Không biết là do những lời mẹ tôi vừa nói, hay là vì tôi sắp rời đi.
Những năm tháng bên nhau kiếp trước, dù có khổ cực đến đâu tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa anh ta, ngay cả vụ ly hôn cuối cùng kia cũng là do anh ta ép tôi. Có lẽ anh ta chưa bao giờ ngờ được rằng, tôi cũng có ngày chủ động bỏ đi.
Tôi định nói lời tạm biệt, nhưng nghĩ lại rồi lại thôi, tôi chẳng nói câu nào.
Cần gì phải nói nữa chứ? Những lời nên nói, không nên nói, những điều tốt đẹp lẫn tồi tệ, kiếp trước chúng tôi đều đã nói cạn kiệt với nhau rồi.
Tôi bước ra ngoài, khép cánh cửa lại sau lưng.
4
Bố tôi cũng không thể ngờ được tôi lại ngoan ngoãn theo mẹ về nhà như vậy. Ban đầu ông định đ.á.n.h tôi, nhưng khi giơ tay lên, mắt ông đã đỏ hoe trước.
Ông thở dài một tiếng thườn thượt rồi hạ tay xuống: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi, sau này ngoan ngoãn ở nhà đi."
"Bố và mẹ... không ép con nữa."
Tối hôm đó, mẹ nấu rất nhiều món ăn. Bà dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đến cuối cùng, bà chỉ lặng lặng gắp một miếng sườn vào bát của tôi: "Thời gian qua ở bên ngoài chịu khổ nhiều rồi đúng không, ăn nhiều một chút đi con."
...
Đêm ấy, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi lại mơ thấy kiếp trước.
Trong mơ vẫn là căn văn phòng đó, tôi đẩy cửa bước vào, bắt gặp Tống Y đang ngồi trên đùi Khương Cạnh. Khoảnh khắc ấy trời đất như quay cuồng, tôi đứng hình tại chỗ, thậm chí quên cả tức giận.
Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là khi cô gái đó giật mình ngẩng đầu lên, đường nét lông mày và ánh mắt của cô ta rõ ràng có vài phần giống tôi ngày xưa. Ngây thơ hồn nhiên, chưa từng nhuốm bụi trần.
Tôi của ngày xưa cũng từng như thế. Nhưng sau bao nhiêu năm cùng Khương Cạnh bươn chải khởi nghiệp, sự đơn thuần trong đôi mắt tôi từ lâu đã biến mất không một dấu vết.
Ban đầu Khương Cạnh biết mình sai nên đã xin lỗi, hứa hẹn sẽ bù đắp cho tôi. Thế nhưng, nỗi đau bị phản bội không phải là chuyện chỉ cần tha thứ một lần, mà là mỗi khi nhớ lại chuyện đó, tôi đều phải đấu tranh để tha thứ cho anh ta thêm một lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chẳng mấy chốc, sự áy náy của anh ta cũng tiêu tan sạch sẽ, và chuỗi ngày sau đó là những trận cãi vã vô bờ bến.
Tôi sa thải Tống Y, anh ta liền tuyển cô ta trở lại làm thư ký riêng, thậm chí còn mua hẳn một căn biệt thự bên ngoài cho cô ta, thức trắng đêm này qua đêm khác không chịu về nhà.
Tình cảm tích lũy suốt mười ba năm yêu nhau, cuối cùng đã tiêu hao đến cạn kiệt trong những đêm dài thức trắng nhìn trân trân lên trần nhà mà rơi lệ, trong vô số lần buông lời nguyền rủa, cay độc không tiếc lời với đối phương.
Hiếm có cặp vợ chồng nào gắn bó bên nhau từ thuở thiếu thời, vậy mà cuối cùng lại có thể đi đến bước đường hận không thể để đối phương c.h.ế.t đi cho khuất mắt.
Khi tỉnh dậy trời vẫn còn tối, chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường tỏa ra ánh sáng xanh le lói.
2:53 sáng.
Tôi đứng dậy, bước đến bên bệ cửa sổ nơi mình từng liều mạng nhảy xuống để bỏ trốn cùng Khương Cạnh năm xưa. Ánh trăng sáng như nước, soi rọi màn đêm tĩnh mịch.
Tất cả những chuyện đã qua lần lượt hiện về, tôi không kìm được mà tự hỏi: Ngày đó, tôi thực sự thích Khương Cạnh đến thế sao? Hay là tôi chỉ thích sự tự do mà anh ta mang lại, mượn danh nghĩa tình yêu dành cho anh ta để trốn chạy khỏi sự kiểm soát nghẹt thở của bố mẹ?
Nhưng những điều đó bây giờ đều không còn quan trọng nữa rồi.
Kiếp trước ngỗ ngược không hiểu chuyện, tôi cũng đã phải trả một cái giá quá đắt. May mắn thay ông trời có mắt, vẫn thương tình cho tôi một cơ hội để làm lại cuộc đời.
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Khương Cạnh vốn dĩ chỉ là một tai nạn. Kiếp này, tôi sẽ không đi chệch đường ray thêm một lần nào nữa.
5
Tôi quay lại trường học. May mà trước đó thành tích của tôi rất tốt, tuy có bỏ lỡ một số bài học trong nửa năm qua nhưng ảnh hưởng không quá lớn, tôi vẫn được xếp vào lớp cũ. Bố mẹ tôi chỉ nói với mọi người là tôi bị ốm nên phải về nhà tĩnh dưỡng, thỉnh thoảng có vài lời xầm xì bàn tán nhưng cũng nhanh ch.óng qua đi.
Tôi khôi phục lại cuộc sống bình lặng như trước đây. Khương Cạnh cũng đã lâu không xuất hiện.
Đột nhiên tôi nhớ ra, kiếp trước vào khoảng thời gian này, anh ta từng đổ một trận bệnh thập t.ử nhất sinh. Nhìn Khương Cạnh có vẻ rất khỏe mạnh, cơ bắp săn chắc đẹp đẽ, nhưng thực chất thể trạng bên trong lại chẳng ra làm sao.
Anh ta từ nhỏ đã sống với bà nội, sau khi bà mất thì phải tự mình bươn chải nuôi thân, một đứa trẻ bé tí ăn bữa đực bữa cái, lo no bụng còn khó nói gì đến chuyện dinh dưỡng cân bằng.
Kiếp trước tầm này anh ta bệnh rất nặng, nhiều lúc còn ho ra m.á.u, chính tôi đã ở bên cạnh chăm sóc không rời nửa bước thì anh ta mới khỏi hẳn. Kể từ đó, tôi luôn tìm mọi cách để bồi bổ cơ thể cho anh ta, đổi món liên tục mỗi ngày để đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng. Nuôi dưỡng như thế suốt mấy năm trời, cơ thể của Khương Cạnh mới được tôi điều dưỡng tốt lên.