Tờ giấy nháp ấy chỉ ghi duy nhất phần lời giải cho câu hỏi thi học sinh giỏi trên bảng đen mà không có thêm bất cứ thông tin nào khác, hóa ra là do họ đã vô tình nhìn thấy nó nằm trên sàn trong lúc đang nhặt lại bài kiểm tra và sách vở giúp mọi người.
Nhưng kỳ lạ là không có ai đứng ra nhận là của mình cả.
Đích thân Lục Tranh đã công nhận sự chính xác của cách giải đó, đồng thời cậu ấy cũng đưa ra một cách giải khác, nhưng lại không súc tích dễ hiểu bằng cách trên tờ giấy nháp kia.
Tôi nghe thấy có người lầm bầm: "Cái này chắc không phải là hôm qua có học sinh giỏi lớp khác đi ngang qua nhìn thấy, rồi tiện tay viết lại đấy chứ?"
"Chắc là vậy rồi, bởi vì những người có khả năng giải được bài này trong lớp mình thì chẳng ai nhận cả."
Tôi lặng lẽ dọn dẹp lại mặt bàn đang bị gió thổi cho lộn xộn.
Vừa định lấy bài kiểm tra ra thì tôi bỗng nhiên quay đầu lại, và đúng lúc ấy liền chạm ngay phải ánh mắt của Lục Tranh.
"Nhìn tôi làm gì?"
Lục Tranh khẽ đáp: "Không có gì, chỉ là thấy nét chữ trên tờ giấy nháp đó có hơi giống nét chữ của cậu."
?
Chữ viết hoang dã bay bướm đến mức đó, vậy mà cậu ấy cũng nhận ra được sao?
Tôi mỉm cười nói với cậu ấy: "Thầy Lục nhỏ à, thì ra sự kỳ vọng của cậu dành cho tôi lại cao đến thế. Vậy có phải tôi nên nỗ lực cố gắng hơn nữa để không phụ lòng tốt của cậu không?"
Nghe vậy, ánh mắt của Lục Tranh liền rơi xuống bài kiểm tra của tôi, trên đó những câu hỏi cơ bản nhất cũng bị làm sai mất một nửa.
"... Thôi bỏ đi, hôm nay tôi sẽ tìm cho cậu vài dạng bài tương tự như những câu đã làm sai. Trước tiên, cậu phải lấy được điểm của mấy câu cho điểm này đã."
5
Tháng Tám, tôi đến trường tự học như thường lệ. Nhưng vừa đến cổng trường, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng đầy phiền phức.
Bước chân tôi lập tức khựng lại, ngay khi tôi vừa định quay người đi thì liền nghe thấy có người gọi tên mình.
"Tạ Lam Thù."
Bất đắc dĩ, tôi đành phải quay lại rồi bước về phía người đàn ông trung niên phía bên kia.
Trang phục ông ta đang mặc trên người trông vô cùng đắt tiền, chiếc siêu xe trị giá hàng chục triệu đỗ bên cạnh càng làm tôn lên vẻ giàu sang phú quý.
Tôi vô cảm gọi một tiếng “Bố”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mày vẫn còn nhớ tao là bố mày cơ đấy!" Trương Trạch Lương nhìn tôi với vẻ mặt đầy bất mãn.
"Bố có việc gì không?"
Trương Trạch Lương liền đáp: "Hôm nay là sinh nhật dì Khâu của mày. Bố nghĩ đến chuyện cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm, mày cũng nên đến gặp mặt em trai mày đi để hai chị em còn bồi đắp tình cảm."
Tôi nhếch mép cười khẩy một cái: "Bố ơi, bố nói nghe buồn cười thật đấy. Con nhớ mẹ con chỉ sinh ra mỗi mình con thôi, con vốn là con một, vậy thì lấy đâu ra em trai chứ?"
"Mày!" Ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi, cố kìm nén cơn giận mà nói: "Ông ngoại mày mất rồi, tao và em trai mày chính là những người cùng chung huyết thống duy nhất với mày trên thế giới này. Dì Khâu dù sao cũng là bề trên, mày đến chúc mừng sinh nhật cô ấy thì có làm sao?"
"Một kẻ thứ ba từ khi nào lại trở thành bề trên của con vậy?"
Tôi nhìn chằm chằm ông ta: "Sao nào, tưởng con lúc đó còn nhỏ tuổi nên đã quên hết mọi chuyện rồi sao? Chuyện bố và bà ta bị mẹ con bắt gian tại giường, có cần con nhắc lại một lần nữa không..."
Lời còn chưa nói dứt, một cái tát vang dội liền giáng thẳng xuống khiến mặt tôi bị hất sang một bên.
"Chuyện của người lớn từ khi nào đến lượt mày ăn nói xằng bậy? Mày tưởng mày mang họ Tạ thì tao không còn là bố mày nữa chắc?"
Trương Trạch Lương hệt như bị giẫm trúng đuôi lập tức lớn giọng quát tháo ầm ĩ với tôi.
Tầm giờ này, cổng trường tuy ít người nhưng không phải là không có ai, những học sinh đi ngang qua đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía chúng tôi.
Tôi bật cười chế giễu: "Dám làm mà còn sợ người ta nói sao? Nếu lúc đó bố chịu ly hôn thì con đã nhìn bố bằng con mắt khác rồi. Cố tình kéo dài thời gian khi cơ thể mẹ con đã không thể gắng gượng được nữa, người đến tranh giành di sản của bà ấy chẳng phải là bố hay sao?"
"Cầm tiền của mẹ con để đi ăn chơi trác táng với kẻ thứ ba còn chưa đủ, bây giờ lại đến bàn chuyện tình cảm bố con với con, bản thân bố có tin được không?"
Trương Trạch Lương lại một lần nữa giơ tay lên.
Tôi đâu có ngu ngốc đến mức để ông ta ra tay đ.á.n.h thêm lần nữa, nhưng trước khi tôi kịp có hành động gì, thì đã có người nhanh ch.óng lao đến chặn tay ông ta lại rồi kéo tôi ra phía sau lưng.
"Ông muốn làm gì ở cổng trường thế?" Giọng nói lạnh lùng của Lục Tranh vang lên.
Trương Trạch Lương khẽ chau mày liếc nhìn Lục Tranh đang đứng chắn trước mặt tôi: "Tôi là bố con bé, tôi dạy dỗ con gái mình thì có liên quan gì đến cậu?"
Lục Tranh quay đầu liếc nhìn tôi một cái, không biết là cậu ấy đang nghĩ đến chuyện gì, sau đó cậu ấy lại quay người lại nói: "Ông nói ông là bố cô ấy? Ai mà biết ông là thật hay giả chứ."
Trương Trạch Lương nhìn Lục Tranh rồi lại nhìn tôi, sau đó tiếp tục lớn tiếng mắng mỏ: "Bản thân mày không phải là đứa có tố chất học hành thì đã đành, mày lại còn yêu đương sớm ở trong trường nữa sao?"
"Dù sao đi nữa thì tao vẫn là bố mày, mới nứt mắt ra đã nghĩ đến chuyện kết giao với mấy cái loại đàn ông chẳng ra gì này rồi, sớm muộn gì cũng có ngày mày phải hối hận."
====================