Sau khi tiễn người thanh niên kia đi khỏi, ta nóng lòng xé mở bức thư nhà, quả thực là b.út tích của Lương Đản.
Nó báo bình an vô sự, dặn dò ta chớ có muộn phiền nhớ nhung.
Tảng đá tảng đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng buông lỏng xuống.
Trong cái tay nải nhỏ là mười mấy lạng bạc trắng, trên đó hãy còn vương những vết m.á.u khô.
Con tim vừa mới thả lỏng lại một lần nữa hung hăng thắt lại.
Từ đó về sau, cứ đều đặn ba tháng, Lương Đản lại sai người gửi về một phong thư và một ít bạc nén, để ta biết được nó vẫn còn bình an sống sót.
Đằng đẵng ròng rã suốt ba năm sau đó, ta chẳng hề được gặp mặt nó lấy một lần.
14
Lương Đản đã biền biệt nửa năm trời không gửi thư nhà cho ta. Với tính khí của nó, nếu không vướng phải chuyện động trời, nó tuyệt đối sẽ không bao giờ quên chuyện này.
Nó thừa biết mẫu thân ở nhà đang ngày đêm lo lắng cho nó.
Lòng ta bi thương tột độ, tin chắc rằng nó có thể đã c.h.ế.t.
Lại nghe đồn rằng nghĩa quân đã đ.á.n.h thẳng vào kinh thành. Hoàng đế bệ hạ bây giờ là vị thủ lĩnh của quân khởi nghĩa.
Ta thẫn thờ rơi lệ. Lương Đản đại khái đã trở thành bộ xương khô lót đường cho vị Hoàng đế đó trèo lên ngai vàng rồi.
Ta đỏ hoe mắt rảo bước ra ngoài, định tìm người tạc cho Lương Đản một bài vị, để nó chẳng đến mức bơ vơ làm cô hồn dã quỷ.
Nào ngờ vừa mở cửa ra đã thấy trước thềm đỗ sẵn một cỗ xe ngựa cực kỳ sang trọng, đứng cạnh đó là một đám người đông nghìn nghịt.
Ta hoảng hồn tưởng đại quân lại tràn vào thôn, sợ tới mức vội vàng đóng c.h.ặ.t cửa gỗ.
Chợt có kẻ chắp tay cung kính bẩm báo qua khe cửa: "Nô tài phụng hoàng mệnh tới đón Thái hậu hồi cung, xin Thái hậu giá lâm."
Ta sợ đến ngây người, run rẩy nói: "Tên ta không phải là Thái hậu, ta tên Lương Nghi. Các ngươi tìm nhầm người rồi."
Kẻ đứng ngoài cửa vẫn một mực cung kính đáp lời: "Tên húy của Thái hậu chính là Lương Nghi, chính là ngài đây ạ."
Đám người ngoài cửa giải thích rất lâu, ta mới hiểu được.
Thì ra vị Tân đế bây giờ lại chính là đứa con Lương Đản của ta.
Nó từ một tên tiểu đầu mục trong nghĩa quân cứ thế c.h.é.m g.i.ế.c lên chức thủ lĩnh, rồi lại một đường c.h.é.m g.i.ế.c xông thẳng vào hoàng cung.
Nó đã mở ra một con đường m.á.u giữa thời loạn thế, giẫm đạp lên núi thây biển m.á.u để trở thành tân Hoàng đế.
Đầu óc ta m.ô.n.g lung mê muội, tựa như đang chìm trong giấc mộng ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngờ đâu lại có ngày, từ trong bụng ta lại chui ra một vị anh hùng thời loạn.
Trong lòng ngũ vị tạp trần, ta vừa khóc vừa cười.
Ta cẩn thận từng li từng tí bước lên xe ngựa, có người hầu hạ ta khoác lên mình xiêm y hoa lệ, đeo đồ trang sức đắt tiền, một đội ngũ nghi trượng uy vũ hào hùng tháp tùng đưa ta tiến vào hoàng cung.
Trận thế này thực sự quá thu hút sự chú ý, dọc đường đi có vô số bách tính vây xem.
Có vài người thấp giọng bàn tán. Khi kiệu lướt ngang qua, ta như ma xui quỷ khiến mà loáng thoáng nghe được những lời họ bàn tán.
"Bà nương này số sướng thật, nhi t.ử có tài cán. Bà ta nhờ phúc của nhi t.ử mà được phong làm Thái hậu, hưởng trọn cái vinh hoa vô thượng này."
"Thôi đi ông, thế đạo bây giờ loạn lạc nhường này, Hoàng đế thay nhau như đèn kéo quân. Để coi mẹ con bọn họ đắc ý được bao lâu."
Trong lòng ta chợt dấy lên một cảm giác khó chịu kì quái, sợ rằng lại ứng nghiệm vào lời của kẻ kia.
Ta đành tự an ủi bản thân, nhi t.ử Lương Đản của ta oai phong lẫm liệt lại mưu trí như vậy, ông trời đã ban cho nó cái số mệnh này, ắt hẳn nó sẽ trở thành một vị vua tốt.
15
Sau mấy ngày ròng ngồi trên xe ngựa xóc nảy, ta rốt cuộc cũng đặt chân về tới kinh thành quen thuộc, lại tiến vào chốn hoàng cung quen thuộc.
Hơn hai mươi năm trước, ta từng sống ở nơi này với thân phận của một cung nữ hèn mọn.
Hơn hai mươi năm sau, ta lại kiêu ngạo bước vào đây với thân phận Thái hậu tôn quý.
Quãng thời gian hơn hai mươi năm ròng rã đó bị ngăn cách bởi quá nhiều, quá nhiều thứ: hư vinh, tham lam, cay đắng, nhục nhã, m.á.u me và cả c.h.é.m g.i.ế.c.
Chuyện tựa như đã cách một đời người.
Lương Đản đợi sẵn ở chính điện nghênh đón ta. Nó khoác trên mình long bào huyền sắc, thêu nổi vô số kim long năm móng.
Đó chính là nhi t.ử Lương Đản mà ta ngày đêm mong nhớ đây sao.
Thân hình nó cao lớn khôi ngô, khí vũ hiên ngang lẫm liệt, làn da đen sạm thô ráp, một vết sẹo dài vắt chéo từ má thẳng tới khóe miệng.
Vỏn vẹn có hơn ba năm trôi qua, mà trông nó như thể già đi cả chục tuổi.
Ta biết, chắc hẳn nó đã phải chịu biết bao khổ cực, trên người mang vô số vết thương.
Lương Đản mỉm cười bước tới đón ta, vén vạt long bào quỳ xuống. Nó cất cao giọng hùng hồn hô lớn: "Bái kiến mẫu hậu."
Ta còn chưa kịp thích ứng với thân phận Thái hậu cao quý này, tim run lên, chân mềm nhũn, trái lại còn quỳ thụp xuống trước mặt nó.
Ta rất muốn ôm chầm lấy nó mà gào khóc một trận thỏa thuê, muốn tận mắt nhìn xem trên người nó mang bao nhiêu vết thương, có sâu không, có đau không.
Lương Đản để ta sống trong cung điện xa hoa nhất. Sơn hào hải vị, châu báu ngọc ngà ngày ngày được mang dâng tới.