"Hóa ra mấy ngày nay người luôn bám đuôi tôi là anh, anh có rảnh rỗi quá không hả?" Tôi hoàn toàn mất hết kiên nhẫn:"Khương Cạnh, anh tránh xa tôi ra một chút có được không? Tôi căn bản không cần!"
"Không cần?" Ánh mắt Khương Cạnh quét qua Trình Tranh đang đứng bên cạnh, đột nhiên nở một nụ cười châm biếm.
"Phải rồi, cô đương nhiên là không cần tôi nữa rồi. Sừng sỏ đấy Phương Nặc, mới trở về được bao lâu đâu mà đã gặm được cỏ non rồi, cô có biết xấu hổ không hả?"
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Trình Tranh đã mở lời trước. Cậu ấy đứng dậy chắn tôi ra sau lưng, nhìn thẳng vào Khương Cạnh: "Cậu nói năng với Phương Nặc thì tôn trọng một chút."
"Tôn trọng?! Mẹ nó cái lúc chúng tao ở bên nhau thì mày còn chưa biết đang chơi bốc đất ở xó xỉnh nào đâu!"
Khương Cạnh đột nhiên nổi trận lôi đình định lao vào động thủ, tôi vội vàng cản anh ta lại: "Khương Cạnh, anh phát điên cái gì đấy?"
Trình Tranh cũng khẽ nhíu mày: "Phương Nặc, sao cậu lại quen biết loại lưu manh cộc cằn này? Sau này đừng qua lại với hạng người này nữa, kẻo cô chú lại lo lắng. Hơn nữa, hai người cũng chẳng phải người cùng một thế giới."
Trình Tranh vốn có tính cách hơi thẳng thừng của một chàng trai học kỹ thuật, có gì nói nấy, không mấy khi kiêng dè người khác.
Khương Cạnh đứng bên cạnh suýt chút nữa thì tức lộn ruột. Tôi vội vàng đẩy anh ta ra, lên tiếng cảnh cáo: "Đừng đến làm phiền tôi nữa, Khương Cạnh, chúng ta đã nói rõ rồi, đường ai nấy đi, cầu ai nấy bước!"
"Nếu anh còn đến quấy rầy tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Cơ thể Khương Cạnh khẽ loạng choạng một cái, anh ta chỉ vào chính mình: "Phương Nặc, cô bảo vệ hắn, rồi dọa dẫm tôi à?"
Anh ta cười, ánh mắt lạnh thấu xương: "Phương Nặc, khá khen cho cô, vừa mới đó đã tằng tịu ngay được với đứa khác rồi, cô có khốn nạn không hả?"
Cô có khốn nạn không hả?
Đầu óc tôi "oanh" một tiếng!
Trận cãi vã nảy lửa ngay trước vụ t.a.i n.ạ.n xe ở kiếp trước lại từ trong ký ức cuồn cuộn lật trở về, nỗi hận thù sâu hoắm ngày xưa đột nhiên bùng lên như một ngọn lửa phun trào!
Tôi gằn từng chữ, sắc lẹm: "Anh không khốn nạn chắc, giống như một con ch.ó cứ bám đuôi theo tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khương Cạnh sững sờ tại chỗ.
Rất lâu sau, khóe môi anh ta giật nhẹ, nhếch lên một nụ cười cay đắng: "Phương Nặc, cô giỏi lắm, ở khoản đ.â.m chọc làm tổn thương người khác, cô đúng là trò giỏi hơn thầy."
Màn đêm buông xuống ngày một dày đặc, anh ta quay người, bước đi loạng choạng rồi khuất dần trong bóng tối.
Tôi đỡ Trình Tranh dậy: "Đi thôi cậu."
8
Những tháng ngày sau khi trở về, tôi lao vào học tập đến mức quên ăn quên ngủ. Kiếp trước, việc không được học đại học là một niềm tiếc nuối vô cùng lớn trong cuộc đời tôi, lần này, tôi không muốn để lại niềm nuối tiếc đó nữa.
Cũng may sự nỗ lực bỏ ra đã không uổng phí, thành tích thi đại học của tôi rất tốt. Tôi và Trình Tranh cùng báo danh vào một trường đại học ở Đế đô.
Chúng tôi cũng đến với nhau một cách vô cùng tự nhiên. Trình Tranh đợi sau khi thi đại học xong mới tỏ tình, lần này không có yêu sớm, không có trốn học, cũng không có chuyện bị bố mẹ ngăn cấm rồi cùng nhau bỏ trốn.
Hai gia đình chúng tôi đều biết rõ về nhau, môn đăng hộ đối, tính cách hai đứa lại vô cùng hợp rơ. Những hận thù, yêu ghét cuồng nhiệt ở kiếp trước đã khiến tôi quá mệt mỏi rồi, giờ đây tôi chỉ muốn một tình cảm bình yên và thoải mái.
Tôi cũng bắt đầu tự mình khởi nghiệp. Kinh nghiệm tích lũy từ kiếp trước giúp công việc kinh doanh lần này diễn ra thuận lợi hơn rất nhiều, cộng thêm sự hỗ trợ về mặt tài chính từ bố mẹ, chẳng bao lâu sau tôi đã sở hữu một công ty của riêng mình.
Tuy quy mô chưa lớn bằng kiếp trước, nhưng khởi đầu lại vô cùng thành công, thành tích kinh doanh ngày một thăng tiến.
Thế nhưng, điều tôi hoàn toàn không ngờ tới là, đơn hàng lớn đầu tiên của công ty lại do chính Khương Cạnh đặt.
Ngồi trước bàn làm việc, giọng điệu của tôi có chút thiếu kiên nhẫn: "Khương Cạnh, rốt cuộc anh muốn làm cái gì hả?!"
Khác với kiếp trước, kiếp này Khương Cạnh thế mà lại chọn con đường thi đại học. Anh ta vốn dĩ đã thông minh, năm cuối cấp không biết đã cày cuốc kiểu gì mà thành tích cứ như ngồi tên lửa lao v.út lên. Hôm khai giảng nhìn thấy anh ta ở trường, tôi còn ngỡ mắt mình có vấn đề.
"Tôi tưởng chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi, nước sông không phạm nước giếng. Nếu anh muốn phân chia rõ ràng các dự án thương mại từ kiếp trước thì chúng ta cứ vạch ra mà tính toán cho sòng phẳng. Có bao nhiêu hợp đồng là do tôi phải uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày mới mang về được? Cái công ty đó vốn dĩ đã có một nửa là của tôi!"
Khương Cạnh lên tiếng, nhưng lại thốt ra một câu râu ông nọ cắm cằm bà kia: "Bây giờ anh có tiền rồi."
"Tôi biết!" Tôi đương nhiên biết Khương Cạnh có tiền. Đầu óc anh ta vốn nhạy bén, kiếp trước đi lên từ hai bàn tay trắng còn có thể nhanh ch.óng làm giàu, huống chi bây giờ lại có thêm kinh nghiệm của một đời. Công ty của anh ta thành lập còn sớm hơn tôi, lượng nghiệp vụ cũng nhiều hơn, từ lâu đã đi vào quỹ đạo ổn định.