Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 6



Nụ cười trên khóe môi Khương Cạnh cứng đờ, không thể duy trì nổi nữa.

Tôi quay lưng bỏ đi. Cho đến khi rẽ vào góc phố, tôi khẽ liếc mắt nhìn qua khóe mắt.

Anh ta vẫn đứng chôn chân ở đó, chẳng thể nhìn rõ là biểu cảm gì.

6

Nhờ vẫn giữ được trí nhớ và nền tảng kiến thức của kiếp này, tuy việc học lại có chút bỡ ngỡ nhưng cũng không quá khó khăn với tôi.

Hơn nữa, con trai của bạn thân mẹ tôi là Trình Tranh vừa chuyển trường đến, thành tích của cậu ấy còn tốt hơn cả tôi.

Chúng tôi ở bên nhau vài ngày thì phát hiện thói quen sinh hoạt và sở thích của hai đứa rất giống nhau, thế nên nhanh ch.óng trở nên thân thiết. Có bài toán nào không biết làm, tôi đều có thể hỏi cậu ấy. Vừa hay nhà hai đứa lại ở gần nhau, lúc tan học còn có thể cùng nhau đi về.

Trình Tranh là một người rất tốt, có lẽ vì bố mẹ cậu ấy đều là những người tri thức chuẩn mực nên tính tình cậu ấy vô cùng ôn hòa và lễ phép. Lần nào cậu ấy cũng đưa tôi đến tận cửa nhà rồi mới quay về, lúc giảng bài cho tôi cũng cực kỳ kiên nhẫn, không chút phiền hà.

Cậu ấy cũng rất đẹp trai, vừa chuyển trường đến đã thu hút sự chú ý của mọi người. Mỗi lần ra chơi, ngoài cửa sổ sau của lớp học luôn có rất nhiều bạn nữ tụ tập đến để ngắm cậu ấy.

Có điều trong lòng Trình Tranh chỉ có việc học, kết giao với cậu ấy mang lại cảm giác rất nhẹ nhàng, thoải mái.

Hôm nay đến lượt Trình Tranh trực nhật, tôi tự mình đi bộ về nhà sau giờ tan học.

Thế nhưng không hiểu sao trên đường đi, tôi luôn có cảm giác có người đang theo đuôi mình. Mấy ngày nay tôi thường xuyên có cảm giác này, nhưng mỗi lần ngoảnh đầu lại thì chẳng thấy ai.

Tôi ngờ vực hay là do mình nghĩ quá nhiều, nhưng khi đi qua một con hẻm tối tăm nhất do chiếc đèn đường bị hỏng, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân đằng sau đang dồn dập tiến lại gần.

Tôi sợ phát khiếp, vừa định cắm đầu chạy thì bỗng bị một lực mạnh giữ c.h.ặ.t lấy. Mấy gã du côn tóc vàng hoe say khướt, phả ra đầy mùi rượu, đang nhìn tôi với ánh mắt dâm đãng, thèm thuồng.

"Em gái ơi, học hành mệt mỏi thế? Hay để các anh đưa đi chơi nhé."

Kiếp trước, tôi cũng bị sàm sỡ ở chính con hẻm nhỏ này và được Khương Cạnh cứu. Nhưng lần này, đã không còn Khương Cạnh nữa rồi.

Tôi cố đè nén sự hoảng loạn trong lòng: "Bố mẹ tôi đang đợi tôi ở ngay phía trước."

Đám du côn nghe vậy liền cười rộ lên: "Thế thì tốt quá, chúng ta đi cùng nhau luôn cho vui."

Vừa nói, bàn tay bẩn thỉu của gã vừa thò ra định sờ soạng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi bị tôi quyết liệt đẩy ra, gã thẹn quá hóa giận giơ cao lòng bàn tay định tát: "Con điếm thối này, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à!"

Tôi nhắm nghiền mắt theo bản năng, nhưng ngay sau đó chỉ nghe thấy một tiếng nắm đ.ấ.m xé gió vang lên, gã du côn đau đớn hừ một tiếng rồi lùi lại.

Tôi mở mắt ra, đã thấy Trình Tranh đang chắn trước mặt mình, gã du côn tóc vàng kia bị cậu ấy bẻ ngoặt một tay ra sau, ấn c.h.ặ.t vào tường.

Hai gã du côn còn lại thấy đồng bọn bị đ.á.n.h liền định lao lên vồ lấy. Trình Tranh phản ứng cực nhanh, cậu ấy đá mạnh vào nhượng chân của một tên làm gã khụy xuống, tay kia dùng cùi chỏ huých mạnh vào bụng tên còn lại.

Cậu ấy từng học tán thủ, động tác dứt khoát, gọn gàng, chỉ vài chiêu đã đ.á.n.h cho mấy gã du côn nằm bò ra đất.

Nhưng trong lúc hỗn loạn, một gã đột nhiên rút ra một con d.a.o găm. Trình Tranh né không kịp, cánh tay bị rạch một đường dài. Cậu ấy thẳng chân đạp văng gã đó ra, rồi nhanh tay đoạt lấy con d.a.o.

Mấy gã du côn biết không đấu lại, liền chật vật bò dậy rồi kéo nhau tháo chạy.

Trình Tranh khẽ nhíu mày, tôi nhìn thấy m.á.u tươi trên cánh tay cậu ấy đã rỉ ra, thấm đẫm vạt áo.

Tôi vừa bàng hoàng vừa sợ hãi, may mà trong cặp sách có mang theo hộp y tế cá nhân, tôi vội vàng lấy cồn i-ốt và tăm bông ra để xử lý vết thương cho Trình Tranh. Vết thương tuy không quá sâu nhưng khá dài, m.á.u cứ liên tục rỉ ra ngoài.

Đầu ngón tay tôi run lẩy bẩy: "Hôm nay thực sự cảm ơn cậu... Không phải cậu phải trực nhật sao, sao lại đến đây?"

Trình Tranh ôn tồn nói: "Tớ sợ cậu đi xe về một mình không an toàn, nên vừa dọn dẹp xong là đuổi theo ngay, cũng may là đến không quá muộn."

"... Có đau không?" Tôi nhìn vết thương của cậu ấy, không kìm được mà hỏi.

"Không đau đâu." Trình Tranh an ủi tôi: "Đừng sợ, lát nữa tớ đưa cậu về nhà."

"Tớ…" Tôi vừa định lên tiếng thì ánh mắt chợt quét qua đầu con hẻm.

Ở nơi đó, Khương Cạnh đang đứng ngược sáng, lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi.

7

Anh ta từng bước tiến lại gần: "Phương Nặc, nó là thằng nào?"

Tôi theo bản năng nhíu c.h.ặ.t mày: "Sao anh lại tới đây? Liên quan gì đến anh."

"Không liên quan đến tôi?!" Trên mặt Khương Cạnh xẹt qua một nét tổn thương xen lẫn khó tin: "Mấy ngày nay ngày nào tôi cũng đi theo để bảo vệ cô, chỉ có hôm nay đến muộn một chút thôi, mà cô bảo không liên quan đến tôi?"