Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 3



 

4

 

Ta và Chu Hoài thành thân.

 

Hắn không có tiền, chẳng lo nổi sính lễ, ta cũng không thèm tính toán.

 

Hắn không có nhà cửa, ta cũng chẳng giận, tự bỏ tiền túi ra thuê một căn tiểu viện.

 

Cha mẹ cùng đệ đệ ta tức điên lên, đoạn tuyệt quan hệ với ta.

 

Chúng ta bày vài mâm rượu, mời dăm ba người thân thích bằng hữu.

 

Chẳng có cao đường để bái lạy, chúng ta liền bái hoàng thiên hậu thổ, coi như cũng miễn cưỡng hoàn thành việc hỷ sự.

 

Trong đêm tân hôn, Chu Hoài ôm ta vào lòng, tỉ tê bao lời âu yếm.

 

Hắn í a í ê hát cho ta nghe biết bao đoạn tuồng tình ý miên man. Hắn thủ thỉ rằng ngày xưa hắn hát cho thiên hạ, từ nay về sau chỉ nguyện xướng cho riêng mình ta nghe.

 

Ta đắm chìm vào bể tình dịu dàng của hắn, bị những lời đường mật dỗ ngọt đến mức con tim nhảy múa bồng bềnh, thấy mình như là nữ nhân hạnh phúc nhất trên thế gian.

 

Nến đỏ rực cháy cả đêm, màn trướng đong đưa.

 

Ta mộng tưởng rằng chúng ta ân ái thế này, chẳng phải chính là tài t.ử giai nhân trong thơ ca của bậc văn nhân mặc khách hay sao.

 

Ta nâng niu coi hắn như tâm can bảo bối, như chỗ dựa vững chãi của đời mình.

 

Sau hai tháng quấn quýt quẩn quanh như keo với sơn, đầu óc ta dần tỉnh táo lại, bèn hối thúc Chu Hoài đi kiếm việc làm.

 

Bất kể là làm gì, có thể kiếm ra chút tiền là được.

 

Hắn lại lắc đầu nguầy nguậy như lâm đại địch, bảo rằng ngoài hát tuồng ra, hắn chẳng làm nổi việc gì khác.

 

Ta hiểu trên người và trong tim hắn đều mang vết thương lòng, nên cũng không oán giận, cứ để mặc cho hắn tịnh dưỡng, dù sao thì ta vẫn còn tiền phòng thân.

 

Tháng thứ ba sau ngày thành thân, ta m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của hắn.

 

Bụng ta ngày một lớn dần, mà Chu Hoài thì suốt ngày trốn ở trong nhà.

 

Từ chỗ dịu giọng khuyên can, dần dần đã chuyển thành hối thúc cãi vã.

 

Ta giục Chu Hoài tìm một công việc để nuôi gia đình, chút bạc lẻ tiết kiệm của ta sao có thể tiêu cả đời không hết được.

 

Chu Hoài sống c.h.ế.t không chịu, mới có vài tháng ngắn ngủi, sự dịu dàng mật ngọt ban đầu đã tan thành mây khói, thay vào đó là những cuộc cãi vã vô tận.

 

Bỗng dưng một ngày nọ, Chu Hoài sảng khoái nhận lời, nói rằng hắn sẽ ra ngoài kiếm việc làm để nuôi sống ta và con.

 

Ta mừng rỡ khôn xiết, ngỡ rằng hắn đã chữa lành được vết thương lòng và thay tâm đổi tính.

 

Nào ngờ ngày hôm sau hắn biến mất, và cùng biến mất với hắn là số tiền dành dụm của ta.

 

Những thỏi bạc trắng tinh ấy được ta giấu trong hốc tường. Lúc mặn nồng ân ái ta đã từng đem kể hết cho Chu Hoài nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vừa nhìn thấy hốc tường trống rỗng, ta liền khóc đến mức hôn mê, lúc tỉnh dậy lại là một trận gào khóc t.h.ả.m thiết.

 

Sau đó ta bụng mang dạ chửa đi hỏi thăm khắp chốn. Hàng xóm láng giềng nói rằng Chu Hoài từng đi hỏi dò rất nhiều người xem nơi nào có thể chữa khỏi cái chân thọt của hắn.

 

Có người mách rằng ở phương Nam có một vị thần y chuyên chữa chân thọt, có thể khôi phục bình thường, ngặt nỗi giá cả lại cao ngất ngưởng.

 

Cứ thế mà suy, Chu Hoài đã trộm hết số bạc tiết kiệm của ta để đem đi chữa cái chân thọt của hắn rồi.

 

Hóa ra hắn chưa từng từ bỏ giấc mộng Chu Công Cẩn của mình.

 

Hắn vẫn còn giữ lại một chút lương tâm, không cuỗm đi toàn bộ số tiền tích cóp của ta, vẫn chừa lại cho ta chút đỉnh.

 

Nghĩ lại, ắt hẳn là hắn thấy ta nay bụng mang dạ chửa, để ta không đến mức c.h.ế.t đói.

 

Ta vác cái bụng bầu đến nha môn cáo trạng, nha môn lại bảo đây là chuyện trong nhà, khước từ không quản.

 

Ta ở nhà ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, ngày ngày mắng c.h.ử.i tên rùa rụt cổ khốn khiếp Chu Hoài.

 

Ấy thế nhưng dẫu ta có mắng nhiếc cỡ nào, hắn cũng chẳng nghe thấy nửa phần, lại càng không giải quyết được nỗi sầu muộn hiện tại của ta lúc này.

 

Ta chẳng khác nào một con ch.ó đói tham lam, lại tự nghẹn c.h.ế.t bởi chính khúc xương mà mình đã cất công chọn lựa.

 

5

 

Mắt thấy ta sắp đến ngày lâm bồn, ấy vậy mà bên cạnh lại chẳng có lấy một người thân thiết chăm sóc.

 

Lòng buồn vô hạn, ta chợt nhớ tới cha mẹ mình.

 

Ta vác cái bụng lớn, lầm lũi bước về nhà mẹ đẻ giữa những lời bàn tán xì xào của hàng xóm láng giềng.

 

Đệ đệ vừa nhìn thấy mặt ta liền nổi trận lôi đình, giật lấy tay nải của ta rồi ném ra xa.

 

Cha ta tức tối tới mức giậm chân chỉ tay vào mặt ta mà gào thét: "Chưa từng thấy đứa tỷ tỷ nào tuyệt tình như mày, trơ mắt nhìn đệ đệ ế vợ, lại đem tiền dâng cho nam nhân khác."

 

Mẹ ta sầm mặt lại, không nói không rằng lấy một lời.

 

Tôi rất muốn phản bác lại rằng ta cũng không muốn mọi chuyện xảy ra như thế này.

 

Ta cũng chỉ muốn cuộc đời mình hạnh phúc hơn một chút mà thôi.

 

Nhưng lời cứ nghẹn đắng nơi cuống họng, làm cách nào cũng chẳng thốt ra nổi.

 

Chung quy lại thì cũng do ta tự làm tự chịu.

 

Nhà mẹ đẻ ruồng rẫy không chứa chấp, ta đành lủi thủi quay về gian tiểu viện đã thuê.

 

Ta không ăn không ngủ, ngày ngày nhìn chằm chằm ra sân mà ngẩn người.

 

Rồi sau đó bỗng có người cất tiếng gọi tên ta ngoài cửa, là giọng của mẫu thân ta.