Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 6



 

Trương Trạch Lương nói với vẻ vô cùng đau khổ xót xa: "Tao bảo mày về nhà bồi đắp tình cảm với em trai mày là sai sao? Mày tưởng chỉ dựa vào một mình mày là có thể giữ được những thứ mà ông ngoại để lại cho mày chắc?"

 

"Là bồi đắp tình cảm hay là có ý đồ gì khác, bản thân bố hiểu rõ nhất."

 

Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm: "Con đã nói là mình không có em trai."

 

Trương Trạch Lương cuối cùng cũng không nhịn được nữa định động tay động chân với tôi thêm lần nữa: "Mày theo tao về!"

 

Nhưng Lục Tranh vẫn đứng chắn ngay phía trước tôi: "Ông mà còn bước tới là tôi lập tức gọi bảo vệ trường tới đấy!"

 

"Thằng ranh con kia, tao dạy dỗ con gái tao thì liên quan gì đến mày? Tao cảnh cáo mày, nếu mày còn dám tiếp tục dây dưa không rõ ràng với Tạ Lam Thù, tao sẽ tìm gặp phụ huynh của mày đấy!"

 

6

 

Lục Tranh không hề tỏ ra sợ hãi trước lời đe dọa đó, cậu ấy vẫn ưỡn thẳng lưng nhìn Trương Trạch Lương chằm chằm: "Ông cứ việc đi tìm."

 

Trương Trạch Lương có vẻ như sẽ không cam tâm bỏ cuộc nếu chưa đưa được tôi về.

 

"Tạ Lam Thù, mày vẫn còn coi tao là bố thì tối nay ngoan ngoãn về nhà ăn một bữa cơm, đừng có ép tao."

 

Trương Trạch Lương cất giọng trầm trầm: "Bây giờ tao là người giám hộ duy nhất của mày, mày có tin tao sẽ lập tức làm thủ tục chuyển trường cho mày không?"

 

Tôi lạnh lùng nhìn ông ta: "Nếu có bản lĩnh thì bố cứ đi mà làm, nếu bố cảm thấy cuộc sống của mình đã quá yên ổn rồi thì cứ việc đi."

 

Về mặt pháp luật, ông ta quả thực là người giám hộ của tôi, nhưng tôi cũng chẳng phải là kẻ để ông ta muốn nắn bóp thế nào thì nắn.

 

Tôi và Trương Trạch Lương giằng co không ai nhường ai trước cổng trường, hồi lâu sau, cuối cùng ông ta cũng phải lên xe rời đi.

 

Lục Tranh đăm đăm nhìn theo chiếc xe đã đi khuất, rồi chợt quay người lại nhìn tôi: "Tạ Lam Thù, cậu không sao chứ..."

 

Lời của cậu ấy đột nhiên khựng lại, bởi vì chỉ trong vỏn vẹn hai giây ngắn ngủi đó, nước mắt tôi liền tuôn rơi như những hạt ngọc đứt dây.

 

Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để nói với cậu ấy: "Lục Tranh, cảm ơn cậu, nhưng hôm nay chắc tôi không học bài được rồi, cậu tự học đi nhé."

 

Có lẽ vì bộ dạng thường ngày và lúc này của tôi khác biệt quá lớn, nên Lục Tranh trông có vẻ hơi luống cuống, chẳng biết phải làm sao cho phải.

 

Không lâu sau, cậu ấy liền đưa tôi đến một chiếc chòi nghỉ mát trong công viên gần đó, góc này khá vắng vẻ và cũng không có mấy người qua lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cậu khóc đi." Lục Tranh nói.

 

Trên tay cậu ấy cầm một bịch khăn giấy vừa mới mua vội trên đường tới đây.

 

Cậu ấy cứ thế rút từng tờ liền đưa cho tôi lau nước mắt, rồi lại lặng lẽ đứng bên cạnh chờ đợi.

 

Mãi một lúc lâu sau, cậu ấy mới cất lời hỏi: "Người vừa nãy thực sự là bố của cậu à?"

 

"Sao cơ?" Tôi nức nở vặn lại cậu ấy: "Cậu không cho phép một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, thông minh như tôi có một gã bố cặn bã sao?"

 

"..."

 

Xung quanh yên tĩnh đến lạ. Khi gió thổi qua, không gian liền trở nên mát mẻ nhè nhẹ chứ không hề nóng bức.

 

Lục Tranh không nói thêm gì nữa, cậu ấy cứ lặng lẽ chờ tôi khóc xong, nhưng chính sự im lặng ấy lại thôi thúc khao khát được giãi bày trong tôi:

 

"Sao cậu không hỏi tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"

 

"Nếu cậu muốn nói, thì có thể nói."

 

"Cậu không hỏi tôi nên bắt đầu kể từ đâu à?"

 

Lục Tranh lặng im một hồi.

 

"... Vậy tại sao cậu lại không muốn đi theo ông ta?"

 

"Bởi vì ông ta là một kẻ cặn bã. Hồi trẻ, ông ta cậy mình có chút nhan sắc, lại giỏi buông lời ngon tiếng ngọt dỗ dành mẹ tôi, rồi sau đó liền đến ở rể nhà tôi. Năm tôi lên bảy, mẹ tôi bị chẩn đoán mắc bệnh u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối. Đến khi bệnh tình của bà đã hết cách cứu chữa, bà mới phát hiện ra bố tôi đã sớm có người phụ nữ khác bên ngoài. Biết bà ấy sống không được bao lâu nữa, vì muốn được chia nhiều tiền hơn, ông ta cứ cố tình kéo dài không chịu ly hôn. Ông ta làm vậy chỉ vì muốn thừa kế phần lớn di sản của bà ấy, thậm chí ban đầu còn vì muốn được chia chác nhiều hơn mà không ngại tranh giành cả quyền nuôi dưỡng tôi."

 

"Sau khi mẹ tôi qua đời, ông bà ngoại liền đưa tôi về nuôi dưỡng. Bố tôi vốn tưởng phần lớn tài sản của ông bà ngoại đều đã được chuyển sang cho mẹ, nhưng sau khi mẹ mất, ông ta mới phát hiện ra cổ phần công ty vẫn chưa hề được chuyển sang tên bà ấy. Thế là ông ta chẳng được chia phần nào cả. Di sản của mẹ tôi phần lớn là nhà, xe và tiền mặt. Sau đó ông ta kết hôn với kẻ thứ ba kia và sinh được một cậu con trai. Đến khi ông ngoại tôi mất, biết tôi là người thừa kế duy nhất, ông ta liền bắt đầu lân la muốn kết nối lại tình cảm cha con."

 

"Ông ngoại đã lập di chúc, đợi sau khi tôi đủ 18 tuổi, tôi sẽ được thừa kế toàn bộ tài sản mà ông và bà ngoại để lại, bao gồm cả công ty."

 

Nói đến đây, giọng điệu tôi chợt khựng lại một nhịp: "Bố tôi bảo thành tích học tập của tôi kém cỏi, sau này chẳng có bản lĩnh quản lý công ty, nên muốn tôi 'bồi dưỡng' cho con trai của ông ta để sau này có người san sẻ bớt gánh nặng. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một kẻ muốn ăn bám tài sản nhà vợ mà lại có thể mở miệng nói một cách đường hoàng lý trí đến như vậy đấy."

 

 

====================