Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 8



 

11

 

Lương Đản chạy ngược chạy xuôi sang các thôn lân cận, thuyết phục mọi người đồng lòng hợp sức đ.á.n.h đuổi sơn tặc.

 

Nhiều người bị ức h.i.ế.p đã thành quen, ban đầu còn ngần ngại không muốn, nhưng Lương Đản không bỏ cuộc, liên tục khuyên nhủ.

 

Nó mắng bọn họ hèn nhát, tài sản bị cướp bóc, thê nhi bị làm nhục, vậy mà bọn họ lại cam tâm tình nguyện làm con rùa rụt cổ mãi hay sao.

 

Chẳng ai lại muốn mình cứ bị chà đạp mãi, đa số mọi người đều ôm hận thấu xương với bọn sơn tặc, dần dần cũng có người gật đầu đồng ý với Lương Đản, đi theo nó lập thành đội hộ vệ.

 

Một người lôi kéo hai người, hai người lôi kéo ba người, quân số ngày một đông thêm, tay lăm lăm cuốc xẻng, liềm, d.a.o rựa, ngày đêm rèn luyện kĩ năng g.i.ế.c tặc.

 

Bọn họ chia nhau đứng gác, kẻ đi tuần, người đào hố bẫy, nghiễm nhiên ra dáng một đạo quân nhỏ.

 

Ta chợt nhớ lại thuở nhỏ Lương Đản rất mê đọc binh thư, nay quả nhiên đã có đất dụng võ.

 

Lần tiếp theo bọn sơn tặc xuống núi tác oai tác quái, đã bất ngờ rơi vào ổ phục kích của dân làng.

 

Lương Đản dẫn đầu dũng mãnh xông pha c.h.é.m g.i.ế.c. Nói cho cùng đám sơn tặc kia cũng chỉ là một lũ nông dân bị ép lên núi làm cướp, vừa thấy trận thế này liền luống cuống tay chân chẳng biết làm sao.

 

Cuối cùng sơn tặc t.ử thương hơn quá nửa, vài tên còn sót lại cũng vắt chân lên cổ mà tháo chạy thục mạng.

 

Lương Đản dẫn dắt mọi người thừa thắng xông lên đ.á.n.h thẳng vào sào huyệt của sơn tặc, mang về được một phần tài sản từng bị cướp mất.

 

Trận "chiến dịch tiễu phỉ" lần này, dưới sự dẫn dắt của Lương Đản đã giành được thắng lợi vang dội.

 

Dân làng reo hò nhảy múa, tôn sùng hai mẹ con ta như thượng khách.

 

Không chỉ thiết đãi chúng ta rượu ngon thức nhắm, họ còn chia cho ta một căn tiểu viện và hai mảnh ruộng.

 

Chúng ta mừng rỡ vô cùng, cả một quãng đường phiêu bạt, cuối cùng cũng có được một nơi để an thân.

 

Chúng ta vô cùng trân quý chuỗi ngày bình yên khó có được này.

 

Ta thường ra đồng ngắm hai mảnh đất đó, mong chờ mùa xuân mau đến.

 

Ta gieo xuống những hạt giống, để chúng đ.â.m chồi nảy lộc, mọc lên những mầm non hy vọng.

 

12

 

Tháng ngày an ổn của chúng ta kéo dài vỏn vẹn hai tháng, trong thôn đột nhiên kéo đến rất nhiều quan binh.

 

Bọn chúng lùng sục từng nhà từng hộ, hễ thấy thanh niên trai tráng là bắt đi sung quân hoặc làm phu phen.

 

Lần này là một đại quân đông đảo, trang bị đầy đủ, dân làng chẳng thể vùng lên phản kháng như cách đã làm với bọn sơn tặc được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đại quân càn quét qua một đợt, mười dặm tám thôn xung quanh hầu như chỉ còn lại toàn người già, trẻ nhỏ và nữ nhân chân yếu tay mềm.

 

Mấy năm trước con trai nhà bà lão hàng xóm đã bị bắt đi sung quân, bỏ xác nơi xứ người.

 

Nay đứa cháu nội mới tròn mười một tuổi của bà lại bị bắt đi, bà kêu gào c.h.ử.i bới, suýt chút nữa khóc mù cả đôi mắt.

 

Hôm đó Lương Đản bám vào dây gàu treo mình lơ lửng giữa lưng chừng giếng nước, mới may mắn trốn thoát đợt lùng sục kia.

 

Sau hai ngày dài trầm mặc, nó quỳ sụp xuống trước mặt ta.

 

Nó nói nó muốn đi gia nhập nghĩa quân. Triều đình bức ép con người ta vào con đường cùng, vậy thì nó dứt khoát làm phản triều đình.

 

Nó bảo không có vương hầu tướng lĩnh nào vừa sinh ra đã cao quý, nó không cam lòng cứ mãi bị thế đạo này ức h.i.ế.p chà đạp.

 

Xuyên qua hình bóng nó, ta thấp thoáng nhìn thấy hình bóng của chính bản thân ta thời tuổi trẻ.

 

Ta gạt đi nước mắt, mỉm cười bảo Lương Đản: "Hài t.ử, con đi đi."

 

Ta biết nó có lòng dũng cảm, có mưu lược, và cũng có cả dã tâm.

 

Đêm trước khi nó rời đi, ta thức trắng một đêm, xé y phục của mình lấy vải cắt may cho nó một bộ y phục mới.

 

Lúc đi, Lương Đản dập đầu với ta, cố tỏ ra vẻ ung dung cười nói: "Nương, biết đâu chừng nhi t.ử lại tranh được chức vương hầu. Tới lúc đó nhất định sẽ để nương hưởng trọn vinh hoa phú quý trên thế gian này."

 

Ta cũng nuốt lệ vào trong, gượng cười đáp: "Mọi vinh hoa phú quý cũng chẳng sánh bằng con được bình an. Nương ở nhà chờ con về."

 

13

 

Từ ngày Lương Đản rời đi, ta già đi trông thấy, mái tóc lốm đốm những sợi bạc tự lúc nào.

 

Ta ngày ngày ngóng tin tức xem nghĩa quân dạo này ra sao, thắng hay bại, t.ử thương thế nào.

 

Thế nhưng nghe thiên hạ đồn đại, có đến dăm bảy lộ nghĩa quân, phần lớn đều liên tiếp chuốc lấy t.h.ả.m bại.

 

Lòng ta như lửa đốt lại thêm phần xót xa. Việc duy nhất có thể làm chỉ là ngày đêm thắp hương cầu nguyện cho Lương Đản bình an.

 

Ta nếm trải cảm giác như ngồi trong chảo dầu sôi suốt ba tháng ròng rã, mới ngóng được chút tin tức của Lương Đản truyền về.

 

Là một thanh niên bịt mặt gõ cửa nhà ta vào lúc đêm khuya, giao cho ta một tay nải nhỏ, cùng một phong thư do chính tay Lương Đản viết.

 

Ta mừng rỡ đến trào nước mắt.

 

Chiến hỏa liên miên suốt ba tháng, thư nhà đáng giá vạn lạng vàng.