Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 5



 

7

 

Lương Đản đến tuổi phải tới học đường, may mắn là ngày tháng khấm khá, ta cũng đủ sức chu cấp cho nó.

 

Ta dắt bàn tay nhỏ bé của nó tới học đường, thằng bé lại phụng phịu không muốn đi, chỉ muốn theo ta bán vằn thắn.

 

Ta nghiêm giọng răn dạy nó, bảo rằng bán vằn thắn thì không có tiền đồ, nam t.ử hán thì phải đọc sách học hành, sau này mới mong tạo dựng được thành tựu.

 

Lương Đản ngước mặt lên hỏi ta: "Nương ơi, thế nào mới là có tiền đồ? Người mong con trở thành đại anh hùng sao?"

 

Lời này của nó lại làm ta khựng lại. Ta ngẫm nghĩ một hồi, xoa đầu nó dỗ dành: "Trở thành đại anh hùng tất nhiên là tốt, nhưng bán vằn thắn cũng chẳng sao, bình an mạnh khỏe là tốt rồi."

 

Bản thân ta của ngày hôm nay, sớm đã không còn cái vẻ kiêu ngạo của thời trẻ.

 

Nào là phi thường vượt bậc, nào là quyền cao chức trọng, nào là cuộc sống xa hoa, tất cả những mộng tưởng ấy đều không sánh bằng một bát vằn thắn trong tay lúc này.

 

Lương Đản ở học đường rất nghịch ngợm, thằng bé không thích đọc sách mà chỉ thích chạy nhảy leo trèo, múa đao múa thương, tụ tập bạn bè.

 

Tiên sinh thường mách tội nó với ta, ta cũng thường xuyên quở trách, ngặt nỗi lại chẳng mảy may có chút tác dụng.

 

Đứa trẻ lặng lẽ lớn lên, mà ta cũng dần già đi theo năm tháng.

 

Cuộc sống của chúng ta cũng coi như yên ả, nhưng trong hoàng cung bấy giờ lại sóng gió cuộn trào, trời long đất lở.

 

Vị Hoàng đế từng ban cho ta hai chữ "bình thân" kia rốt cuộc đã băng hà, vị Thái T.ử bảy tuổi bé nhỏ lên ngôi Hoàng đế.

 

Tiểu Hoàng đế ngồi trên ngai vàng chưa đầy một năm, Tề Vương đã lấy cớ vua còn quá nhỏ quần thần nghi kỵ, lẽ ra phải nhường ngôi cho bậc hiền tài mà dấy binh sát phạt thẳng vào hoàng cung, kéo vị tiểu Hoàng đế từ ngai vàng xuống, lưu đày tới vùng Lĩnh Nam cách xa nghìn dặm.

 

Vị Hoàng đế được vạn người quỳ lạy giờ đây chính là Tề Vương năm xưa.

 

Bách tính có kẻ mắng hắn là cẩu tặc soán ngôi, có kẻ lại ca tụng hắn anh minh, thế nhưng phần đông đều giống như ta, nhắm mắt làm ngơ không buông lời phán xét.

 

Chúng ta chẳng bận tâm đương kim Hoàng đế là ai, cũng chẳng màng việc hắn lên ngôi bằng cách nào.

 

Những việc kinh thiên động địa đó cách chúng ta quá đỗi xa vời.

 

Điều duy nhất chúng ta bận tâm là ngày hôm nay liệu có cơm để ăn, có áo để mặc hay không.

 

Chỉ là ta bỗng nhớ đến vị mỹ nhân từng ra tay giải vây cho ta năm xưa, bèn nghe ngóng thám thính đôi chút từ người qua đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Người ta nói rằng mỹ nhân ấy đã được phong làm Nhu Phi, đang hưởng muôn phần sủng ái.

 

Ta thật lòng mừng thay cho nàng. Nàng đẹp đến thế, tâm can lại lương thiện đến thế.

 

Y như nữ chính dung mạo xinh đẹp tấm lòng Bồ Tát trong những cuốn thoại bản, nàng xứng đáng có được kết cục viên mãn như vậy.

 

Nhưng thế đạo trần gian, làm sao có được cái kết cục ấy.

 

Vài ngày sau, trên cổng thành treo một t.h.i t.h.ể trần truồng không mảnh vải che thân.

 

Đó chính là mỹ nhân năm xưa, nay là Nhu Phi.

 

Nghe đồn nàng khuyên can Hoàng đế nên đối đãi t.ử tế với vị Tiểu Hoàng đế đã bị phế truất, khiến hắn giận dữ đùng đùng, nghi ngờ nàng cấu kết với thần t.ử tiền triều nên ban c.h.ế.t, lột sạch y phục của nàng treo trên cổng thành phơi thây suốt ba ngày liền.

 

Dẫu tình ý có quấn quýt triền miên đến đâu, ân sủng có nồng hậu thế nào, cũng chỉ trong chớp mắt là tan thành mây khói.

 

Ta rất sợ người c.h.ế.t, nhưng vẫn cất bước đến cổng thành.

 

Mỹ nhân bị treo tít trên cao đung đưa theo gió, dáng vẻ thê t.h.ả.m chẳng nỡ nhìn.

 

Ta ngước đầu nhìn nàng, cố tìm lại cái vẻ phong hoa tuyệt đại, nghìn kiều bá mị của nàng thuở nào.

 

Nhưng nhìn chưa được một lát, ta đã không kìm được mà vịnh tường nôn mửa.

 

Ta thật là một kẻ vô dụng.

 

Ba ngày sau, t.h.i t.h.ể mỹ nhân bị vứt bỏ nơi đồng không m.ô.n.g quạnh.

 

Từng là một sủng phi sắc nước hương trời khuynh đảo hậu cung, nay chẳng qua chỉ là một bộ xương trắng thê lương.

 

Ta bèn lén lút dắt Lương Đản đi đắp cho nàng một nấm mồ.

 

Khi vùi đất chôn cất nàng, ta bỗng nhớ lại cái kiếp sống phàm phu tục t.ử mà ta từng chán ghét, và cả sự phi phàm thoát tục mà ta từng thèm khát và ngưỡng mộ.

 

Thì ra tất thảy vinh hoa phú quý kia đều không phải là đích đến cuối cùng của đời người.

 

Ít nhất là cho đến lúc này, ta thấy làm một kẻ bình thường một chút cũng thật tốt.