng như vậy, mà giờ đây, cô ấy lại nỡ từ bỏ cốt nhục chung của chúng ta.
……
Tôi nhìn Du Phong, đáng thương hỏi: “Lần này, có phải Lâm Dao thực sự không cần tôi nữa không?”
Du Phong nhìn tôi, ánh mắt mang theo vài phần thương hại.
“Trong suốt thời gian nằm viện, Lâm Dao chưa một lần nào nhắc đến tên ông.
Lâm Dao không nhắc, tôi cũng chẳng dám đề cập tới; ngoài lời cảm ơn, cô ấy không nói thêm gì khác, tôi thực sự không biết cô ấy đang nghĩ gì.
Mãi đến khi xuất viện, tôi hỏi có muốn tôi đưa về nhà không.
Cô ấy nói, thôi bỏ đi, về ông và tất cả những gì liên quan đến ông, cô ấy đều không muốn thấy lại nữa.
Cô ấy nói năng nhẹ tênh như gió thoảng mây bay, nhưng tôi biết, hai người xong thật rồi.”
Du Phong trầm ngâm cảm thán.
“Lâm Dao thực sự rất tốt, sức khỏe chưa hồi phục lại chẳng có nơi nào để đi nên chỉ có thể tạm thời ở lại nhà tôi tĩnh dưỡng; ngày nào cô ấy cũng quét tước nhà cửa sạch bong, còn phụ trách nấu cơm nữa.”
Ánh mắt Du Phong đầy vẻ trách cứ: “Lục Dương, nhất định là ông chưa bao giờ thực lòng cưng chiều cô ấy, nên cô ấy mới hiểu chuyện đến thế, lúc nào cũng sợ gây phiền phức cho người khác.”