8
Đại khái là ông trời không muốn thấy người ta được sống yên ổn, nên luôn thích đối nghịch với thế nhân.
Cuối cùng ngọn lửa tranh quyền đoạt vị chốn hoàng cung cũng cháy lan đến đầu những bá tánh bình dân chúng ta.
Anh Vương mắng Tề Vương cướp ngôi tự lập, liền dấy binh tiến vào hoàng cung thảo phạt Tề Vương.
Tề Vương không chống đỡ nổi, bị b.ắ.n c.h.ế.t ngay trên ghế rồng.
Anh Vương gióng trống khua chiêng đón Tiểu Hoàng đế từ Lĩnh Nam trở về, phò tá cậu bé lên ngôi, tự phong làm Nhiếp chính vương.
Sau đó Anh Vương thâu tóm đại quyền, ỷ thế có binh mã trong tay mà sinh kiêu, tiểu Hoàng đế biến thành bù nhìn.
Chẳng bao lâu sau, Triệu Vương và Thịnh Vương lại dấy binh làm phản, g.i.ế.c sạch cả nhà Anh vương không chừa một ai.
Thịnh vương lên ngôi Hoàng đế. Còn vị tiểu Hoàng đế khi xưa, nghe đồn đã bị Thịnh vương dìm c.h.ế.t đuối dưới ao sen.
Chưa được bao lâu, Triệu Vương và Thịnh Vương lại bắt đầu đ.á.n.h nhau...
Các vương gia luân phiên xông trận, kẻ này vừa hạ màn thì kẻ kia lại lên đài.
Lúc đầu đám vương tôn quý tộc đó còn có một cái cớ đường hoàng, sau này thì đến cái cớ cũng chẳng thèm vẽ ra nữa.
Bọn họ đều thèm khát ngai vàng quyền lực, vì lẽ đó mà mở ra những cuộc tàn sát đẫm m.á.u.
Cuộc sống bình yên mà ta hằng trân trọng đã bị phá vỡ, đao đồ tể đã vung lên ngay trên đỉnh đầu chúng ta.
Phố xá không còn cảnh nhộn nhịp như xưa, gần như chẳng ai dám ra khỏi nhà, bởi ngày nào cũng có binh lính đi qua, ngày nào cũng là binh đao khói lửa.
Kinh thành xưa nay vốn là mảnh đất vương hầu bắt buộc phải tranh giành. Bọn họ ở kinh thành c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, chỉ khổ cho những bách tính như chúng ta.
Đám lính đó sẽ cạy cửa tiệm gạo, mổ heo g.i.ế.c cừu của bách tính, cướp sạch tiền trong tiền trang, bắt đi những cô nương qua đường.
Bọn chúng ăn uống lấy dùng, nào có ai dám đi đòi tiền.
Kẻ nào dám hỏi, liền bị một thanh đao thép c.h.é.m thẳng vào mặt. Ai bảo bọn chúng đều là những kẻ cùng hung cực ác cơ chứ.
Nghe nói cha mẹ và đệ đệ mười mấy năm không gặp của ta vì cố giành lại nửa bao gạo mà đều bỏ mạng dưới đao kiếm của đám binh lính.
Sau mỗi trận đại chiến, trên phố x.á.c c.h.ế.t nằm la liệt khắp nơi, có của tướng quân binh lính, cũng có của bách tính thường dân.
Ta không thể đi bán vằn thắn được nữa. Ta đã gom đủ tiền để mở một cửa tiệm rồi cơ mà, thật đáng tiếc thay.
Sợ cái gì thì cái đó đến. Có một lần, hơn chục tên lính phá cửa xông vào nhà.
Chúng kề đao vào ngay n.g.ự.c ta, nói rằng Hoàng thượng đ.á.n.h trận, yêu cầu bách tính phải quyên tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta run lẩy bẩy hỏi chúng muốn bao nhiêu.
Tên cầm đầu chẳng thèm đếm xỉa đến ta, trực tiếp lệnh cho mấy tên lính lục soát trong nhà một trận.
Chúng lật tung đồ đạc, phá nát nhà cửa thành mớ hỗn độn, rồi moi được một bọc bạc nặng trịch ở dưới gầm giường của ta.
Tên cầm đầu liếc nhìn, tỏ vẻ rất hài lòng, dẫn đám thuộc hạ định bỏ đi.
Máu dồn lên tận não, ta quỳ sụp xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân kẻ đó khóc lóc van xin: "Quan gia, ngài không thể lấy đi hết được, phải chừa lại cho mẹ con ta chút tiền để sống qua ngày chứ."
Đó là tiền tích cóp nhiều năm trời của ta, do ta bán từng bát từng bát vằn thắn mà kiếm ra được.
Hai năm nay thuế má rất nặng, dành dụm được ngần ấy tiền thật sự rất không dễ dàng.
Vốn dĩ ta định dùng số tiền này mở một cửa tiệm, hoặc để cưới cho Lương Đản một người vợ.
Tên cầm đầu hung hăng đạp ta văng ra xa, đầu ta đập mạnh xuống đất, dòng m.á.u ấm nóng chảy ròng ròng trên mặt.
Hắn c.h.ử.i thề: "Lão t.ử giữ lại cho mày một cái mạng là phúc lắm rồi. Còn lải nhải nữa, một đao tiễn mày xuống gặp Diêm Vương!"
Bọn chúng nghênh ngang bỏ đi, ta ôm đầu gục ngã trên đất mà khóc.
Lương Đản đi xách nước về, thấy bộ dạng này của ta liền ném xô nước, hai mắt đỏ ngầu, xách d.a.o phay đòi định đi liều mạng với bọn chúng.
Ta giữ c.h.ặ.t nó lại: "Thôi đi con, đi cũng chỉ là tìm cái c.h.ế.t. Chúng ta đều còn sống, thế này đã là tốt lắm rồi."
9
Dưới chân thiên t.ử, vương hầu đ.á.n.h nhau, bách tính chịu họa.
Sau vô số trận đại chiến, kinh thành gần như đã bị hủy hoại hơn phân nửa.
Căn tiểu viện chúng ta đã ở mười mấy năm cũng bị ngọn lửa thiêu rụi.
Hết cách, chúng ta đành quyết định rời khỏi kinh thành, đến nơi khác kiếm kế sinh nhai.
Rất nhiều người đã rời khỏi nơi này, chạy nạn về phương Nam.
Ta cùng Lương Đản thu thập lại chút đồ đạc còn sót lại, khoác tay nải rời thành đi về phía Nam.
Ở ngoài thành, ta nhìn thấy t.h.i t.h.ể binh lính nằm la liệt khắp nơi.
Trong đó có cả những kẻ mấy ngày trước vừa xông vào nhà ta cướp bạc. Tên cầm đầu t.h.i t.h.ể đứt lìa, c.h.ế.t t.h.ả.m vô cùng.
Ta chẳng mảy may cảm thấy ác giả ác báo, chỉ thầm cảm khái thế đạo tồi tệ, chúng sinh đều khổ.