Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 7



 

Bọn chúng chẳng qua chỉ là củi đốt cho đám quý nhân tranh quyền đoạt lợi, là hàng ngàn hàng vạn sinh mạng bị đem ra làm thứ dọn đường mà thôi.

 

Ta và Lương Đản dựa vào hai đôi chân đi không ngừng nghỉ, đói thì ăn chút lương khô mang theo, khát thì uống nước suối ven đường.

 

Nhưng ra khỏi cửa rồi mới biết, bên ngoài cũng chẳng hề thái bình.

 

Triều chính hỗn loạn hủ bại, quan lại và cường đạo hoành hành khắp chốn, dân chúng lầm than.

 

Rất nhiều nơi đã có quân khởi nghĩa, phản lại triều đình.

 

Đám quý nhân trong triều kia, một mặt bận rộn đấu đá nội bộ, mặt khác lại phái quân trấn áp nghĩa quân.

 

Bọn chúng đi đến đâu, nơi đó xác phơi đầy đồng, đất đai đều bị nhuộm thành màu đỏ thẫm.

 

Chúng ta chật vật phòng bị khắp nơi, nơm nớp lo sợ đi ròng rã suốt ba mươi tám ngày trời, cả người mệt mỏi rã rời, trông vô cùng nhếch nhác.

 

Lúc này mới đi đến một nơi gọi là trấn Bình An, cách xa chốn ồn ào khói lửa, cũng coi như yên ổn, bèn định bụng sẽ an cư tại đây.

 

Lương Đản tìm được một ngôi miếu hoang, chúng ta liền dọn vào đó tá túc.

 

Lúc này gió bấc đã thổi lạnh thấu xương, hai mẹ con ta cuộn mình trên đống rơm rạ rét run cầm cập.

 

Lương Đản bảo ta chờ một lát, nó đi nhặt chút củi khô.

 

Chẳng bao lâu sau nó đã ôm về một bó củi, nhóm lửa lên, vui vẻ hớn hở nói với ta: "Nương, ấm hơn rồi chứ."

 

Ánh lửa ấm áp chiếu lên khuôn mặt hai mẹ con, ta xoa xoa hai bàn tay: "Thật là ấm quá."

 

Chút hơi ấm này còn chưa kịp hơ nóng y phục của chúng ta, trong miếu hoang bỗng xông vào mấy kẻ hắt thùng nước dội tắt đống lửa.

Kẻ cầm đầu là một gã đàn ông trung niên, chỉ tay vào mặt chúng ta quát: "Lũ ăn mày từ đâu đến, dám ăn cắp củi nhà tao!"

 

Lương Đản đứng phắt dậy, gân cổ lên cãi: "Không phải ta ăn cắp, là ta nhặt trong rừng."

 

Kẻ đứng cạnh nhổ nước bọt "Phì" một cái vào nó: "Mày nhặt sao? Khu rừng đó là của lão gia nhà tao, mày lấy cũng coi là ăn cắp."

 

Đôi bên cãi vã xô xát qua lại, đối phương ỷ đông h.i.ế.p yếu, chúng ta rơi vào thế hạ phong.

 

Bọn chúng bắt chúng ta phải bồi thường mười văn tiền. Ngôi miếu hoang này cũng không cho phép kẻ tha hương như chúng ta được ở lại.

 

Chúng ta lục lọi khắp vạt áo, cũng chỉ móc ra được năm văn tiền.

 

Một đồng tiền ép c.h.ế.t anh hùng. Ta thật hết cách, chẳng thể làm phép biến ra thêm năm văn tiền nữa.

 

Ta đành lên tiếng cầu xin hắn, mong hắn giơ cao đ.á.n.h khẽ.

 

Gã đàn ông đối diện nhìn ta bằng nửa con mắt, hừ mũi coi thường: "Không có tiền cũng được, ngươi dập đầu ba cái thật kêu cho ta, coi như bù vào năm văn tiền kia."

 

Ta nghe xong liền vội vàng dập đầu bình bịch ba cái thật kêu, điệu bộ vô cùng nịnh bợ hèn mọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta của lúc này, đã sớm chẳng còn màng đến hai chữ thể diện là gì nữa.

 

Lương Đản đứng bên cạnh bi phẫn gào lên: "Nương ơi, nương!"

 

Cuối cùng bọn chúng cũng buông tha, đuổi chúng ta ra khỏi miếu hoang, không cho phép tá túc trong trấn.

 

Chúng ta đành phải tiếp tục cất bước giữa gió rét sương lạnh cắt da cắt thịt.

 

Dọc đường đi Lương Đản trầm mặc rất lâu, rất lâu, rồi đột nhiên nói với ta: "Nương, nỗi nhục nhã khổ sở ngày hôm nay, ắt có một ngày, con sẽ bắt bọn chúng phải trả lại gấp bội."

 

10

 

Chúng ta lại phải đi bộ rất xa. Năm văn tiền ít ỏi còn lại đã đưa cho đám ác đồ kia, lương khô cũng sớm cạn kiệt, hai mẹ con chẳng còn lại chút gì.

 

Suốt dọc đường đi chúng ta chỉ đành ngửa tay xin ăn, lúc thì xin được bát cháo loãng, có lúc lại là nửa chiếc bánh nướng mỏng.

 

Phần nhiều thời gian là chẳng xin được gì, bởi lẽ hiện giờ cảnh đời ai nấy đều khốn khó bần hàn.

 

Ta và Lương Đản thường xuyên bị đói, suốt một hai ngày trời mà chẳng có hột cơm nào bỏ bụng, đói quá thì vơ cỏ dại ven đường mà ăn.

 

Lương Đản ngày càng ít nói, con người cũng trở nên trầm mặc hơn.

 

Nó đường đường là đấng nam nhi bảy thước, giờ đây chỉ có thể ăn đồ bố thí, ta hiểu trong lòng nó sầu khổ đến nhường nào.

 

Lại một lần nữa nhịn đói suốt hai ngày, ta không chịu nổi nữa mà đói lả đi.

 

Lương Đản cõng ta trên lưng, chần chừ gõ cửa một hộ gia đình.

 

Chủ nhà là một lão bá hiền từ, cho ta một bát cháo nóng, ta mới từ từ tỉnh lại.

 

Lão bá hỏi han chúng ta rất nhiều, biết được mẹ con ta là dân chạy nạn từ kinh thành tới.

 

Ông ấy quả là người tốt, thương xót cho cảnh ngộ đáng thương của hai mẹ con nên cho mượn gian phòng trống để ở tạm một đêm.

 

Chúng ta cảm kích đến rơi nước mắt mà ở lại. Ai ngờ nửa đêm trong thôn chợt ầm ĩ hỗn loạn, Lương Đản rón rén chạy ra xem xét mới hay thôn này vừa bị đạo tặc cướp bóc.

 

Hôm sau lão bá khóc lóc kể khổ với chúng ta, quanh đây có toán sơn tặc, cứ cách một khoảng thời gian lại tràn xuống núi đốt phá cướp bóc, ức h.i.ế.p dân lành.

 

Mấy thôn làng lân cận đều chịu khổ sở trăm bề, mà quan phủ thì căn bản chẳng thèm quản.

 

Lương Đản cau mày hỏi: "Đêm qua con thấy đám sơn tặc đó cũng chỉ tầm vài chục tên, nếu như hương thân phụ lão mười dặm tám thôn liên thủ lại chống cự, bọn cướp chưa chắc đã chiếm được thế thượng phong."

 

Lão bá lau nước mắt: "Toàn là những phường liều mạng, ai mà dám đối đầu với bọn chúng cơ chứ?"

 

Lương Đản suy nghĩ hồi lâu, bèn khẩn cầu lão bá cho mẹ con ta ở lại thêm ít bữa, biết đâu chừng nó có thể dẹp yên được họa sơn tặc nơi đây.

 

Lão bá nửa tin nửa ngờ, rốt cuộc vẫn gật đầu ưng thuận.