Ta đã làm sủng phi bên cạnh Tô Hoán suốt mười năm đằng đẵng.
Hắn đối đãi với ta gần như hữu cầu tất ứng, chỉ cần ta mở lời, hắn chưa từng nỡ chối từ, còn từng chiếu cáo khắp thiên hạ rằng ta chính là người được đặt trong tim hắn.
Mãi cho đến ngày hoàng hậu qua đời.
Tô Hoán đau đến mức thổ huyết, ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể của hoàng hậu trong lòng, nhất quyết không cho người đưa nàng đi an táng.
Quần thần không còn cách nào khác, bèn tìm đến ta, khẩn cầu ta vào cung khuyên Tô Hoán sớm để hoàng hậu nhập thổ vi an.
Ta đến Phượng Nghi cung gặp hắn.
Khi ấy hốc mắt hắn trũng sâu, dung nhan tiều tụy chẳng còn chút thần thái đế vương, cả người gục trên cỗ quan tài băng, miệng lẩm bẩm hỏi ta:
“Quý phi, đời này trẫm có phải đã đối đãi với hoàng hậu quá tệ bạc rồi không?”
Hắn từng luôn nói với ta rằng hắn đối với Tống Uyển Quân chỉ có kính trọng, ngoài ra chẳng còn tình ý nào khác.
Nhưng sau khi nàng c.h.ế.t, hắn lại giống như bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhận ra nơi đáy lòng mình vẫn cất giấu một thứ tình cảm khác.
Từ đó về sau, Tô Hoán bắt đầu tránh mặt ta, tựa như trong chốn hậu cung rộng lớn ấy chưa từng tồn tại một người mang tên ta.
Chỉ ba năm sau, hắn đã bước đến lúc lâm chung, đến giây phút cuối cùng vẫn gọi tên hoàng hậu rồi băng hà.
Thiên hạ khoác màu tang trắng.
Ngày ta tiễn linh cữu hắn, vì tâm thần hoảng hốt mà một chân bước hụt.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, ngoài song đã là tiết xuân rực rỡ, nắng ấm phủ khắp nhân gian.
Tô Hoán đang đặt tấm ngọc bài tượng trưng cho thân phận thái t.ử phi vào tay Tống Uyển Quân.
Lần này, ánh mắt hắn nhìn Tống Uyển Quân tràn đầy niềm vui như người đã mất đi lại may mắn tìm về được.
Còn ta, cũng đã quyết định sẽ nhận ý chỉ tứ hôn với lục hoàng t.ử.
Ta thất thần nhìn Tô Hoán hồi lâu.
Lâu đến mức hắn nhận ra ánh mắt của ta, bèn quay đầu nhìn lại.
Đôi mày dài thanh tú của hắn khẽ nhíu, chỉ liếc ta một cái rồi nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
Tống Uyển Quân còn chưa kịp nhận lấy ngọc bài, dường như cũng hơi kinh ngạc, bèn nhìn ta một thoáng.
Ai trong kinh thành chẳng biết, đích nữ phủ thái phó là Mạnh Dữ Thanh ta và thái t.ử Tô Hoán vốn là thanh mai trúc mã, tình nghĩa nhiều năm sâu nặng khó phai.
Dẫu hoàng hậu vừa ý cháu gái của mình là Tống Uyển Quân, thái t.ử vẫn nhất quyết không chịu nhượng bộ, một lòng thề rằng đời này phải để ta ngồi lên vị trí thái t.ử phi.
Tất cả mọi người đều mặc nhiên cho rằng tấm ngọc bài này sẽ được Tô Hoán trao vào tay ta.
Thế nhưng trước mắt bao người, hắn lại đi đến trước mặt Tống Uyển Quân, tự tay đưa ngọc bài ra.
Ta cảm nhận được vô số ánh nhìn từ bốn phương tám hướng đang lặng lẽ dò xét mình.
Chỉ có hoàng hậu ngồi trên chủ vị là thần sắc vẫn nhàn nhạt như thường, dường như hoàn toàn không bất ngờ trước lựa chọn của Tô Hoán.
Ta cũng chẳng thấy bất ngờ.
Bởi đời trước, chủ nhân của tấm ngọc bài này vốn cũng là Tống Uyển Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tô Hoán từng ở trước mặt người ngoài diễn trọn vẻ thâm tình son sắt dành cho ta.
Ngoại trừ hắn ra, chẳng còn thế gia đại tộc nào nguyện ý cưới ta vào cửa.
Sau khi hắn và Tống Uyển Quân thành thân, hai người cầm sắt hòa minh, từng trở thành một đoạn giai thoại đẹp được người đời ca tụng.
Còn ta ngay cả một vị trí trắc phi cũng chẳng vớt được, chỉ có thể trở thành trò cười trong miệng thiên hạ.
Đến khi Tô Hoán đăng cơ, Tống Uyển Quân trở thành hoàng hậu, hắn lại bất chấp lời can gián của quần thần, nhất quyết đưa ta vào cung làm phi.
Hắn nói với ta rằng năm ấy hắn chọn Tống Uyển Quân làm thái t.ử phi là vì thế cục hiểm nguy, hoàng hậu đã lấy sự ủng hộ của mẫu tộc ra uy h.i.ế.p, ép hắn phải chọn nàng.
Hắn lại nói với Tống Uyển Quân rằng nàng đã có được vị trí thái t.ử phi, rồi lại có được ngôi vị hoàng hậu, khắp thiên hạ này chẳng còn nữ nhân nào tôn quý hơn nàng nữa.
Còn ta, vì nàng mà đã chịu thiệt thòi quá lâu, từ nay về sau hắn nhất định phải bù đắp cho ta.
Khi ấy Tống Uyển Quân nhìn ta, ta cũng nhìn nàng.
Ta không nói rõ được rốt cuộc giữa hai chúng ta, ai mới là người đáng thương hơn.
Nàng cung kính nhận lời.
Ta cũng không phản đối.
Từng có tình cũ với thái t.ử, sau đó không ai dám đến cửa cầu cưới, lại còn liên lụy phụ mẫu bị người đời chê cười.
Vào cung, đối với ta khi ấy, chính là lựa chọn tốt nhất.
Ta đã sống mười năm trong nhung lụa phú quý.
Tô Hoán cảm thấy có lỗi với ta nên chuyện gì cũng đặt ta lên trước, châu báu ban thưởng như nước chảy đưa vào cung điện của ta không dứt.
Ta sinh cho hắn hai trai một gái.
Hắn từng có lúc còn muốn lập con trai ta làm thái t.ử.
Khi ấy tình ý quá đỗi ngập tràn, dễ khiến lòng người mê muội.
Đã từng có một khoảnh khắc, ta thật sự cho rằng trong lòng Tô Hoán chỉ có duy nhất mình ta.
Nhưng cái c.h.ế.t của Tống Uyển Quân lại khiến ta hoàn toàn tỉnh mộng.
Tô Hoán vì nàng mà đ.á.n.h mất lý trí, còn ta cũng theo đó mất đi tất cả ân sủng.
Nàng nằm trong quan tài, còn ta đứng bên ngoài quan tài.
Ta nghĩ, có lẽ Tống Uyển Quân vẫn đáng thương hơn ta một chút.
Nàng đã nhẫn nhịn cả một đời, đến khi c.h.ế.t rồi vẫn chẳng được yên ổn.
Tấm ngọc bài gần như đã được đưa đến bên tay Tống Uyển Quân.
Tô Hoán sốt ruột muốn nàng nhận lấy.
Chính sự khác thường này lại khiến nàng chần chừ.