Giao Thừa Năm Ấy, Hoa Nở Đầy Cành

Chương 7



Nghe những lời mẫu thân nói như lời trăng trối, sau cùng ta khóc oà lên thành mưa. Phu nhân đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này cũng rưng rưng khóe mắt.

Nói quá nhiều lời trong một hơi, mẫu thân ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, chẳng mấy chốc mắt bà đã nặng trĩu rồi ngủ thiếp đi.

Sau ngày hôm đó, tinh thần mẫu thân ngày càng sa sút, sinh mệnh lụi tàn trông thấy. Nhân lúc còn chút tỉnh táo ngắn ngủi, bà trịnh trọng phó thác ta cho Phu nhân che chở. Điều duy nhất một đứa trẻ như ta có thể làm lúc này, cũng chỉ là ngày đêm kề cận bên giường bệnh của bà không rời nửa bước.

Ngày mùng bảy tháng ba, tiết trời trong xanh, gió xuân mát mẻ. Dưới ảnh hưởng của thời tiết tốt phương Bắc, mẫu thân ta bỗng nhiên trông có vẻ tỉnh táo và hồng hào hơn nhiều. Bà bảo hạ nhân khiêng chiếc ghế nằm bằng mây thường dùng ra ngoài sân nhỏ.

Giờ này cành liễu bên bờ dậu đã đ.â.m chồi nảy lộc, phất phơ bay lượn trong gió xuân ấm áp. Mẫu thân ngồi tựa dưới gốc liễu lớn, trên gương mặt gầy gò nở một nụ cười thanh đạm, mãn nguyện: “Ngọc Nhi con biết không, hôm nay chính là ngày sinh thần của cha con, cũng là ngày đầu tiên mẹ và ông ấy duyên định gặp gỡ…”

Mẫu thân hai tay ôm c.h.ặ.t chiếc bài vị không chữ vào lòng, giọng nói thều thào nhưng đong đầy hạnh phúc, từ từ kể cho ta nghe về những ký ức quá khứ của bà và cha ruột ta. Thỉnh thoảng kể đến những đoạn hành quân thú vị, bà còn hưng phấn khua tay múa chân như một thiếu nữ thuở ban đầu. Thấy tinh thần bà phấn chấn đến thế, ta vui mừng khôn xiết, trong lòng âm thầm cầu nguyện có phép màu đất trời xảy ra giúp mẫu thân tai qua nạn khỏi.

Thế nhưng, khi Phu nhân bước vào viện nhìn thấy bộ dạng này của mẫu thân, giữa hai đầu lông mày của bà lại dâng lên một nỗi buồn thương sâu sắc, nặng nề. Trước khi xoay người rời đi, bà khẽ đặt tay lên vai ta, nghẹn ngào dặn dò: “Hãy ở lại nói chuyện thật tốt với mẫu thân con đi.”

Ta ngoan ngoãn kéo chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi sát bên cạnh mẫu thân, chăm chú lắng nghe từng lời bà nói. Mỗi khi nhắc đến danh tính của cha, khóe miệng mẫu thân lại vô thức mỉm cười, đôi mắt ngập tràn vẻ dịu dàng, sùng bái. Ta thầm nghĩ trong lòng: Mẫu thân thực sự rất yêu cha.

Đang kể dở câu chuyện, mẫu thân bỗng nhiên dừng lại, nhẹ nhàng đưa bàn tay lạnh ngắt vuốt ve khuôn mặt ta, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo một tiếng thở dài vạn cổ: “A Trác, Ngọc Nhi của chúng ta thật sự rất giống chàng… Nếu chàng có thể sống lại để nhìn thấy con bé trưởng thành, thì tốt biết bao nhiêu…”

Ánh mắt mẫu thân bắt đầu trở nên mơ màng, tiêu cự rã rời, giọng nói cũng ngày càng nhỏ dần rồi tắt hẳn.

“Mẫu thân ơi! Mẫu thân!”

Trái tim ta đột nhiên nhói lên một cái đau đớn, chợt hiểu ra vì sao Phu nhân lúc nãy lại nhìn mẫu thân bằng ánh mắt bi thương đến vậy. Đây chính là hiện tượng hồi quang phản chiếu trong truyền thuyết. Ta sắp sửa mất đi mẫu thân thật rồi.

Mẫu thân cố dùng chút sức tàn cuối cùng nhìn sâu vào ta, như muốn khắc ghi hình bóng của đứa con gái độc nhất này vào tận đáy lòng trước khi nhắm mắt: “Ngọc Nhi đừng buồn… Đời này của mẹ, có con, đã đủ lắm rồi…”

Nói xong những lời này, mẫu thân hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bài vị của cha, tựa đầu vào thành ghế rồi bình thản nhắm mắt, ngủ thiếp đi vĩnh viễn trong cơn gió xuân hiu hắt.

Ta lặng lẽ quỳ gối trước linh cữu của mẫu thân, trong đầu chớp nhoáng hiện về những kỷ niệm suốt tám năm trời hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Bà là người làm ra những chiếc bánh ngọt thơm ngon nhất, tự tay tỉ mỉ may cho ta những bộ y phục thoải mái nhất, luôn dịu dàng mỉm cười gọi tên ta. Tính tình bà vốn ôn hòa, từ nhỏ đến lớn ta hầu như chưa từng thấy bà nổi giận một lần, lúc nào cũng bao dung và kiên nhẫn đồng hành cùng ta. Nhưng giờ đây, bà lại nằm im lìm trong cỗ quan tài gỗ lạnh lẽo, vĩnh viễn sẽ không bao giờ cất tiếng đáp lời ta nữa.

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rỉ m.á.u đau nhói, dường như chỉ có dùng nỗi đau thể xác này mới có thể giảm bớt phần nào sự thống khổ tột cùng trong tâm can.

Phu nhân bước vào linh đường, im lặng thả thêm một nắm tiền giấy vào chậu lửa đang bập bùng cháy. Bà nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang siết c.h.ặ.t của ta ra, cẩn thận xoa dịu vết thương do móng tay cấu thành. Rồi bà đặt vào lòng bàn tay ta một viên kẹo mạch nha ngọt ngào, trầm giọng nói: “Nghẹn ngào khó chịu thì cứ khóc lớn ra đi con, đừng kìm nén.”

Ta gượng gạo kéo khóe môi định tỏ ra mạnh mẽ, nhưng nước mắt đã sớm làm nhòe đi tầm nhìn, ta muốn nói điều gì đó để tạ ơn bà, nhưng tất cả lời nói khi đến bờ môi chỉ còn lại một tiếng khóc nấc nghẹn ngào: “Phu nhân… con mất mẫu thân rồi…” Nói đoạn, ta ôm chầm lấy Phu nhân mà khóc nấc lên thành tiếng.

Trước khi linh cữu mẫu thân được hạ táng, Phu nhân đích thân dẫn ta đến bãi chiến trường cổ năm xưa nơi cha ruột ta từng vùi thây oanh liệt, tự tay đào lấy một nắm đất vàng biên thùy. Ta còn tìm thấy một số di vật tùy thân của cha trong mật thất tổ trạch họ Vệ, đem chôn cất tất cả chúng cùng nắm đất chiến trường ấy vào chung một mộ huyệt với mẫu thân. Có cha ở bên cạnh chở che, mẫu thân ở thế giới bên kia chắc chắn sẽ không còn cảm thấy cô đơn hay sợ hãi nữa.

hằng nguyễn

Sau khi lo xong hậu sự cho mẫu thân, ta chính thức chuyển đến viện của Phu nhân để ở cùng với Tiêu Minh Ca. Lúc mẫu thân còn sống, ta chưa bao giờ cảm thấy màn đêm buông xuống có gì đặc biệt. Cho đến khi bà thực sự ra đi, ta mới thấu hiểu đêm tối ở nơi biên ải này dài đằng đẵng và đáng sợ đến nhường nào.

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc giữa chừng, căn phòng trống rỗng không còn bóng dáng quen thuộc của người phụ nữ ngồi thức dưới ánh đèn dầu mờ ảo để may áo cho ta; cũng không còn ai dịu dàng đắp lại góc chăn khi đêm lạnh, hay nhẹ nhàng vỗ về, an ủi mỗi khi ta gặp phải ác mộng.

Ta không tài nào ngủ được, chỉ biết trốn trong chăn lén lút khóc thầm, bỗng nhiên có một cơ thể nhỏ bé ấm áp áp sát vào lưng ta từ phía sau. Tiêu Minh Ca vụng về đưa tay ôm lấy vai ta, lí nhí nói: “Ngươi đừng khóc nữa… Dù hai chúng ta không phải là tỷ muội ruột thịt, nhưng từ nay về sau, ta sẽ làm tỷ tỷ của ngươi.”

Thân thể ta run rẩy dữ dội vì xúc động, nàng liền nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta như cách mẫu thân vẫn thường làm: “Sau này có Tiêu Minh Ca ta ở bên cạnh rồi, ngươi sẽ không cần phải sợ hãi điều gì nữa cả.”

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Tiêu Minh Trạch đã được cha Tướng quân đưa vào quân doanh rèn luyện nghiêm khắc, trong phủ giờ chỉ còn lại ta và Tiêu Minh Ca ngày đêm làm bạn cùng nhau. Phu nhân đặc biệt mời một vị cao thủ ẩn dật từ Thanh Phong Trại đến để chuyên tâm truyền thụ võ nghệ cho hai đứa.

Tiêu Minh Ca thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Trời đất chứng giám, mỗi ngày phải đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của mẫu thân ta, ta căng thẳng đến mức sắp thốt lên không ra hơi rồi.”

Phu nhân từ ngoài cửa bước vào, rõ ràng đã nhìn thấu tâm tư của nàng, liền cười lạnh một tiếng: “Lâm sư phụ của các con chỉ phụ trách truyền thụ võ nghệ ngoại gia, kiếm thuật và thương pháp mà thôi. Còn về phần binh pháp mưu lược, chiến thuật điều binh hằng ngày, vẫn sẽ do ta đích thân truyền dạy!” Nụ cười trên môi Tiêu Minh Ca lập tức đông cứng lại, điệu bộ đau khổ đó khiến Phu nhân cũng phải bật cười thành tiếng.

Ta đứng một bên lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấm áp này, cảm thấy nỗi đau buồn khôn nguôi từ cái c.h.ế.t của mẫu thân năm xưa, dường như cũng được thời gian và tình cảm của họ xoa dịu đi vài phần.

Ngày tháng thoi đưa, ta và Tiêu Minh Ca đều trưởng thành nhanh ch.óng, thiếu nữ sơ khai. Về phần võ nghệ quyền cước, Tiêu Minh Ca thiên tư vượt trội, mạnh hơn ta không chỉ một chút. Đặc biệt là về cung thuật, Lâm sư phụ không tiếc lời khen ngợi nàng là kỳ tài hiếm gặp. Tiêu Minh Ca vô cùng đắc ý vỗ n.g.ự.c: “Với tài cung thuật này của ta, ngày sau việc bách bộ xuyên dương chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Còn về những chiêu thức kiếm pháp đòi hỏi sức mạnh, ta chỉ có thể học được hình thức hoa mỹ bên ngoài, còn nàng lại có thể thông suốt dung hòa, biến hóa khôn lường. Mỗi lần Lâm sư phụ bảo hai đứa đối chiến thử thách, ta đều là kẻ thua cuộc t.h.ả.m hại dưới tay nàng.

Thế nhưng, mỗi khi đến giờ đọc binh thư cổ, Tiêu Minh Ca lại luôn nhìn chằm chằm vào trang sách rồi ngủ gật đến chảy cả nước miếng. Ngược lại, ta lại cảm thấy những mưu lược, trận pháp và điển cố trong đó vô cùng thú vị, có thể đọc một cách say sưa quên ăn quên ngủ. Ta nhận ra bản thân mình thay vì thụ động chấp nhận sự sắp đặt của số phận, lại thích tìm kiếm những phương pháp chủ động, dùng trí tuệ để kiểm soát cục diện hơn.

Mỗi khi chứng kiến cảnh tượng đó, Phu nhân lại nhìn ta với ánh mắt đầy phức tạp, thầm cảm thán trong lòng:

Xem ra dù ta có sống lại một đời để thay đổi cốt truyện, thì con đường lựa chọn của hai đứa trẻ này vẫn đi theo quỹ đạo cũ như kiếp trước.

Bình yên chẳng được bao lâu, một ngày nọ, trong phủ bỗng nhiên xuất hiện một đám khách không mời mà đến với sát khí đằng đằng.

Hôm đó, Phu nhân đang tập trung dạy hai đứa chúng ta xem sa bàn trận thế ở thư phòng, bỗng nhiên có một tên thị vệ hốt hoảng, mặt cắt không còn giọt m.á.u chạy vào báo tin: “Phu nhân, không xong rồi! Bên ngoài có một đám người hung thần ác sát nhất quyết xông vào phủ, nói là phụng chỉ đến bắt đại phạm nhân triều đình!”

Phu nhân nhíu c.h.ặ.t lông mày, dứt khoát ném chiếc cờ lệnh nhỏ trong tay xuống bàn: “Hai đứa con cứ tự mình nghiên cứu sa bàn trước, để ta ra ngoài xem rốt cuộc là có chuyện gì.”

Bà vừa dời gót bước đi, Tiêu Minh Ca đã nhanh nhảu kéo tay ta lén lút bám theo sau. Đi đến gần cổng lớn, hai chúng ta cẩn thận trốn sau cây cột đá lớn nhìn ra ngoài.

Hơn mười tên nam nhân vận hắc y, tay cầm tú xuân đao lạnh lùng đứng dàn trận ngoài phủ, tạo thành thế bao vây kín kẽ ngôi nhà này. Thấy Phu nhân hiên ngang xuất hiện, kẻ cầm đầu tiến lên phía trước, qua loa ôm quyền hành lễ: “Tiêu Phu nhân, thuộc hạ là Mã Trường Khanh, Chỉ huy Kiêm sự của Thanh Y Vệ. Hôm nay phụng mệnh cấp trên đến đây để lùng bắt tàn dư của Vệ thị nghịch tặc năm xưa.”

Phu nhân đứng hiên ngang trước cửa lớn, trong đôi mắt phượng dâng lên một tia chán ghét và sát cơ lạnh lẽo khi nhìn thẳng vào bọn chúng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thanh Y Vệ? Đám ch.ó săn của tên gian tướng Tần Tướng kia quả nhiên là tai mắt dai dẳng, âm hồn không tan! Vậy mà thật sự đã lén lút thâm nhập được vào địa giới biên thành rồi. Ta còn chưa tìm bọn chúng để tính sổ nợ m.á.u năm xưa, nay lại dám công khai dẫn người đến tận Hàn Xuyên Thành đại náo? Hôm nay nếu không cho các ngươi biết thế nào là có đi mà không có về, thì ta không phải là Cố Nguyên Sương!

Phu nhân cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt: “Mã đại nhân này oai phong lẫm liệt thật đấy, thủ dụ bắt giữ nghịch đảng triều đình mà lại có thể ngang nhiên bắt đến tận Hàn Xuyên Thành của ta sao? Ai mà không biết phu quân ta lúc này đang ở ngoài chiến trường tiền tuyến đổ m.á.u hy sinh vì giang sơn xã tắc? Cả phủ Tướng quân chúng ta từ trên xuống dưới đều là con cháu trung lương liệt sĩ, lấy đâu ra nghịch đảng cho ngươi bắt!”

Mã Trường Khanh ngạo mạn cười lớn: “Hừ, xem ra Tiêu Phu nhân là đang có ý định bao che, không muốn phối hợp với Thanh Y Vệ chúng ta rồi? Người đâu, dẫn nhân chứng cốt cán lên đây cho ta!”

Hắn giơ tay vỗ mạnh hai cái, từ phía sau đám đông lập tức bước ra một gã nam nhân mặt mày lấm lét, tướng đi khúm núm. Ta nheo mắt nhìn kỹ, thâm tâm chấn động kẻ đó chính là Lưu lưu manh, tên ác bá năm xưa từng nhiều lần sỉ nhục, bắt nạt mẫu thân ta ở trấn nhỏ!

Sắc mặt Phu nhân khẽ biến đổi, bà lập tức nhận ra gã:

Tên cặn bã này quả nhiên là mạng lớn, năm xưa chịu một roi của ta mà lại vẫn còn sống sót đến tận bây giờ!

Phu nhân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thong thả dịch bước chân để che khuất hoàn toàn ánh mắt dòm ngó của đám Thanh Y Vệ vào sâu trong phủ, bàn tay giấu sau lưng áo rộng vẫy nhanh vài cái ra hiệu cho hai đứa chúng ta mau trốn đi.

Tiêu Minh Ca lè lưỡi làm mặt quỷ, thì thầm: “C.h.ế.t rồi, bị mẫu thân phát hiện ra hai đứa mình rồi.”

Ta vội đưa tay bịt miệng nàng ấy lại: “Suỵt, im lặng xem tiếp đi”

Mã Trường Khanh lại lạnh lùng sai thuộc hạ lấy ra hai bức họa chân dung, thô bạo giở rộng ra trước mặt bàn dân thiên hạ. Một bức họa rõ ràng là dung mạo của ta, còn bức họa còn lại là một nam t.ử thanh niên tầm hai mươi mấy tuổi, khí chất hiên ngang, nhìn kỹ giữa mày và mắt của người đó lại có nét giống ta đến bảy tám phần.

Trái tim ta đập liên hồi, m.á.u trong người như sôi lên: Người này… chính là cha ruột Vệ Trác của ta sao?

Hắn chỉ tay vào bức chân dung của nam t.ử thanh niên, lớn tiếng tuyên bố: “Đây chính là Vệ Trác, tên nghịch tặc thông đồng phản quốc, tội đáng muôn c.h.ế.t, đã bị triều đình hạ chỉ tru di tam tộc từ tám năm trước! Không ngờ dòng họ nghịch tặc năm xưa lại vẫn còn sót lại một kẻ sổng lưới, qua quá trình điều tra nghiêm ngặt của Thanh Y Vệ chúng ta, kẻ đó chính là bé gái trong bức chân dung còn lại này! Lưu Vũ, ngươi hãy nói cho Tiêu Phu nhân nghe, đứa trẻ trong tranh rốt cuộc là ai, hiện đang ẩn trốn ở đâu?”

Lưu lưu manh vội vàng khom lưng uốn gối, giọng điệu nịnh nọt: “Bẩm đại nhân, đứa trẻ trong tranh chính là đứa con gái nghiệt chủng do vị ngoại thất của Tiêu Tướng quân sinh ra, đã được Tiêu Phu nhân đích thân đón vào phủ đệ từ một năm trước ạ!”

Mã Trường Khanh nghe xong liền nở một nụ cười vô cùng đắc ý và hiểm độc: “E rằng Tiêu Phu nhân đến nay vẫn còn bị che mắt, vị ngoại thất lẳng lơ mà phu quân ngươi nuôi dưỡng bên ngoài năm xưa thực chất từng có tư thông qua lại với Vệ Trác nghịch tặc, sinh ra đứa nữ nhi nghiệt chủng này! Hai mẹ con ả ta chính là tàn dư cốt nhục của Vệ thị nghịch đảng, hôm nay chúng ta cần phải bắt ả về quy án, áp giải về Kinh thành trị tội!”

Nghe thấy những lời lẽ dơ bẩn, nh.ụ.c m.ạ x.úc p.hạ.m nghiêm trọng đến danh dự của cha mẹ đã quá cố, ta siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức nghe rõ tiếng xương kêu rắc rắc, suýt chút nữa đã không kìm nén được mà xông ra ngoài liều mạng với hắn! May mắn thay, Tiêu Minh Ca đã tinh ý dùng sức kéo mạnh ta giữ lại sau cột đá, ánh mắt nàng nhìn ta đầy kinh ngạc như muốn hỏi: Sao ngươi bỗng nhiên lại kích động đến nhường này?

Mã Trường Khanh hất hàm quát: “Tiêu Phu nhân, ta khuyên ngươi hãy mau ch.óng giao phạm nhân ra đây, đừng tốn công làm những việc phản kháng vô ích nữa.”

Phu nhân nhướng đôi mày phượng, lạnh lùng hỏi: “Ngươi khăng khăng nói đứa trẻ trong phủ ta là phạm nhân triều đình, vậy chứng cứ xác thực đâu?”

“Bức họa chân dung này chính là vật chứng, còn gã Lưu Vũ này chính là nhân chứng sống, Tiêu Phu nhân còn lời gì để biện minh nữa không?”

Phu nhân bỗng bật cười khẩy một tiếng đầy chế giễu: “Nực cười đến cực điểm! Thế gian này rộng lớn khôn cùng, người giống người là chuyện thường tình, chỉ dựa vào một bức tranh vẽ bừa và lời khai của một tên lưu manh vô lại đầu đường xó chợ, mà ngươi đã dám chắc chắn nói phủ Tướng quân của ta đang chứa chấp phạm nhân mưu phản sao? Mã đại nhân, Thanh Y Vệ các ngươi ngày thường ở Kinh thành làm việc cẩu thả, hồ đồ như vậy ư? Theo ta thấy, chi bằng các ngươi hãy tự giác quyên góp toàn bộ bổng lộc của mình vào quân phí biên thùy đi, còn hơn là sống lãng phí thuế bạc của triều đình và bách tính!”

Mã Trường Khanh tức đến mức hai mắt trợn tròn lên, mặt đỏ tía tai: “Ngươi…! Hừ, xem ra Tiêu Phu nhân hôm nay là muốn rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt rồi? Người đâu, xông vào trong phủ khám xét toàn bộ cho ta!”

“Ta xem hôm nay ai dám bước qua cánh cửa này!” Ánh bạc lóe lên ch.ói mắt, Phu nhân dứt khoát giương cao chiếc roi bạc chắn ngang trước cửa lớn, khí thế uy nghiêm lẫm liệt khiến đám Thanh Y Vệ nhìn nhau e dè, không một ai dám tiến lên bước đầu tiên.

Mã Trường Khanh thấy vậy liền buông lời đe dọa hiểm độc: “Tiêu Phu nhân, hôm nay ngươi ngăn cản Thanh Y Vệ làm nhiệm vụ như vậy, chẳng lẽ cũng muốn gánh tội làm đồng đảng của kẻ mưu phản, muốn phản quốc theo sao!”

Phu nhân không hề nhượng bộ nửa bước, lạnh lùng đáp trả: “Bớt phí lời đi, hôm nay có Cố Nguyên Sương ta ở đây, ngươi đừng hòng dẫn đi bất cứ một ai từ trong phủ Tướng quân này!”

Không khí giữa hai bên căng thẳng như dây đàn sắp đứt, cuộc xung đột đẫm m.á.u có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Đột nhiên, từ con phố lớn ngoài phủ không biết là ai đã lớn tiếng hét lên một câu chấn động: “Gian tế Bắc Địch trà trộn vào thành rồi! Bọn chúng đang bao vây mưu hại phu nhân của Tiêu Tướng quân! Mau đến cứu viện!”

Bách tính ở Hàn Xuyên Thành vốn dĩ ai nấy đều mang dòng m.á.u nóng oai hùng, lại càng căm ghét quân tặc Bắc Địch đến tận xương tủy vì thâm thù huyết hận nhiều năm. Vừa nghe thấy tiếng hô hoán có gian tế muốn hại Phu nhân, tất cả những người đàn ông tráng niên, khỏe mạnh trong thành đều tay cầm cuốc, thuổng, gậy gộc và v.ũ k.h.í rầm rộ xông tới.

Ta lén ghé mắt nhìn ra ngoài, người dẫn đầu toán bách tính xông lên trước tiên không ai khác chính là Lâm sư phụ, theo sau là những gương mặt quen thuộc của nghĩa sĩ Thanh Phong Trại. Mọi người nhanh ch.óng tạo thành một vòng vây lớn, bao vây mười mấy tên Thanh Y Vệ vào chính giữa.

Người của Thanh Phong Trại phối hợp ăn ý, đứng ra chặn đứng những đòn tấn công bằng đao kiếm của Thanh Y Vệ để bảo vệ cho người dân. Những người tráng kiện chẳng hề e ngại, liên tục dùng gậy sắt, d.a.o băm bổ tới tấp vào người Thanh Y Vệ; còn những người già yếu phụ nữ và trẻ em thì đứng phía sau đám đông không ngừng ném rau úa, trứng thối vào đầu bọn chúng.

“Bách tính to gan! Dám công nhiên ngăn cản Thanh Y Vệ triều đình làm việc công, muốn tạo phản sao!”

“Mau lui ra hết cho ta, nếu không đừng trách đao kiếm không có mắt!”

Mã Trường Khanh gào thét lớn tiếng đến khản cả giọng để uy h.i.ế.p, nhưng bách tính biên thùy lại hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến lời hắn nói. Đây là vùng biên cương đầy nắng gió và m.á.u lửa, vương pháp của đám Thanh Y Vệ vốn dĩ lộng hành, hống hách ở Kinh thành xa xôi, khi đến nơi này hoàn toàn không có một chút trọng lượng nào cả.

Dưới sự vây công áp đảo của bách tính và cao thủ võ lâm, toàn bộ đám người của Thanh Y Vệ đều bị người Thanh Phong Trại theo mật lệnh của Phu nhân khống chế và trói c.h.ặ.t lại như những khúc giò. Tất cả giấy tờ tùy thân, lệnh bài triều đình của chúng đều bị lột sạch sẽ không sót một mảnh.

“Khám xét thật kỹ cho ta, đừng bỏ sót bất cứ manh mối hay thư tín mật nào trên người bọn chúng!”

Mã Trường Khanh bị trói nghiến, tức giận đến mức mặt mày tím tái, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: “Cố Nguyên Sương! Ngươi dám đối xử với Thanh Y Vệ chúng ta như thế này, đợi đến ngày về Kinh thành, ta xem ngươi làm thế nào để ăn nói với Tướng… với Bệ hạ đây!”

Khóe miệng Phu nhân nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý: “Toàn bộ bách tính và tướng sĩ ở Hàn Xuyên Thành này đều nhìn thấy rất rõ ràng, bản phu nhân hôm nay chỉ là đang ra tay trừng trị một đám gian tế Bắc Địch trà trộn vào thành mưu đồ bất chính mà thôi, lấy đâu ra Thanh Y Vệ chứ? Huống hồ,” Phu nhân híp đôi mắt phượng đầy nguy hiểm, “Ta nghe nói Tần Thừa tướng đại nhân vốn dĩ là người có tính khí đa nghi, tâm địa tàn nhẫn. Các ngươi nghĩ với bộ dạng thất bại t.h.ả.m hại này, dù có giữ được mạng để bình an bò về đến Kinh thành, liệu lão ta có tha mạng cho gia quyến các ngươi không?”

Nói xong những lời đ.á.n.h trúng vào t.ử huyệt tâm lý này, Phu nhân không thèm bận tâm đến vẻ mặt đang kinh hãi, xám ngoét của chúng nữa, liền phất tay ra lệnh: “Đánh cho một trận ra trò, rồi vứt hết ra ngoài hoang mạc ngoài thành cho chúng tự sinh tự diệt!”

Sau khi giải quyết xong xuôi rắc rối của đám Thanh Y Vệ, Phu nhân lập tức viết một bức mật thư sai người phi ngựa cấp tốc truyền tin ra tiền tuyến cho cha Tướng quân. Nhận được tin dữ bảo vệ hậu phương gặp biến cố, Tướng quân đã không quản ngại hiểm nguy, vội vàng thúc ngựa trở về phủ ngay trong đêm hôm đó. Hai người họ đóng c.h.ặ.t cửa thư phòng, cùng nhau bàn bạc đại kế suốt cả một đêm dài không ngủ.