Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 3



Sống chung một giường bao nhiêu năm nay, chúng tôi chỉ cần nhìn nhau một cái là biết đối phương cũng đã sống lại quay trở về. Trong căn phòng từng tràn ngập mật ngọt này, hai chúng tôi bỗng trở nên ngượng ngùng, xa cách, và thậm chí còn mang theo cả sự oán hận.

"Xin lỗi." Khương Cạnh lên tiếng trước: "Vừa rồi anh giận quá mất khôn, không nên nói những lời như vậy."

Tôi nhìn anh ta, tự dưng cảm thấy buồn cười kinh khủng.

Năm mười bảy tuổi, trong căn phòng trọ nhỏ bé này, hai đứa lạnh đến mức phải ôm c.h.ặ.t lấy nhau mà ngủ. Anh ta vừa ủ ấm bàn chân lạnh giá cho tôi, vừa đỏ mắt nói:

"Vợ ơi, tại anh vô dụng làm em phải chịu khổ."

"Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không phụ lòng em, anh nhất định sẽ mãi mãi yêu em."

Hồi đó tôi đã tin sái cổ. Chỉ là tôi không ngờ, cái gọi là "mãi mãi" lại ngắn ngủi đến thế. Chỉ chớp mắt một cái, mười ba năm sau, chính anh ta lại chỉ thẳng vào mặt tôi mà sỉ nhục: "Cô không khốn nạn chắc? Mười bảy tuổi đã ngủ chung giường với đàn ông."

Trong căn phòng chật hẹp, chúng tôi mỗi người ngồi một góc, không ai mở lời.

"Em…" Khương Cạnh vừa định nói gì đó thì bị tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.

Tôi ra mở cửa, nhưng khoảnh khắc nhìn rõ người đứng bên ngoài, đồng t.ử của tôi co rụt lại dữ dội!

Mẹ tôi đang đứng ở cửa, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi, bụi bặm đường xa. Mái tóc xoăn vốn được chăm chút kỹ lưỡng nay đã xơ xác, rối bù. Người ngày nào cũng phải trang điểm như bà lúc này làn da lại vàng vọt, quầng mắt đỏ ửng.

Bà lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Đi, theo mẹ về nhà!"

Tôi sững sờ, ký ức như thủy triều ùa về!

Đúng rồi, kiếp trước mẹ tôi cũng thế này. Bà không biết bằng cách nào đã dò hỏi được chỗ ở của tôi và Khương Cạnh, vượt đường xá xa xôi đến để đưa tôi về. Nhưng tôi sống c.h.ế.t không chịu về cùng bà, bảo rằng tôi yêu Khương Cạnh, tôi phải ở bên anh ta.

Mẹ tôi vừa khóc vừa tát tôi một cái trời giáng: "Mẹ nuôi con khôn lớn bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ vì một thằng đàn ông mà con ngay cả bố mẹ cũng không cần nữa sao!"

Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ? Tôi không nhớ nữa. Tôi chỉ nhớ cái nhìn thất vọng tột cùng của mẹ trước khi quay đi, bà nghẹn ngào bảo: "Sau này, mẹ coi như con đã c.h.ế.t rồi, coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này, con cũng không có người mẹ này nữa!"

Kể từ đó, tôi và bố mẹ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Mãi đến sau khi Khương Cạnh khởi nghiệp thành công, chúng tôi mang theo quà cáp muốn quay về làm hòa, xoa dịu mối quan hệ, nhưng lại bị bố mẹ thẳng tay ném hết đồ đạc ra ngoài. Tình thân do chính tay tôi c.h.ặ.t đứt đã trở thành nỗi đau âm ỉ, vĩnh viễn không thể xóa nhòa trong lòng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng mẹ tôi run run, đầy gian nan: "Bây giờ con theo mẹ về, mẹ sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, gia đình ba người chúng ta lại sống tốt với nhau. Bằng không, con cứ coi như mẹ chưa từng sinh ra con, con cũng không có người mẹ này..."

Bà vẫn đang nói, nhưng tai tôi bỗng ù đi, chẳng nghe rõ được gì nữa. Tôi chỉ chăm chú nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của mẹ, sống mũi cay xè, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt.

Đã bao lâu rồi? Đã bao lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy mẹ của mình như thế này?

Mẹ vẫn đang tiếp tục nói, tôi liền đưa tay ra nắm c.h.ặ.t lấy tay bà, nhẹ giọng ngắt lời: "Vâng, mẹ, con theo mẹ về."

"Nếu con không về thì coi như mẹ nuông chiều con vô ích bấy lâu nay... Cái gì cơ?" Mẹ tôi đột ngột dừng lại, hai mắt mở to kinh ngạc.

"Con bảo là, con sẽ theo mẹ về."

Kiếp trước tôi ra đi quyết tuyệt như vậy, thế nên mẹ tôi rõ ràng là không thể ngờ được kiếp này tôi lại đồng ý một cách nhanh ch.óng và dứt khoát đến thế.

Khương Cạnh đang ngồi một bên cũng bật người, ngoảnh phắt đầu lại nhìn tôi trong sự kinh ngạc.

Mẹ tôi nhìn thấy anh ta, sắc mặt lập tức trầm xuống, nhưng vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu:

"Cậu Cạnh này, cậu cũng đừng trách tôi ép hai đứa phải chia tay. Cậu nhìn xem nơi hai đứa đang ở đi, cậu có thể cho Phương Nặc được cái gì?"

"Phương Nặc nhà tôi từ nhỏ tuy không đến mức là cành vàng lá ngọc, nhưng tôi và bố nó cũng chưa từng để nó thiếu thốn thứ gì. Nếu không phải tại cậu, nó cả đời này cũng không phải chịu loại khổ cực này."

"Con bé không kiên trì được lâu đâu, sớm muộn gì hai đứa cũng chia tay thôi. Chia tay sớm ngày nào hay ngày nấy, đỡ làm lỡ dở tương lai của nhau."

Nói xong, mẹ tôi như trút được gánh nặng ngàn cân, ngay cả đồ đạc của tôi bà cũng không thèm thu dọn, nắm tay tôi kéo đi luôn.

Tôi khẽ nhếch môi cười chua chát.

Mẹ tôi không nói sai, nếu không có Khương Cạnh, thực ra cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ phải chịu những khổ cực như vậy. Nhưng bà cũng đã sai, bởi vì ở kiếp trước, tôi thực sự đã kiên trì đến cùng.

Người không kiên trì được, người bỏ cuộc giữa chừng... chính là Khương Cạnh.

Qua hình ảnh phản chiếu trong gương, tôi thấy sắc mặt Khương Cạnh tái mét đi từng chút một.