Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 4



 

Lòng ta khấp khởi mừng rỡ, vui vẻ mời mẫu thân vào nhà.

 

Dẫu sao thì cũng là m.á.u mủ tình thâm, ắt hẳn mẫu thân ruột ta vẫn mủi lòng thương xót ta mà thôi.

 

Mẫu thân ta tỉ tê: "Nữ nhi à, nương đã tìm cho con một mối tốt lắm. Nhà Trương đồ tể có một muội muội, hai nhà chúng ta đổi thân, con gả cho Trương đồ tể, muội muội của hắn gả cho đệ đệ con. Chuyện này thật đúng là nhất cử lưỡng tiện. Còn cái t.h.a.i trong bụng kia thì mua một liều t.h.u.ố.c mạnh mà phá đi, cũng không lỡ dở việc con xuất giá..."

 

Càng nghe lòng ta lại càng lạnh lẽo, càng nghe tay ta lại càng run rẩy.

 

Ta từng nghe đồn rằng tính tình gã Trương đồ tể kia vốn tàn bạo, thê t.ử kết tóc ngày ngày bị hắn đ.á.n.h đập dã man, cuối cùng chịu không nổi mà nhảy sông tự vẫn.

 

Nghe đồn rằng lúc t.h.i t.h.ể được vớt lên, khắp người còn chi chít vết thương.

Bắt ta gả cho loại người ấy, khác nào muốn đòi mạng ta.

 

Huống hồ hiện giờ ta đang mang thai, vậy mà lại vội vàng bắt ta phá đi cái t.h.a.i sắp lâm bồn để đi đổi thân.

 

Từng chuyện, từng chuyện một, đều dồn tôi vào đường c.h.ế.t, thử hỏi có chuyện nào mà lại không ác hơn cả rắn rết, mãnh thú?

 

Ta quả quyết cự tuyệt cái ‘chốn nương thân tốt đẹp’ kia.

 

Hôn sự của đệ đệ không thành, mẫu thân ta tức giận đến run người y như cha ta, vẻ mặt dữ tợn buông lời c.h.ử.i rủa ta trời sinh ti tiện, chịu khổ là đáng đời, rồi đóng sập cửa bỏ đi.

 

Ta tự biết thân ta là kẻ hèn mọn.

 

Nhưng cho dù có hèn mọn đến mức nào, tháng ngày của ta cũng phải do chính ta làm chủ.

 

6

 

Trong đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ tàn độc.

 

Hễ sinh đứa trẻ ra, mang đi bán, có thể đổi lấy một khoản tiền.

 

Số tiền ấy đủ để cho ta bồi bổ lại thân thể, nếu còn dư dả, biết đâu ta đủ vốn liếng làm buôn bán nhỏ.

 

Ta tự huyễn hoặc bản thân coi đó là sự trả thù đối với Chu Hoài, một sự trả thù hiểm độc.

 

Thế nhưng ngẫm lại cũng nực cười, một kẻ bạc bẽo như hắn ta, làm sao mà bận tâm cơ chứ.

 

Một ngày nọ, ta bỗng trở dạ mà chẳng có điềm báo trước, nước ối chảy lênh láng trên mặt đất.

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, chịu đựng cơn đau giày vò suốt mấy canh giờ liền, rốt cuộc mới sinh đứa trẻ ra.

 

Là một bé trai, đường nét gương mặt lại trông rất giống ta.

 

Ta đã nhiều lần thử đem nó đi bán, thế nhưng cuối cùng vẫn ôm nó quay về.

 

Mười tháng hoài thai, đến lúc thực sự phải xa lìa, lại khó lòng dứt bỏ đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta cho con theo họ của ta, đặt tên là Lương Đản, mang theo nó gian nan cầu sống.

 

Trong trấn có một nhà quyền quý đang tìm nhũ mẫu, nguyệt lệ cũng coi như hậu hĩnh.

 

Ta muốn kiếm khoản tiền ấy nên liều đi ứng tuyển thử một phen.

 

Một đám nhũ mẫu lần lượt cởi bỏ xiêm y, để vị chủ mẫu nhà đó xem xét tỉ mỉ từng người một.

 

Cuối cùng bà ấy đã chọn ta, cho rằng ta lanh lợi thông minh lại có nhan sắc.

 

Chút nhan sắc mọn mà ta từng tự phụ một thời, chẳng thể giúp ta trở thành hoàng phi quý phụ, ấy vậy mà lại giúp ta nổi bật trong đám nhũ mẫu.

 

Ta làm nhũ mẫu cho vị tiểu công t.ử nhà ấy. Gia đình này thật xa xỉ, có đến hai nhũ mẫu để hầu hạ đứa trẻ.

 

Làm nhũ mẫu nhà người ta, chúng ta phải túc trực chăm sóc tiểu công t.ử ngày đêm, mỗi tháng chỉ được phép nghỉ một ngày.

 

Ngày ngày phải nhồi nhét sơn hào hải vị để lợi sữa, một chút muối cũng không được dùng, ăn nhiều đến mức buồn nôn.

 

Lương Đản bé bỏng của ta khi ấy vừa mới đầy tháng, ta đành lực bất tòng tâm không thể tiếp tục chăm sóc con.

 

Đành trích ra một nửa số tiền nguyệt lệ, nhờ cậy thím hàng xóm trông nom nó hộ ta.

 

Thím ấy chẳng có sữa, chỉ đành nấu cháo mớm cho nó ăn, thi thoảng mới đi mua chút sữa dê.

 

Một tháng ta chỉ được phép gặp con đúng một lần.

 

Thời gian như vậy trôi qua rất lâu, tiểu công t.ử dần khôn lớn, thằng bé chẳng còn cần dòng sữa và sự chăm sóc của nhũ mẫu nữa.

 

Rốt cuộc ta cũng được trở về nhà đoàn tụ cùng Lương Đản.

 

Chủ mẫu tốt bụng, trước khi ta đi còn ban thưởng cho một khoản tiền.

 

Ta vui vẻ mua bàn ghế, bày một sạp nhỏ ở đầu phố bán vằn thắn.

 

Khi đó Lương Đản còn nhỏ xíu, ta đành buộc con trên lưng, nhóm lửa đun nước, bổ củi, làm vằn thắn.

 

Tay nghề làm vằn thắn của ta rất tốt, hương thơm bay xa, vừa ngon mà giá lại rẻ, nên buôn bán rất thuận lợi.

 

Lương Đản dần khôn lớn, đã biết chạy biết nhảy, biết nói líu lo.

 

Nó không đi chơi, suốt ngày quanh quẩn bên cạnh ta, chốc chốc lại giúp ta châm nước, lát sau lại phụ ta thêm củi.

 

Cả ngày mệt nhọc rã rời về đến nhà, đôi bàn tay bé xíu xiu của nó lúc thì bóp eo, lúc lại đ.ấ.m lưng cho ta.

 

Ta cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện, quá khứ dẫu có khổ ải gian nan bao nhiêu, nhưng hiện tại rốt cuộc vẫn gượng dậy được rồi.