Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 5



Lần này không có tôi, liệu anh ta có vượt qua được không?

Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác khó tả, nhưng ngay khi nhớ lại câu sỉ nhục mà anh ta đã mắng mình, tôi liền ép bản thân phải sắt đá trở lại.

Tôi một lòng một dạ vì anh ta, nhưng trong mắt anh ta đó chẳng qua là loại "rẻ rách" tự rước lấy nhục, tôi còn nhào vào làm gì nữa? Tôi không nợ nần gì anh ta cả.

Kiếp này, hai chúng tôi cứ thế đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng là tốt nhất.

Vừa mới tưởng rằng mình và Khương Cạnh sẽ cứ thế mà rẽ lối hai ngả, không ngờ một tháng sau, anh ta lại đột nhiên xuất hiện.

Trên đường tan học về nhà, cô bạn đi cùng tôi bỗng nhiên khẽ thốt lên kinh ngạc: "Cậu nhìn kìa, cái anh chàng kia đẹp trai quá... Ơ, đó không phải là Khương Cạnh sao? Nghe nói dạo trước cậu ta bảo lưu học kết quả mà, sao giờ lại đi học lại rồi?"

Cậu ấy cười hi hí rồi huých vào tay tôi: "Nghe đồn hai người từng yêu nhau, có phải cậu ta đến tìm cậu không đấy?"

Tôi mặt không cảm xúc: "Chưa từng yêu đương gì hết, đừng nói bậy."

Cô bạn "xì" một tiếng: "Tớ lại cứ tưởng cậu thực sự từng hẹn hò với cực phẩm thế này cơ đấy, nghe nói con gái thích cậu ta xếp hàng dài đến tận trường Cấp 3 số 4 luôn kìa, hoa khôi bên đó trước đây còn khóc lóc đòi sống đòi c.h.ế.t để được ở bên cậu ta đấy."

"Không liên quan đến tớ." Tôi nhìn thẳng về phía trước, bước tiếp.

Tôi không nghĩ Khương Cạnh đến để tìm mình. Cũng giống như việc tôi đã hoàn toàn cạn sạch tình cảm với anh ta, ấn tượng của anh ta về tôi chắc cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Tôi từng hận anh ta đến mức tim rỉ m.á.u, tôi dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa anh ta, thậm chí thà kéo cả đời mình xuống vũng bùn chứ nhất quyết không chịu ly hôn để tác thành cho anh ta.

Cái năm đó, mỗi lần chúng tôi gặp nhau là lại kết thúc bằng những trận cãi vã ầm ĩ, hầu như ngày nào anh ta cũng đến ở chỗ Tống Y.

Cuối cùng tôi thực sự mệt mỏi rồi, lòng đã c.h.ế.t, tuy ly hôn là do tôi chủ động đề xuất, nhưng tôi cũng có thể nhận ra anh ta đã thở phào nhẹ nhõm một hơi. Anh ta còn hào phóng chia cho tôi 10% cổ phần công ty coi như tiền đền bù.

Một Khương Cạnh như thế làm sao có thể đến tìm tôi chứ? Chúng tôi có lẽ là hai người ghét phải nhìn thấy mặt nhau nhất trên đời này rồi.

Thế nhưng ngoài dự đoán, Khương Cạnh lại thực sự sải bước đi thẳng về phía tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi đến gần, tôi mới phát hiện anh ta gầy đi rất nhiều, trên mặt vẫn còn vương nét nhợt nhạt và tiều tụy của một người vừa mới gượng dậy sau trận bạo bệnh.

Anh ta nói với bạn tôi: "Xin lỗi, tôi có chút chuyện muốn tìm Phương Nặc."

Cô bạn nháy mắt ra hiệu với tôi đầy ẩn ý rồi cười hì hì: "Tớ biết rồi, biết rồi, vậy tớ đi trước nhé, mai gặp lại!"

Tôi cau mày: "Anh tìm tôi có việc gì?"

Chẳng lẽ anh ta muốn phân chia rõ ràng các dự án khởi nghiệp từ kiếp trước sao? Nếu thế thì tôi sẽ không nhường cho anh ta đâu. Tôi đã tính kỹ rồi, sau khi thi đại học xong tôi sẽ tự mình khởi nghiệp, có kinh nghiệm của kiếp trước, nghĩ ra lần này chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng lại nằm ngoài dự tính của tôi, Khương Cạnh đến đây hoàn toàn không phải để nói những chuyện đó.

Anh ta cụp mắt nhìn tôi, dừng lại một chút rồi mới mở lời: "... Anh xin lỗi."

Tôi nhạt nhẽo đáp: "Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh, còn chuyện gì nữa không? Không có gì thì tôi đi đây."

Những tổn thương đó không phải chỉ bằng một câu xin lỗi đơn giản là có thể xóa nhòa, và tôi cũng không có tư cách thay mặt cho chính mình ở kiếp trước để tha thứ cho anh ta.

"Chúng ta nói chuyện đi Phương Nặc," Khương Cạnh vò mái tóc, lộ rõ vẻ phiền muộn, "Anh và Tống Y thực sự không phải như em nghĩ đâu…"

"Không phải như tôi nghĩ?" Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Chẳng lẽ hai người ngày nào cũng đắp chăn thuần khiết chỉ để buôn chuyện, thảo luận về hướng phát triển của công ty thôi sao?"

"Em đừng như vậy, thật ra đối với Tống Y anh chỉ là cảm giác mới lạ nhất thời thôi, anh chưa từng muốn ly hôn với em."

"Ở bên nhau ngần ấy năm, anh thừa hiểu hôn nhân là điều quan trọng nhất, anh cũng đã nói rõ với cô ta là anh không đời nào ly hôn với em. Lúc cuối cùng đồng ý với em là do anh bị chọc tức đến phát điên lên thôi…"

"Chẳng liên quan gì đến tôi nữa rồi." Tôi cắt ngang lời anh ta: "Khương Cạnh, từ nay về sau đường ai nấy đi, cầu độc mộc ai người nấy bước, đừng tìm tôi nữa."

Sắc mặt Khương Cạnh thay đổi xoạch một cái, vài giây sau đột nhiên nhếch mép cười giễu.

"Được rồi Phương Nặc, chẳng phải chỉ là chia tay thôi sao, làm như thể tôi sẽ quấy rầy cô không bằng." Anh ta lại khôi phục dáng vẻ cợt nhả, bất cần đời của kiếp trước: "Vậy thì chúng ta tụ họp êm đẹp thì cũng giải tán trong êm đẹp, sau này chúc cô hạnh phúc."

"Chắc chắn rồi, vì kiếp này tôi sẽ không bao giờ ở bên anh nữa."